“Trời đất ơi, còn thiên lý nào nữa ! Ông trời ơi, sinh loại chứ? Con gái gả thì mặc kệ cha sống c.h.ế.t, trong tay bạc thì xây viện lớn, còn bỏ tiền chữa bệnh cho đẹ ruột. Vậy mà đầu còn đòi cha tiền bạc…”
Lý thị thấy Tô Ngôn Khương Kỳ chắn lưng, lập tức phịch xuống đất, vỗ đùi gào t.h.ả.m thiết.
Một màn Tô Ngữ nghẹn họng trân trối. Kiếp cộng với kiếp , tính nàng cũng sống mấy chục năm, mà từng thấy qua loại vô lý đến cực phẩm như . Ánh mắt nàng vô thức liếc sang cái bụng nhô của Lý thị, trong lòng thầm nghĩ: May mà cái bụng còn nhỏ, chứ nếu to thêm chút nữa, e là mỗi bà đập chân xuống đất sẽ phát tiếng “bốp bốp” như trống trận.
“Ta xong , các ngươi tự quyết định .”
Khương Kỳ thờ ơ, thèm để ý đến màn lóc lăn lộn , chỉ thẳng Tô An.
Tô An tức giận đến mức phổi như nổ tung. hình cao lớn của Khương Kỳ, so với bản , trong lòng cũng động thủ là thể nào. Còn lý lẽ ư? Càng chẳng cửa, vì vốn dĩ chiếm lý nào cả.
Lúc Tô An mới hối hận. Sớm ngày hôm nay, chẳng thèm giao hộ tịch cho Tô Ngữ. Thà rằng mặc kệ Tô Ngôn c.h.ế.t bệnh còn hơn. Ý nghĩ lóe qua trong đầu, khiến gương mặt vô thức hiện vẻ chán ghét, mà Tô Ngữ cùng Tô Ngôn đều trông rõ ràng. Nhìn bộ dạng , Tô Ngữ thật sự lao lên tát cho mấy cái. thấy Tô Ngôn quá thương tâm, nàng đành nén giận, lạnh giọng :
“Đã chịu bỏ tiền, thì đừng đến đây gây chuyện. Các ngươi thấy phiền, còn ngại mất mặt.”
Nói xong, nàng kéo Tô Ngôn xoay trở viện, chẳng buồn quan tâm đến phản ứng của ba .
Khương Kỳ cùng, lúc ngang qua, khẽ nhếch môi nhạt:
“Tự lo lấy .”
Cái khiến ba Tô An rùng , trong lòng dâng lên từng đợt lạnh lẽo. Đến khi họ kịp hồn thì cửa nhỏ đóng c.h.ặ.t. Sự việc đến nước , ba kẻ chỉ còn cách ủ rũ rời .
Trong viện, Tô Ngữ dịu giọng an ủi Tô Ngôn. Cũng may, Tô Ngôn quen với thái độ của cha , buồn bã một lát cùng Tiểu Bạch và Phì Phì vui đùa.
Trong nhà chính, Tô Ngữ cùng Khương Kỳ đối diện, một lúc lâu ai lời nào.
“Vừa nếu kịp về, ngươi định thế nào?”
Cuối cùng, Khương Kỳ mở miệng.
“Ngươi cho rằng chỉ im chịu đ.á.n.h ?”
Tô Ngữ cau mày, đầy khó hiểu. Chẳng lẽ trong mắt , nàng yếu đuối đến ?
“Đó là cha ngươi.”
Khương Kỳ bình thản , ý tứ rõ ràng: nàng chẳng lẽ tay với cha ?
“Ta thừa nhận.”
Tô Ngữ bĩu môi, như mà cũng gọi là cha ? Nàng cần. cũng thể để ngoài nàng đại nghịch bất đạo, vì khẩy:
“Không thể đ.á.n.h trả thì còn thể chạy mà.”
Nói , nàng tinh nghịch chớp mắt mấy cái với . Cả hai , bất giác cùng bật .
Lúc trời nhá nhem. Vì Tô An và bọn họ quấy rầy, cơm tối cũng nấu muộn. Sau khi ăn xong, màn đêm buông xuống .
Tháng tư sắp hết, tiết trời ngày càng nóng. Quần áo mà Tô Ngữ và Tô Ngôn mặc đều mang từ Tô gia tới, còn trong tủ của Khương Kỳ cũng chỉ vỏn vẹn hai bộ. Nghĩ tới mùa hè đang đến gần, y phục ba e là đủ.
Ý nghĩ khiến Tô Ngữ ảo não: nàng may vá, nguyên chủ cũng . Trước ở Tô gia, nàng bận rộn như con cả ngày, gì cơ hội học nữ công?
“Lại đang suy nghĩ cái gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-31-mua-quan-ao.html.]
Giọng Khương Kỳ vang lên, kéo nàng về thực tại.
Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt trông mềm mại hơn thường ngày, chỉ tiếc…
“Nếu mặt ngươi vết sẹo , chắc hẳn…”
Tô Ngữ lỡ lời, mới nửa câu vội dừng . Nhìn phản ứng gì, nàng lúng túng bổ sung:
“Ta ý gì khác, ngươi đừng nghĩ nhiều.”
Khương Kỳ khẽ nhướng mày:
“Nghĩ nhiều cái gì?”
Tô Ngữ càng thấy ngượng, cúi mắt một lát mới hỏi khẽ:
“Vết sẹo mặt ngươi… là thế nào mà ? Ngươi còn nhớ ?”
Nguyên chủ từng trong thôn đồn rằng Khương Kỳ mất trí nhớ, chuyện cũ đều nhớ rõ. khi tiếp xúc, Tô Ngữ tuyệt đối tin là mất trí nhớ.
Khương Kỳ nàng chăm chú một hồi lâu mới nhàn nhạt đáp:
“Đã quên .”
Tô Ngữ tin, nhưng cũng ép hỏi thêm. Dù họ tuy mang danh vợ chồng, nhưng vẫn đến mức thẳng thắn bày hết lòng .
“Ta nghĩ… mùa hè sắp đến , lẽ chúng nên mua thêm ít quần áo.”
Nói xong, nàng thấy hổ. Ở niên đại , nữ nhân mà nữ công, đúng là chẳng thể nổi.
Khương Kỳ chỉ gật đầu:
“Ngày mai chúng cùng lên trấn.”
Quyết định xong, hai thổi đèn nghỉ ngơi. Từ nửa tháng , Phì Phì còn ngủ cùng Tô Ngữ, suốt ngày quấn lấy Tiểu Bạch. Nàng chỉ chọc nó “trâu già gặm cỏ non”, nhưng con mèo chẳng hề bận tâm, vẫn dính lấy Tiểu Bạch cả ngày.
Không Phì Phì, Tô Ngữ và Khương Kỳ ngủ cùng một phòng cũng thấy gượng gạo nữa, mỗi một bên, yên vô sự.
Sáng hôm , ăn xong bữa sớm đơn giản, cả ba khóa cửa, đẩy xe ba gác cùng lên trấn. Không vội bán thú rừng nên đường thong thả, đến nơi cũng tầm giờ Thìn.
Trong một cửa hàng thợ may, Tô Ngữ quan sát khắp nơi. Trên quầy bày đủ loại vải vóc: bông, đay, còn cả tơ lụa nhiều màu sắc. Trên tường treo sẵn ít kiểu y phục may mẫu.
Tiểu nhị thấy ba bước , lập tức tươi nghênh đón:
“Ba vị mua gì ạ?”
Tô Ngữ do dự một lát mới hỏi:
“Ở đây thể đặt may ?”
Nàng may, chỉ thể đặt . những bộ quần áo treo sẵn, e là vóc dáng bọn họ.
Tiểu nhị , càng rạng rỡ:
“Cô nương đùa, đây là tiệm thợ may, đương nhiên thể đặt . Cô nương chọn vải gì, kiểu dáng thế nào?”
“Chỉ cần vải bông thôi. Ba chúng , mỗi hai bộ.” Tô Ngữ đáp.
HẾT CHƯƠNG 31.