"Nếu chỉ là việc thì tuyệt oán thán gì. Chúng nông, nhà nào mà chẳng để con trẻ phụ giúp. Tần Liên vốn là kế mang theo, chỉ nhỏ hơn mấy tháng, thế mà từng động tay, ngay cả y phục nàng mặc cũng đều do giặt."
Nói đến đây, Tô Ngữ dừng một chút, liếc gương mặt đỏ bừng của Tần Liên, lạnh tiếp:
"Tần Liên tới, thì học đường. Sau đó Tô Văn, Tô Vũ cũng đều học. Ta thì thôi , nhưng tiểu Ngôn nay mười tuổi , mà một ngày học chữ cũng từng . Như công bằng ?"
Nghe nàng , Vân Sơn cùng mấy vị tộc lão đều trầm ngâm, Tô Ngữ Tô Ngôn, hồi lâu đáp lời. Quả thực, lời nàng sai, nhưng chỉ dựa việc thiên vị con cái mà đòi đoạn tuyệt quan hệ thì quá nặng, lão nhân nào mà chẳng chút thiên vị?
Tô Ngữ hiểu rõ, nên từ trong lấy một tờ giấy, dâng lên Vân Sơn:
"Đây là giấy bán , Tô An cùng Lý thị đích , đem bán cho Khương Kỳ."
Tô An cùng Lý thị thì cả kinh, bối rối. Giấy chẳng nên ở trong tay Triệu gia ? Sao về tay Tô Ngữ?
Vân Sơn cẩn thận xem, chuyền cho mấy vị tộc lão cùng coi. Xác nhận xong, họ trả cho Tô Ngữ.
Nàng lấy đơn t.h.u.ố.c:
"Ngày xuất giá, hôm tiểu Ngôn phát sốt cao, cả nhà chẳng ai phát hiện. Đến tận ngày thứ ba, may nhờ Vương Trụ T.ử tới báo, mời lang trung, mới cứu mạng nó."
Nói đến đây, trong lòng nàng vẫn còn chua xót, giọng nghẹn . Nén xuống, nàng tiếp:
"Từ đó tiểu Ngôn dọn sang với . Tô gia từng đến thăm, chứ đừng đến chuyện bỏ tiền chữa trị."
Lý thị liền vặc :
"Ngươi là tỷ tỷ ruột nó, bệnh, chẳng lẽ ngươi quản?"
Tô Ngữ nhạt:
"Nếu nó mồ côi, tất nhiên sẽ gánh vác hết. các ngươi còn sống, tại chẳng đoái hoài, để hộ tịch cũng giao mang , mà nay thấy nó khá hơn cướp về? Vì cái gì?"
Lý thị lỡ lời, bật thốt:
"Đó là nhi t.ử Tô gia, đương nhiên trở về. Trong nhà còn nhiều việc chờ nó ..."
Nói xong mới nhận lỡ miệng, vội im bặt.
Tô Ngữ lạnh, sang thôn trưởng:
"Các ngươi đều rõ đấy. Nếu tiểu Ngôn theo họ về, e rằng chẳng còn ai cứu nổi."
Rồi nàng tiếp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-39-o-rieng.html.]
"Hôm nay họ đến đây, chỉ đòi dưa hấu, dâu tây của Khương Kỳ, còn ép và tiểu Ngôn đưa cho họ một trăm lượng bạc, gọi là tiền hiếu kính một năm. Sang năm, thêm sang năm nữa."
Nghe , Vân Sơn và các tộc lão kinh ngạc, sang Tô An và Lý thị đang đỏ mặt lúng túng, liền lời Tô Ngữ là thật.
Vân Sơn cau mày:
"Một trăm lượng bạc hiếu kính, còn tính theo năm? Hai ngươi mơ giữa ban ngày chắc?"
Tô An cùng Lý thị cúi đầu, dám hé răng.
Lúc , tộc lão Vân Hải là đường ca của thôn trưởng lên tiếng:
“Ta rõ . Hộ tịch của Tô Ngữ và Tô Ngôn đều chuyển ngoài. Như , nên cho ở riêng. Tô Ngữ gả , vốn chẳng còn tính là Tô gia. Còn Tô Ngôn… thôi thì đành phân , coi như tự lập môn hộ”.
Mọi đều gật đầu tán đồng. Vân Sơn tiếp lời:
"Tô Ngôn còn nhỏ, hiếu kính tiền thể tính. Phải chờ trưởng thành, gia thất mới ."
Nghe , Tô An – Lý thị bất mãn, nhưng cũng dám cãi.
Thôn trưởng bảo:
"Ở riêng thì cũng phân cho nó chút gì. Hoặc tiền, hoặc khẩu phần lương thực."
Lý thị nhịn , bật :
"Thôn trưởng, ngài đúng. Tô Ngôn còn nhỏ, nhưng Tô Ngữ thì lớn . Nó là tỷ tỷ, tự nhiên nó đóng hiếu kính. Còn việc phân chia, đây là gia sự nhà chúng , chẳng cần ngài lo."
Tô An cũng chen :
" ! Nuôi chúng hơn mười năm, tốn kém bao nhiêu, giờ còn chia của? Nghĩ cũng đừng nghĩ!"
Nghe thế, mặt mũi thôn trưởng và các tộc lão đều sầm .
Tô Ngữ thấy thì giả vờ đau khổ, nghẹn giọng:
"Thôn trưởng, các vị tộc lão, sẵn sàng tiểu Ngôn nộp hiếu kính, nhưng điều kiện. Họ giấy, từ nay quấy rầy chúng nữa. Chuyện của và tiểu Ngôn, họ quyền can thiệp."
Cuối cùng, đồng ý. Vân Sơn đích chứng từ, Tô Ngữ, Tô Ngôn, Tô An và Lý thị đều ký. Nội dung ghi rõ: hằng năm Tô Ngữ đưa cho Tô An hai lượng bạc hiếu kính, ba lễ tết phụ cấp rượu thịt theo quy định trong thôn. Đồng thời, Tô Ngôn chính thức tách riêng, Tô An và Lý thị can dự.
Chứng từ ba bản: một giữ ở Tô Ngữ, một đưa Tô An, một do thôn trưởng cất.
Ngay mặt , Tô Ngữ còn lấy hai lượng bạc đưa cho Tô An.
Dù lòng cam, nhưng thôn trưởng và tộc lão ép, vợ chồng Tô An đành nhận tiền, dẫn Tần Liên cùng cặp song sinh xám xịt rời .
HẾT CHƯƠNG 39.