Nông Nữ Phân Gia: Mang Theo Không Gian, Trên Đường Thoát Hoang Có Thịt Ăn - Chương 477: Cái mông lớn của Tiểu Hôi

Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:03:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nông Nguyệt hiện tại vẫn còn đang trong mơ.

 

Trong mơ bất cứ thứ gì, bốn phía chỉ một màn sương mù trắng xóa mênh m.ô.n.g, cái gì cũng rõ.

 

Nàng đưa tay gạt , làn sương mù liền theo động tác của nàng mà tan , nàng rụt tay , sương mù tụ .

 

Nàng nhận rơi mộng cảnh, vẫn còn đang tìm kiếm lối thoát khắp nơi.

 

Ngẩng đầu lên, nàng thấy ngay cái m.ô.n.g to tướng của Tiểu Hôi ngay đỉnh đầu, cái m.ô.n.g đang ưỡn ưỡn , xem sắp sửa... ị !

 

"Tiểu Hôi, ngươi dám ị, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"

 

Lưng bàn tay đột nhiên đau nhói, Nông Nguyệt giật mở mắt, cái m.ô.n.g to của Tiểu Hôi cuối cùng cũng biến mất.

 

Cúi đầu xuống, móng vuốt sắc bén của Tiểu Hôi đ.â.m sâu mu bàn tay nàng, chọc thủng một lỗ, m.á.u tươi đang rỉ ngoài.

 

Tiểu Hôi thấy nàng tỉnh, vội vàng bay ngoài cửa sổ, báo cho nàng bên ngoài động tĩnh.

 

Nông Nguyệt dậy, mới cảm thấy đầu óc nặng trĩu, cảm giác như trúng t.h.u.ố.c mê. hẳn, chỉ là rốt cuộc chỗ nào đúng.

 

Cơm canh và rượu tối qua nàng đều đụng đến, bộ đều là đồ trong Không Gian của .

 

Ánh mắt nàng về phía lư hương bàn, cũng thứ đó.

 

Bởi vì mùi hương khó ngửi, khi Nông Nguyệt ngủ say, Tiểu Hôi dập tắt lư hương đó .

 

Nông Nguyệt chậm rãi dậy, uống chút nước ấm, cuối cùng cũng tỉnh táo đôi chút.

 

Tiếng động nhẹ nhàng bên ngoài dần dần áp sát, Nông Nguyệt tới bên cửa sổ, cùng Tiểu Hôi xuống.

 

Chỉ thấy vô mặc đồ đen, đếm xuể, bọn họ bịt mặt kín mít, vai mỗi đều vác theo một , đang tập trung di chuyển về phía ngoài trấn.

 

Tuy là ban đêm, nhưng đèn l.ồ.ng chúc mừng năm mới vẫn còn sáng trưng đường phố, nên thể rõ ràng.

 

Mặc dù những mặc y phục hành, nhưng Nông Nguyệt liếc mắt vóc dáng của họ, dường như chút quen mắt.

 

Bọn họ hại ai, chỉ là bắt mà thôi.

 

Bắt để gì?

 

Tiếng bước chân truyền đến từ hành lang bên ngoài, đang tới.

 

Nông Nguyệt vội vàng đem Tiểu Hôi thu Không Gian, xuống giường.

 

Nàng xem đám áo đen rốt cuộc gì.

 

Người áo đen đẩy cửa bước , một mà là hai.

 

Người áo đen phía thấy lư hương bàn, đầu phía .

 

Người phía bước , tiên quét mắt một lượt qua Nông Nguyệt đang giường, đó nhàn nhạt : "Không , Vô Danh Trấn, từng nào chúng mang mà mang ."

 

Giọng , là giọng nữ nhân!

 

Cho nên Nông Nguyệt đoán sai, đám áo đen chính là những nữ nhân hình cường tráng mà nàng từng gặp đây.

 

Số lưu dân bỏ đường xem đều bọn họ mang .

 

Người áo đen phía tiến gần mép giường, khẽ chạm Nông Nguyệt, là xem nàng tỉnh , kết quả Nông Nguyệt phản ứng.

 

Ngay lúc nàng định đưa tay , một thanh đao đột nhiên cắt ngang cổ họng nàng.

 

Nông Nguyệt lật dậy, hất .

 

Người áo đen phía nhanh ch.óng lùi , rút cây roi da bên hông: "Bản lĩnh tồi, thể g.i.ế.c của ."

 

Nông Nguyệt giường, rút một thanh đại đao từ lưng : "Rốt cuộc các ngươi là của ai?"

 

"Đương nhiên là thể mang vinh hoa phú quý cho các ngươi."

 

"?" Nông Nguyệt nghi hoặc, bọn họ tốn công tốn sức bắt , chẳng lẽ chỉ để ban cho vinh hoa phú quý? Nghe mà buồn thế?

 

"Chuyện ." Nông Nguyệt nhảy xuống giường: "Vinh hoa phú quý tự lấy, hà tất cần các ngươi ban cho."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-nu-phan-gia-mang-theo-khong-gian-tren-duong-thoat-hoang-co-thit-an/chuong-477-cai-mong-lon-cua-tieu-hoi.html.]

Nữ nhân khẽ quất roi trong tay, khuyên nhủ bằng giọng ôn hòa: "Các ngươi đều là lưu dân, thể đến tận đây mà c.h.ế.t, chỉ thể các ngươi chút bản lĩnh, nhưng nếu các ngươi qua Vô Danh Trấn , đó chờ đợi các ngươi chỉ cái c.h.ế.t, chi bằng theo chúng , chúng chỉ thể ban cho các ngươi vinh hoa phú quý, mà còn thể bảo đảm an cho các ngươi."

 

Nếu lời của giả, thì bọn họ ý sát hại.

 

Thấy Nông Nguyệt đột nhiên yên, nữ nhân khẽ nhếch khóe môi, nàng những lưu dân thể chống sự cám dỗ của vinh hoa phú quý.

 

Nông Nguyệt trấn tĩnh , vinh hoa phú quý ai mà thích, nhưng nàng sẽ vì chút tiền tài mà tự đẩy hiểm cảnh : "Ta cần ngươi là ai, nếu mau rời , đừng trách khách khí."

 

Nữ nhân cũng chịu thua, vung roi lên: "Thật ngông cuồng, xem ngươi khách khí bằng cách nào."

 

Cây roi của nữ nhân xé gió lao tới, thanh đao của Nông Nguyệt thể c.h.é.m đứt cây roi, chỉ tiếng “keng” sắc bén và ch.ói tai vang lên.

 

Xem cây roi là chế tác đặc biệt, dùng đao thể c.h.ặ.t đứt.

 

Sau vài chiêu, bản lĩnh của nữ nhân cũng hề yếu, nàng cũng chút sức mạnh, vung roi tới mang theo lực đạo đủ để chẻ đôi tảng đá trăm cân.

 

Nông Nguyệt cũng hề rơi thế hạ phong, chẳng qua là thanh đao roi chẻ đôi mà thôi.

 

Nữ nhân càng thêm tán thưởng Nông Nguyệt: "Ngươi quả thật bản lĩnh, thể đỡ roi của ."

 

Nông Nguyệt ném thanh đao gãy xuống đất, rút một cái rìu: "Lại đây!"

 

Cũng cái rìu gì lợi hại, Nông Nguyệt chỉ là hề giữ sức, đ.á.n.h cho nữ nhân liên tiếp lùi bước.

 

Nông Nguyệt một tay nắm c.h.ặ.t đuôi roi, tay dùng d.a.o găm kề sát cổ nàng : "Hiện tại thể , các ngươi là ai?"

 

Nữ nhân lạnh một tiếng: "Ngươi cho rằng chỉ bấy nhiêu bản lĩnh ?"

 

Nữ nhân đột nhiên ném một nắm bột t.h.u.ố.c màu trắng.

 

Nông Nguyệt vội vàng che mũi miệng, nhanh ch.óng lùi : "Ngươi giở trò lừa bịp!"

 

Nữ nhân vỗ tay, tới: "Ngươi đừng phí công giãy giụa nữa, t.h.u.ố.c của , chỉ cần ngươi hít dù chỉ một chút xíu, cũng là đủ ."

 

Nông Nguyệt chỉ cảm thấy đầu óc vô cùng nặng nề, ngã xuống đất.

 

Nàng đoán đúng , đám hại tính mạng khác, chỉ bắt , cho nên nàng giả vờ ngất là hành động đúng đắn.

 

Nàng sớm còn giấu át chủ bài, cho nên khi đối phương tay, Nông Nguyệt nín thở .

 

bọn họ bắt đến thế, nàng đành miễn cưỡng thành cho bọn họ, đừng hối hận là .

 

Nữ nhân đến mặt Nông Nguyệt xổm xuống, sờ sờ khuôn mặt đen nhẻm của nàng, cái rìu trong tay nàng, hài lòng gật đầu.

 

Tiếng đ.á.n.h trong phòng thu hút những áo đen khác kéo lên.

 

Nữ nhân với bọn họ: "Đem về cho , là của ."

 

Nông Nguyệt cứ thế vác lên vai khiêng xuống lầu.

 

Đám lưu dân đường phố cơ bản đều mang hết, mang là nam t.ử, nữ nhân thì cần.

 

Đây là điều Nông Nguyệt thấy lưng áo đen.

 

Bởi vì những nữ nhân lưu dân cứ thế ném xuống đất bên vệ đường.

 

Sau đó Nông Nguyệt nhét một cỗ xe ngựa, trong xe là nam t.ử, đều đang bất tỉnh nhân sự.

 

Xe ngựa chuyển động, chậm rãi rời khỏi Vô Danh Trấn.

 

Nông Nguyệt dậy, lặng lẽ vén một chút màn xe ngoài, trời quá tối, đây là theo phương hướng nào.

 

Tiếng bánh xe lăn chỉ một, ít nhất là ba cỗ xe ngựa.

 

Xe ngựa lắc lư, lắc lư, Nông Nguyệt ngủ một giấc mà vẫn dừng , chỉ là trời bên ngoài sáng .

 

Hiện tại phương hướng, hình như xe đang về phía Bắc.

 

Nếu nàng đoán sai, những nữ nhân bắt thể là của Úc Lâm.

 

Chỉ là những cùng họ từ đến nay đều là dân lưu tán, hiểu rõ tình hình xung quanh, tự nhiên cũng những Úc Lâm.

 

Chỉ là rõ bọn họ bắt nhiều nam t.ử lưu dân như để gì.

 

 

Loading...