Nông Nữ Phân Gia: Mang Theo Không Gian, Trên Đường Thoát Hoang Có Thịt Ăn - Chương 539: Lời hôm nay cứ coi như chưa từng nói, sau này đừng nhắc lại nữa
Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:36:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai hòa dòng tới, ánh đèn l.ồ.ng hai bên đường hắt lên mặt cả hai thứ ánh sáng ấm áp.
Mắt Ninh Phong như dính đầy ánh , thấy gì cũng thấy mới mẻ. Vừa mới mua kẹo vẽ cho Nông Nguyệt, liếc thấy quầy bán bánh hoa quế bên cạnh, lập tức chen qua, đầu gọi lớn: “Lộng cô nương đợi , bánh hoa quế nhà là chính tông nhất!”
Nông Nguyệt tại chỗ chờ , ánh mắt lướt qua sân khấu kịch ven đường.
Người kể chuyện đang hăng say giảng giải về chiến tích của Bách Dạ, xung quanh vây kín , kẻ đập đùi tán thưởng, tấm tắc kinh ngạc.
“Tránh , tránh !” Ninh Phong cầm gói giấy dầu chen trở , đưa một miếng bánh hoa quế đến tận miệng nàng: “Ăn thử xem, còn đang nóng hổi đấy.”
Nông Nguyệt c.ắ.n một miếng, hương hoa quế ngọt ngào lan tỏa đầu lưỡi.
Ninh Phong biểu cảm của nàng, mắt cong thành hình trăng khuyết: “Ngon ? Ta bảo nhà là tuyệt nhất mà. , lát nữa b.ắ.n pháo hoa, ở mặt sông phía Nam thành, năm ngoái xem, thể b.ắ.n hình dáng phượng hoàng, lắm.”
Hắn , mua cho Nông Nguyệt bánh hạnh nhân, mứt hạt sen, nhét đầy tay nàng.
Nông Nguyệt từ chối, chỉ thỉnh thoảng đưa cho Ninh Phong một miếng điểm tâm, Ninh Phong liền càng vui vẻ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn ít.
Hai theo dòng tới một cây cầu đá vòm, cầu đầy .
Dưới sông mấy chiếc thuyền vẽ đậu , trong đó một chiếc lớn nhất đang biểu diễn múa kiếm, ánh kiếm lưu chuyển giữa trung, khiến bên bờ ngừng tiếng reo hò tán thưởng.
Nông Nguyệt cũng tựa lan can cầu xem, tỏ vẻ khá hứng thú.
Ninh Phong cạnh nàng, nhưng ánh mắt đặt lên màn múa kiếm.
Hắn gương mặt nghiêng của Nông Nguyệt, ánh đèn l.ồ.ng rơi hàng mi nàng, đổ bóng râm mờ ảo, ch.óp mũi nhỏ nhắn, môi kẹo hồ lô cho ửng hồng.
Trong lòng như một con thỏ đang nhảy nhót, tim đập thình thịch.
Mấy ngày nay, lời thúc giục thành của mẫu càng lúc càng dày đặc, lớn tuổi, nên lập gia đình .
những nữ t.ử nhà quyền quý , đều hợp với cả.
Nông Nguyệt võ công cao cường, tính tình , mặc dù chỉ là một tiểu nông nữ, nhưng bao giờ để tâm đến điều đó, ngược , điều càng khiến nàng trở nên phù hợp.
Thế nhưng sợ hãi, thủ của Nông Nguyệt , một quyền là thể đ.á.n.h gục , nếu chọc giận nàng, những chuyện hôn sự còn hy vọng, sợ rằng ngay cả mặt cũng khó mà gặp , hơn nữa còn gặp Chuẩn nữa.
Trong lòng đang giằng xé dữ dội, các ngón tay ngừng vò vạt áo gấm, mấy mở lời, nhưng lời đến tận cổ họng nuốt ngược trong.
Mãi cho đến khi màn múa kiếm hoa thuyền kết thúc, từ đằng xa chợt vang lên tiếng "vút" một tiếng, ngay đó, một đóa pháo hoa rực rỡ bung nở bầu trời đêm, đỏ rực, tím biếc, vàng kim, tựa như vô tinh tú đang rơi xuống.
Đám đông xung quanh lập tức hò reo.
Nông Nguyệt ngước đầu lên, ánh pháo hoa phản chiếu trong mắt nàng, sáng lấp lánh.
Ninh Phong dáng vẻ của nàng, lòng dũng cảm chợt trỗi dậy, ghé sát tai nàng, thì thầm: “Nông Nguyệt, dù cũng chỉ một , hết , hãy chịu thiệt một chút, gả cho .”
Lời dứt, thêm mấy đóa pháo hoa liên tiếp nổ tung, tiếng "bành bạch" át âm thanh khác.
Nông Nguyệt thấy lời , mãi đến khi pháo hoa dịu một chút, nàng mới đầu , nghi hoặc : “Ngươi gì cơ?”
Ninh Phong ngây , ngay đó trong lòng dâng lên một tia may mắn, thấy thì , đỡ đ.á.n.h.
nghĩ , lời , giờ thu thì quá mất hết khí phách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-nu-phan-gia-mang-theo-khong-gian-tren-duong-thoat-hoang-co-thit-an/chuong-539-loi-hom-nay-cu-coi-nhu-chua-tung-noi-sau-nay-dung-nhac-lai-nua.html.]
Hắn hít sâu một , nắm c.h.ặ.t t.a.y, ghé sát tai Nông Nguyệt, cố sức hét lớn: “Ta , gả cho !”
Tiếng hét lực đạo mười phần, chỉ Nông Nguyệt thấy, mà những xung quanh đang xem pháo hoa cũng đều thấy.
Cây cầu vốn ồn ào lập tức trở nên tĩnh lặng, hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về hai .
Nông Nguyệt còn kịp phản ứng, mặt chút biểu cảm, Ninh Phong đỏ mặt , sắc hồng lan từ vành tai lan đến tận cổ, ngay cả ch.óp tai cũng ửng hồng.
Hắn chỉ tìm một cái khe để chui xuống, định giải thích, thì đám đông xung quanh bắt đầu hò reo cổ vũ: “Gả cho ! Gả cho !”
“ đó cô nương, tiểu tài năng, mau đồng ý !”
“Trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối bao!”
Tiếng hò reo càng lúc càng lớn, mặt Ninh Phong càng đỏ hơn.
lúc , một giọng đầy vẻ trêu chọc xen : “Hắn nãy còn , cô nương hết , nên hãy chịu thiệt một chút mà gả cho !”
Ninh Phong đầu , thấy Thẩm Duyên đang tựa lan can cầu, đến mức ngả nghiêng, tay cầm một cây quạt xếp, phe phẩy ngừng.
“Thẩm Phú Quý!” Ninh Phong giận hổ, hận thể đ.á.n.h một trận ngay tại chỗ.
Tiếng hò reo xung quanh càng lớn hơn, thể nán nữa, lập tức túm lấy cánh tay Nông Nguyệt, đẩy đám đông chạy về phía đầu cầu.
Nông Nguyệt kéo , món điểm tâm trong tay rơi vãi dọc đường.
Nàng thể cảm nhận tay Ninh Phong đang nóng rực, bước chân hoảng loạn, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng, trông chẳng khác nào một tiểu cô nương bắt nạt.
Hai chạy một mạch đến t.ửu lầu ở góc phố, Ninh Phong quen đường quen lối dẫn nàng lên phòng riêng ở lầu hai.
Thẩm Duyên sớm theo , cửa đến thẳng nổi, ngã phịch xuống ghế: “Ha ha ha… Vương Thiết Trụ, cái bộ dạng của ngươi, đúng là c.h.ế.t mà… Còn chịu thiệt chút gả cho ngươi, ngươi nghĩ …”
Ninh Phong thèm để ý đến , vội vàng rót cho Nông Nguyệt một chén , hai tay dâng lên, mặt vẫn còn vương vệt ửng hồng, giọng điệu nịnh nọt chút luống cuống: “Lộng cô nương, chuyện … chuyện cứ coi như đang nhảm, tuyệt đối đừng để tâm. Ta chỉ là… chỉ là mẫu thúc giục quá nên nhất thời nóng đầu mà lung tung, đừng giận, cũng đừng đ.á.n.h nha.”
Hắn lén lút quan sát biểu cảm của Nông Nguyệt, sợ rằng giây tiếp theo nàng sẽ trở mặt.
Lúc chỉ sợ Nông Nguyệt giận dỗi thèm để ý đến nữa.
Nông Nguyệt nhận lấy chén , đầu ngón tay chạm thành chén còn ấm nóng.
Nàng dáng vẻ Ninh Phong căng thẳng đến mức siết c.h.ặ.t vạt áo, liếc sang Thẩm Duyên bên cạnh đang đến ôm bụng, nhẹ nhàng uống một ngụm , giọng điệu bình thản: “Những lời các ngươi hôm nay coi như từng thấy, chỉ c.ầ.n s.au đừng nhắc nữa là .”
Nàng thật sự giận, tính tình Ninh Phong vốn hiếu động, giống như một đứa trẻ lớn, lời vốn dĩ đáng để tin.
Hơn nữa, nàng vẫn luôn chỉ xem Ninh Phong là bằng hữu, cũng bất kỳ ý nghĩ đặc biệt nào.
Thấy nàng giận, Ninh Phong thở phào nhẹ nhõm, cả mềm nhũn ngã phịch xuống ghế, vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c: “Tốt quá, quá, giận là .”
Quay đầu , Thẩm Duyên: “Thẩm Phú Quý, đều tại ngươi, nếu ngươi lắm lời, t.h.ả.m hại như ?”
Thẩm Duyên khó khăn lắm mới ngừng , ôm bụng thẳng dậy, về phía Nông Nguyệt, trong mắt mang theo vài phần trêu ngươi: “Lộng cô nương, xem bộ dạng vô dụng của kìa, chắc chắn xứng với . Nếu gả cho , gả cho , trọng hơn nhiều.”
Hơi thở mới thả lỏng của Ninh Phong lập tức căng lên, giơ tay đ.ấ.m cho Thẩm Duyên một cú, trúng ngay cánh tay : “Bảo ngươi ! Còn dám bậy!”
Thẩm Duyên kêu lên một tiếng “Ai da”, ôm cánh tay ngoan ngoãn, nhưng vẫn nhịn một cái nhăn mặt với Ninh Phong.