NÔNG NỮ PHÚC VẬN: TRƯỞNG TỶ MANG THEO KHÔNG GIAN GIAO DỊCH TRĂM TỶ - Chương 150: Ai đã động vào đất nhà nàng?
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:45:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của thôn trưởng dứt, Thạch gia đồng loạt biến sắc. Nhà cửa, ruộng đất của Thạch gia đều ở thôn Đào Hoa, nếu đuổi khỏi thôn thì còn đường sống?
Họ ngờ thôn trưởng những lời tuyệt tình như , nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Dương Chí Nhân, hề giống đang đùa giỡn, Thạch gia sợ hãi.
"Mẫu , là chúng về ?" Thạch lão nhị ướm hỏi, còn chọc giận thôn trưởng.
Thạch lão thái cũng dân làng kéo đến đông đủ, còn loạn nữa cũng chẳng kết quả gì : "Chúng !"
Thạch lão thái lên tiếng, đám Thạch gia hậm hực rời .
Sau khi Thạch gia khỏi, Lâm Nhi gửi lời cảm ơn tới bà con lối xóm, đó cũng tản , chỉ còn mấy nhà sắp tới t.ửu lầu việc và Điền Mạch Tử.
Những nhà nhận t.ửu lầu vì công việc mà mang theo ít đồ đạc đến cảm ơn Lâm Nhi. Lâm Nhi quen với sự nhiệt tình quá mức của họ, trò chuyện vài câu tiễn họ về.
"Lâm , chứ?" Gương mặt Điền Mạch T.ử ửng đỏ, vẫn còn bàng hoàng vì chuyện .
"Không , Mạch T.ử tỷ tỷ." Lâm Nhi mỉm nhẹ nhàng : "Tỷ về ."
Điền Mạch T.ử gật đầu, nghĩ đến nãi nãi còn đang đợi ở nhà liền chạy nhanh về.
"Đi, chúng cũng thôi." Lâm Nhi : "Ta còn chuyện với các !"
Lâm Nhi chuẩn bàn chuyện chuyển , gọi mấy phòng đóng cửa .
Không còn thấy bóng dáng nàng nữa, Tiêu Thừa mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, vẻ mặt trầm tư.
...
Vân Khách Lai.
Lâm Nhi mặt, Lâm Tứ Hà trông coi việc kinh doanh.
Hôm nay trong tiệm mấy vị khách cao lớn uy mãnh, hình vạm vỡ tìm đến.
Lâm Tứ Hà hiệu cho tiểu nhị tiến lên đón khách, tiểu nhị : "Mấy vị khách quan, các ngài dùng chút gì?"
Một nam nhân thô kệch để râu quai nón, mũi ưng, ném một túi bạc : "Nghe cơm canh của t.ửu lầu các ngươi ngon, mau mở cho mấy chúng một gian phòng hạng nhất, mang rượu ngon thức nhắm lên đây."
"Dạ ." Tiểu nhị tươi đón lấy bạc, "Mấy vị khách quan, mời lên lầu."
Mấy nam nhân diện mạo thô kệch theo tiểu nhị lên lầu, giẫm lên ván gỗ kêu kình kịch.
Thẩm Dật Chu nhíu c.h.ặ.t lông mày chằm chằm mấy , cho đến khi bọn họ phòng bao mới thu hồi ánh mắt.
"Thẩm công t.ử, mấy rõ ràng là mang giọng vùng phía Bắc nhưng cố giả giọng vùng phía Nam, thuộc hạ thấy bọn họ thực sự đáng nghi." Tiêu Nhất .
"Có chút đáng nghi." Thẩm Dật Chu nheo mắt, "Mấy cao ngựa lớn, chân ủng dài, đế ủng mòn vẹt nghiêm trọng, thể thấy nơi sinh sống vốn nhiều gió cát."
"Thẩm công t.ử nghi ngờ ?" Tiêu Nhất hỏi.
Thẩm Dật Chu mím môi, "Mấy thể tới từ Mạc Bắc, ngươi dặn dò thủ hạ cẩn thận giám sát."
"Việc cần báo cho chủ t.ử ?"
"Không cần, đợi khi nắm rõ lai lịch mấy với A Thừa cũng muộn." Thẩm Dật Chu .
A Thừa hiện giờ chắc đang cùng cô nương mặn nồng, nhất nên phiền .
"Rõ."
...
Trong sương phòng.
Mấy nam nhân cao lớn đang ăn uống phủ phê, một kẻ c.ắ.n một miếng đùi gà thơm phức : "Công t.ử, Đại Lương thật , ngay cả đồ ăn cũng ngon hơn chỗ chúng ."
Người thể hình vạm vỡ nhất bên cạnh phụ họa: "Tiểu Tứ đúng, đây là đầu ăn món ăn mỹ vị như thế ."
Người gọi là công t.ử là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, lông mày rậm, hàng mi dài, một đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo mà sâu hun hút.
Hắn giống đám thuộc hạ hấp tấp ăn uống, mà từ tốn nhấm nháp thưởng thức một hồi, mới : "Đồ ăn thức uống ở đây quả thực tồi, chỉ tiếc..." Chỉ tiếc năm đó đ.á.n.h chiếm Đại Lương, bằng nơi là lãnh thổ của quốc gia bọn họ .
"Công t.ử, chi bằng chúng ở đây thêm vài ngày, đợi Công... tiểu thư trở về hãy ." Tiểu Tứ híp mắt đề nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-nu-phuc-van-truong-ty-mang-theo-khong-gian-giao-dich-tram-ty/chuong-150-ai-da-dong-vao-dat-nha-nang.html.]
"Ừm." Vị thiếu niên lang nhạt giọng , "Các ngươi đều cẩn thận một chút, hành sự kín kẽ."
Bọn họ đến Đại Lương là đại sự, tuyệt đối thể để khác nhận phận.
Tiểu Tứ ăn đến mức miệng đầy mỡ màng, hắc hắc : "Công t.ử yên tâm, đây chỉ là một trấn nhỏ hẻo lánh, ai phát hiện chúng ."
Một kẻ hình đặc biệt vạm vỡ đầy tự hào : "Chúng đều là võ công thủ, cho dù phát hiện, kẻ khác cũng chẳng thể gì chúng ."
Gà Mái Leo Núi
...
Lâm Nhi đem chuyện mở t.ửu lầu và dọn nhà , ba đứa trẻ nhà họ Lâm xong thì mắt tròn mắt dẹt, chút dám tin.
"A tỷ, tỷ thật sự mở t.ửu lầu ?" Lâm Ngũ Tuyền thử thăm dò hỏi.
"Thật sự mở , thật sự mở ." Lâm Nhi giải thích một nữa, "Đợi vài ngày nữa, mua xong nhà, cả gia đình chúng sẽ dời ."
Ánh mắt Lâm Nhị Giang khẽ động, ngập ngừng hỏi: "A tỷ, chúng sẽ bao giờ trở về nữa ?"
"Chúng chỉ là dời lên trấn thôi, chứ dời khỏi huyện Thanh Hà , khi nào nhớ nhà chúng thể trở về mà." Lâm Nhi mỉm .
"A tỷ, còn ruộng đất và nhà cửa của chúng thì tính ?" Lâm Ngũ Tuyền nghĩ đến việc liền hỏi.
"Nhà cửa thì chúng vẫn ở, cứ giữ đó." Lâm Nhi , "Còn về ruộng đất, nhà chúng ở đầu phía nam thôn một mẫu ruộng cạn và một mẫu ruộng trũng, tuy rằng khó cho thuê, nhưng để hoang thì thật đáng tiếc, chi bằng chúng gieo ít lúa mạch ."
Bây giờ là cuối tháng Tư, vẫn thể miễn cưỡng kịp gieo mạch, đợi khi gieo xong, tầm tháng Bảy tháng Tám là thể thu hoạch .
"Ý đó, a tỷ, ngày mai sẽ cùng tỷ gieo mạch." Lâm Ngũ Tuyền và Lâm Lục Khê giơ cánh tay nhỏ xíu lên reo hò.
Lâm Nhi đôi tay đôi chân ngắn ngủn của hai nhóc tỳ, : "Hai đứa thôi , với cái hình nhỏ bé , e là ngay cả cái cuốc cũng nhấc nổi, cứ để tự là ."
Lâm Ngũ Tuyền mím môi, bất mãn : " mà một tỷ sẽ vất vả lắm đó, a tỷ."
"Chỉ hai mẫu đất, thể vất vả đến mức nào?" Lâm Nhi buồn xoa đầu hai đứa nhỏ, nàng đây cũng từng qua việc đồng áng, chút chuyện nhỏ khó nàng.
Nghe thấy cuộc trò chuyện của mấy , ánh mắt Tiêu Thừa khẽ động, như đang suy tính điều gì.
Lâm Nhi thêm một tràng về những chuyện cần dọn dẹp, đợi đến khi hai đứa nhỏ đến mức buồn ngủ, nàng mới bế cả hai về phòng.
"A tỷ." Lâm Nhị Giang đôi mày nhíu c.h.ặ.t, đợi nàng liền kìm mà lên tiếng.
Lâm Nhi hiếm khi thấy nhị vốn dĩ trầm lộ thần sắc , bèn hỏi: "Có chuyện gì ?"
"Cái đó..." Lâm Nhị Giang do dự hỏi, "Tửu lầu của tỷ chẳng đang cần tuyển ? Mạch T.ử thể ?"
"Ồ, Mạch T.ử ." Lâm Nhi mỉm , nàng thật cũng từng nghĩ qua chuyện , nhưng đó nhắc tới.
Một là vì tư tưởng nữ t.ử thời còn khá bảo thủ, ngoài lộ diện đám đông, hai là vì Điền nãi nãi tuổi tác cao, cũng cần chăm sóc, Mạch T.ử lẽ dứt .
Thấy dáng vẻ đầy mong đợi của Lâm Nhị Giang, Lâm Nhi dường như hiểu điều gì đó, bèn : "Vậy để hỏi thử xem, nếu như Mạch T.ử bằng lòng thì nàng thể ."
"Được." Khóe môi Lâm Nhị Giang cong lên, lộ một nụ bẽn lẽn.
...
Ngày hôm , Lâm Nhi đem chuyện với Mạch Tử. Điền Mạch T.ử xong tin tức thì do dự, nàng đưa quyết định ngay mà cần suy nghĩ thêm một hồi.
Lâm Nhi mỉm gấp, đó từ biệt Mạch T.ử để về phía đầu nam của thôn.
Lúa mạch trong thôn sớm gieo từ tháng Ba, lúc mầm mạch mọc lên, từ xa thấy một màu xanh mướt đang đung đưa trong gió.
Lâm Nhi qua, nhanh tìm thấy mẫu ruộng dốc cạn của nhà . Nhà nàng vẫn gieo mạch, mặt đất trống trơn, liếc mắt một cái là thấy ngay.
Thế nhưng-
Khi Lâm Nhi gần, nàng nhận bùn đất mảnh ruộng dốc cạn của nhà dường như ai đó lật lên.
Nàng xổm xuống, bốc một nắm đất lên nặn thử, đất tơi xốp còn ẩm ướt, đúng là mới xới mới.
Ai động ruộng nhà nàng?
Lâm Nhi tò mò bới đất , ngờ thấy bên lớp đất vùi hạt giống lúa mạch.