Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 170: Ta Có Cách Đối Phó Triều Đình!
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:52:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Diệp còn mở miệng.
Hàn Tòng Võ tiếp lời , “Ý của Tướng quân chẳng rõ ràng , lúc cần thiết, v.ũ k.h.í lớn nên dùng thì dùng...”
Nói chỉ một khu vực của Khương Vu sa bàn , “Nếu chúng thể khi Quốc chủ Khương Vu phản ứng , đ.á.n.h chiếm An Mộc châu, nơi tiếp giáp giữa châu và Nguyên Lô châu, là một vùng đất rộng lớn, tuy thôn lạc, nhưng chỉ cần sơ tán đến thành An Mộc châu, là thể quyết chiến ở đây...”
“Đến lúc đó cho dù động đến v.ũ k.h.í lớn, cũng sẽ vạ lây vô tội.”
Nghe , trong mắt Chử Diệp tràn đầy vẻ tán thưởng, “Không hổ là lão tướng theo phụ , Hàn phó tướng và bản tướng cùng suy nghĩ, nơi tiếp giáp giữa thành An Mộc châu và thành Nguyên Lô châu, quả thực là nơi nhất để bối thủy nhất chiến.”
Diệp Đình Hiên vỗ mạnh đầu, vô cùng phấn khích, “Tốt quá , như , chúng thể buông tay buông chân, trực tiếp dùng bình gas oanh tạc bọn chúng, ba mươi vạn đại quân thì gì đáng sợ?”
“Chỉ cần ba mươi vạn đại quân Khương Vu tiêu diệt, Khương Vu chính là nỏ mạnh hết đà, chỉ thể mặc chúng định đoạt!”
Thấy Chử Diệp vận trù duy ác, tính toán kỹ lưỡng, phó tướng trướng dũng mãnh thiện mưu, Phương Cẩm Châu lập tức cũng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c hào hùng vạn trượng.
Nàng , “Nói chừng cần dùng đến pháo oanh, cũng thể khuất phục binh lính của địch đấy!”
“Ba mươi vạn đại quân cởi bỏ áo giáp cũng đều là bình thường m.á.u thịt, chỉ cần là , thì sẽ c.h.ế.t, chỉ cần sống, thì sẽ sự e sợ...”
“Mà sự e sợ , chính là chìa khóa để chúng giành chiến thắng.”
Lời của nữ t.ử, khiến sự khâm phục trong đáy mắt ba nam nhân sáng rực như ngọn lửa dữ dội.
Chử Diệp sâu Phương Cẩm Châu, sinh lòng cảm khái, “Tài năng của Cẩm Châu, nếu mang võ công trong , vị trí Tướng quân của nên nhường cho nàng mới .”
Hàn Tòng Võ và Diệp Đình Hiên cũng liên tục gật đầu.
“Cẩm Châu cô nương chính là phúc tinh mà ông trời ban cho Bắc Liêu và Tướng quân chúng !”
“Có Cẩm Châu cô nương ở đây, hải yến hà thanh, chỉ là chuyện sớm muộn!”
Mặc dù đây khi ở Hoa Quốc, Phương Cẩm Châu cũng bày cho Chử Diệp ít ý tưởng.
Đương nhiên cũng nhận ít lời khen ngợi của Chử Diệp.
lúc đang ở trong quân doanh, mấy vị tướng lĩnh thống lĩnh thiên quân vạn mã khen ngợi ngay mặt như , tâm trạng đương nhiên là khác biệt.
Hận thể mặc áo giáp, cùng bọn họ rong ruổi sa trường.
“Khoan hãy vui mừng quá sớm...”
Chỉ qua vài nhịp thở vui mừng, giọng điệu Chử Diệp đột nhiên chuyển hướng, “Mưu tính xong chế ngự ngoại địch, nên xem phòng ngừa nội ưu ...”
Niềm vui mặt Phương Cẩm Châu thu , trong nháy mắt hiểu điều gì đó, “Chàng là triều đình Đường Võ?”
Diệp Đình Hiên và Hàn Tòng Võ , sắc mặt cũng trở vẻ ngưng trọng.
Chử Diệp gật đầu, “Hiện tại nạn dân các quận đều đổ về Bắc Liêu, động tĩnh lớn như , e rằng phía triều đình sớm nhận ...”
“Mặc dù theo tác phong nay của triều đình, nhất định sẽ coi những nạn dân là gánh nặng, chừng sẽ giống như lúc cắt đứt Bắc Liêu, vứt bỏ những quận thành , nhưng đó cũng là do bọn chúng chủ động mới .”
“ bây giờ, bọn chúng còn động tĩnh gì, những nạn dân tự phát đến nương tựa Bắc Liêu, đây đối với triều đình mà là nỗi nhục nhã tột cùng.”
Vừa chắp một tay lưng, chậm rãi bước , “Triều đình vì thể diện, chắc chắn sẽ cam tâm bỏ qua.”
“Cộng thêm Vương Thủ Nghĩa và Lôi Chấn Đình đến Bắc Liêu chậm chạp về, nghĩ bao lâu nữa, Hoàng đế sẽ phái binh đến Bắc Liêu thảo phạt hỏi tội.”
Nghe , Diệp Đình Hiên hận hận , “Cẩu Hoàng đế chỉ khôn nhà dại chợ, đối ngoại thì như con rùa rụt cổ!”
Hàn Tòng Võ trầm mặt , “Tướng quân cần lo lắng, với binh lực đức hạnh tôm chân mềm của Đường Võ đó, để năm ngàn Chử gia quân trấn thủ Bắc Liêu, là thể chống bọn chúng.”
“Không đơn giản như ...”
Chử Diệp lắc đầu , “Nhiều nạn dân ồ ạt kéo đến Bắc Liêu như , sáng mắt đều thể manh mối.”
“Nếu lương thực năng lực, thể thu hút nhiều nạn dân tiền phó hậu kế như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-170-ta-co-cach-doi-pho-trieu-dinh.html.]
“Cho nên, Hoàng đế đến thảo phạt hỏi tội, là mượn cơ hội ép Bắc Liêu nộp lên lương thảo vật tư...”
“Hắn rõ thực lực của Chử gia quân, một khi quyết ý đến Bắc Liêu, nhất định sẽ mang theo binh lực gấp đôi Bắc Liêu.”
“Hơn nữa Hoàng đế tâm tư hiểm ác, nay thích lấy tính mạng con v.ũ k.h.í uy h.i.ế.p.”
“Lần bọn chúng đến, nhất định sẽ mang theo một phần nhà của binh tướng Chử gia quân con tin, chừng còn bắt cả nạn dân dọc đường, bia đỡ đạn lúc giao chiến...”
Nghe , vẻ khinh thường của Hàn Tòng Võ trong nháy mắt tan biến, trở nên ngưng trọng.
Diệp Đình Hiên và Phương Cẩm Châu cũng đầy mắt phức tạp.
Cho dù v.ũ k.h.í sức công phá mạnh, sợ Hoàng đế binh đa tướng quảng.
thể bỏ mặc tính mạng của nhà Chử gia quân, và nạn dân vô tội?
Khoan hãy đến chuyện nhẫn tâm .
Chỉ ngoài thành vô nạn dân, tạm thời vẫn thể an trí thành.
Một khi bỏ mặc tính mạng vô tội, động đến v.ũ k.h.í oanh tạc, chẳng sẽ khiến những nạn dân đó môi hở răng lạnh ?
Nói chừng gây bạo loạn cũng chừng.
Cho dù nạn dân e sợ v.ũ k.h.í dám bạo loạn, nhưng cũng nhất định sẽ lạnh lòng với Bắc Liêu, với Chử Diệp.
Người dị tâm nhất định là thể an trí thành.
nếu an trí nạn dân, đẩy bọn họ về Trung Nguyên, thì chính là bảo bọn họ c.h.ế.t...
Tóm .
Rút dây động rừng, tiến thoái lưỡng nan là .
So sánh .
Đối kháng ngoại địch Khương Vu, mà còn đơn giản hơn đối phó triều đình nhiều.
“Hiện tại chúng sáu vạn binh lực...”
Chử Diệp mượn lời tiếp, “Trong đó còn bốn vạn là quân Khương Vu, bố trí binh lực như thế nào, là trọng yếu nhất.”
Nói hai Hàn Diệp, “Các ngươi cho rằng, nên sắp xếp như thế nào mới là thỏa đáng nhất?”
Hắn trong lòng quyết đoán đại khái, nhưng tập hợp ý kiến của , là nhất để tra xét bổ khuyết.
Hàn Diệp , rõ ràng chút khó xử.
Cuối cùng Hàn Tòng Võ thăm dò suy nghĩ mơ hồ trong lòng, “Trận chiến Khương Vu một khi bắt đầu thì c.h.ế.t thôi, ắt giành chiến thắng mới là kết thúc, hơn nữa là cường địch, thể để Tướng quân đích dẫn binh chinh chiến...”
“Ba vạn binh lực là giới hạn thấp nhất.”
“Ngoài binh lực của thành Bắc Liêu, Tướng quân phủ, quân doanh cũng thể để trống, các nơi ít nhất hai ngàn binh lực lưu thủ.”
“Như , chỉ còn hai vạn tư binh lực thể dùng để đối kháng triều đình xâm phạm...”
“Bên phía Khương Vu, đương nhiên do bản tướng cầm quân, ba vạn binh lực thể...”
Chử Diệp gật đầu , “ đối kháng triều đình, nếu để bọn chúng nắm thóp nhược điểm của chúng , cho dù dốc hết bộ binh lực, cũng chỉ là đồ trang trí.”
“ nếu thể tìm điểm đột phá, một vạn binh lực cũng dư dả...”
Hàn Diệp , đều manh mối.
Nghe lâu như , Phương Cẩm Châu trong lòng sớm kiến giải, đúng lúc mở miệng , “Ta cách đối phó triều đình!”