(NP) Thú Thế: Ác Độc Giống Cái Dựa Mỹ Thực Dưỡng Nhãi Con Tẩy Trắng - Chương 297: Vẫn Còn Hơn Là Chết Đói
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:46:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Tô đưa tinh thần lực dò xét xuống bên , mục tiêu tìm kiếm từ vùng đất cháy đen chuyển sang ám hắc chi lực.
Quả nhiên, ám hắc chi lực men theo bùn đất từ từ thấm xuống .
Ám hắc chi lực ẩn chứa trong từng điểm đất cháy đen khác đều đang từ từ thấm xuống nơi sâu hơn, hội tụ với ở độ sâu ba mét lòng đất, tập trung đưa trong thành.
Hướng chỉ tới vặn là hướng của vườn rau.
Bạch Tô sai đào mặt đất lên.
Ám hắc chi lực lòng đất còn bùn đất che đậy, liền phát tán ngợp trời.
Đây mới chỉ là một phần ở ngoài thành.
Bên còn một đường hầm hội tụ thành "sông", kết nối trong thành.
Lục Đình Yến khẽ nhíu mày, ám hắc chi lực bốc lên ngút trời, cũng nhanh nhận sự bất thường.
Anh sai tiếp tục đào.
Càng xuống sâu, thể lực của các binh lính tiêu hao càng lớn, thậm chí hoa mắt ch.óng mặt, tai bắt đầu ù .
Bạch Tô thấy , vội vàng giải phóng Trị Dụ Chi Lực bao bọc lấy các binh lính.
Bọn họ chút thụ sủng nhược kinh, cẩn thận dè dặt liếc Lục Đình Yến ở bên cạnh.
Thủ lĩnh phu nhân đích truyền tinh thần lực cho bọn họ, chuyện lắm nhỉ?
Bạch Tô thấu ánh mắt của bọn họ, buồn : “Đã là lúc nào mà còn câu nệ mấy thứ , các cứ tập trung đào , yên tâm ở đây .”
Những ám hắc chi lực rõ ràng sẽ gây tổn thương cho cơ thể, cô cũng thể trơ mắt bọn họ bỏng .
Lục Đình Yến tuy ghen, nhưng cũng đến mức ghen tuông vô cớ phân biệt cảnh như .
Các binh lính tịnh hóa chi lực của Bạch Tô bao bọc, cảm giác khó chịu lập tức biến mất.
Bọn họ ít đều là những gã độc tràn trề huyết khí, gì từng trải nghiệm giống cái dùng tinh thần lực giúp xoa dịu và bảo vệ như thế , nhất thời đều hưng phấn như tiêm m.á.u gà, đường hầm sâu ba mét đầy 10 phút đào thông.
Ám hắc chi lực bốc lên ngút trời bên suýt chút nữa nuốt chửng tịnh hóa chi lực của Bạch Tô, may mà cô nhanh tay lẹ mắt tăng cường sức mạnh tinh thần, bao bọc lấy mấy binh lính.
Không dám tưởng tượng ám hắc chi lực đậm đặc như , nếu tiếp xúc trực tiếp với da , e là c.h.ế.t cũng lột một lớp da.
Những ám hắc chi lực dường như chút khác biệt so với những gì bọn họ từng tiếp xúc đây, tính công kích và tính ăn mòn đều mạnh hơn ít.
Lục Đình Yến sai kéo các binh lính lên, dùng đầu dò của thiết đưa trong để dò đường.
Cùng với sự sâu của thiết , trí não của Lục Đình Yến nhanh phác họa bản đồ địa hình bên , bao gồm cả hướng của ám hắc chi lực.
Cái đầu nhỏ của Bạch Tô ghé sát qua: “Hướng là... vườn rau, em đoán quả nhiên sai.”
Lục Đình Yến: “Em đoán gì ?”
Bạch Tô: “Luồng sức mạnh chính là nhắm vườn rau của chúng .”
“Bởi vì nó phát hiện ở chỗ chúng đều ăn thực phẩm tươi sống. Cho nên nó dùng cách để chôn độc tố lòng đất, để cho cây giống hấp thụ.”
“Như tất cả rau củ đều sẽ nhiễm độc tố của ám hắc chi lực.”
“Gần đây trong thành chúng chẳng nhiều giống cái ốm sốt, khả năng miễn dịch đột nhiên kém , hơn nữa nhiều cây giống trong vườn rau cũng đột nhiên bắt đầu úa vàng.”
“Đợi đến khi độc tố tích tụ trong cơ thể ngày càng nhiều, khả năng phản kháng cũng sẽ càng yếu .”
“Đến lúc đợt thú triều thứ hai bùng nổ, là thể tóm gọn chúng trong một mẻ.”
Lục Đình Yến nhíu c.h.ặ.t mày: “Điều cũng chứng tỏ, nó đang tiến hóa.”
Bạch Tô gật đầu: “Lúc mới thức tỉnh, nó vẫn chỉ là một con mãnh thú, bất luận là cường độ công kích phương thức đều non nớt.”
Lục Đình Yến vỗ về xoa đầu cô: “Yên tâm, chúng nhất định thể đ.á.n.h bại nó.”
Bạch Tô: “Em tìm cơ hội đến Thâm Uyên xem thử.”
Lục Đình Yến: “Không !”
Bạch Tô: “Anh cùng em.”
Lục Đình Yến: “Vậy thôi.”
Yodel ở bên cạnh: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/np-thu-the-ac-doc-giong-cai-dua-my-thuc-duong-nhai-con-tay-trang/chuong-297-van-con-hon-la-chet-doi.html.]
Lục Đình Yến sai đào bộ đường hầm ám hắc chi lực lên, Bạch Tô một nữa tịnh hóa sạch sẽ bộ.
Các binh lính về phía Bạch Tô, ánh mắt sùng bái vô cùng.
Ai Tần Nặc là đấng cứu thế chứ?
Trong mắt bọn họ, Bạch Tô mới là đấng cứu thế thực sự!
Bận rộn đến tận đêm khuya, Bạch Tô mới cùng Lục Đình Yến giải quyết triệt để chuyện của ám hắc chi lực.
Diêm Tình Nhã dẫn trồng một đợt cây giống mới, còn rà soát lượng thực phẩm dự trữ trong kho.
Bạch Tô yên tâm dặn dò: “A Nhã, những giống cái bệnh vẫn khỏi , nhớ đưa họ kiểm tra nhé.”
“Còn cả những thực phẩm đó nữa, rà soát cho sạch sẽ, nếu gì chắc chắn, thà vứt nhầm còn hơn giữ , thực phẩm chúng thể trồng .”
Diêm Tình Nhã gật đầu: “Yên tâm , việc cô cứ yên tâm.”
Tần Thành.
Dưới tình trạng thực phẩm cạn kiệt, lòng hoang mang lo sợ.
Binh lính đều ăn no bụng, huống hồ là giống cái.
Tần Nặc tự chủ cắt giảm khẩu phần ăn của giống cái, từ một ngày ba bữa điều chỉnh xuống chỉ còn một bữa một ngày, lượng thức ăn tiết kiệm đều cung cấp cho binh lính.
Các giống cái ngày nào cũng ở lì trong nhà, ngoài việc xem livestream của Bạch Tô thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Cũng là bắt nguồn từ ai, đều bắt đầu thích lướt xem video nấu ăn của Bạch Tô, dường như chỉ cần những món ăn trong video là thể giải tỏa cơn thèm.
Lại đề nghị: “Hay là chúng cũng kiếm chút thực phẩm tươi sống ăn thử xem ?”
“ thấy đấy, vẫn còn hơn là c.h.ế.t đói.”
“Đột nhiên thấy hối hận , sớm ở Đế Đô thể sống sót, cũng về , vẫn còn hơn là c.h.ế.t đói, ít nhất thì đồ ăn thức uống bên họ vẫn ngon.”
“ ...”
Các giống cái bắt đầu bắt chước cách nấu ăn trong video của Bạch Tô, lên núi đào chút rau dại, bắt cá tôm để ăn.
Bọn họ cũng chẳng dụng cụ nhà bếp hồn, đành xiên cá tôm dây thép, dựng đống lửa lên nướng chín ăn.
Không ngờ mùi thơm thu hút các binh lính giống đực kéo đến, cướp đoạt thức ăn của bọn họ thì chớ, còn trách mắng bọn họ lén lút giấu giếm, chịu mang chia sẻ.
Hai bên một nữa ầm ĩ đến chỗ Tần Nặc.
Tần Nặc đang phiền lòng vì chuyện lương thực, giống cái lén giấu thức ăn, trong cơn thịnh nộ, cô trực tiếp đuổi năm sáu giống cái liên quan khỏi Tần Thành.
Tần phu nhân chút tán thành với cách của cô : “Bọn họ đều là giống cái, con đuổi họ ngoài thì khác gì g.i.ế.c họ ?”
Tần Nặc chút cạn lời : “Ai bảo bọn họ giấu thức ăn chứ? Không hiện tại trong thành đang thiếu hụt lương thực ? Người canh giữ tiền tuyến còn chẳng mà ăn, bọn họ ở hậu phương ngược thản nhiên hưởng thụ, đúng là một lũ hổ.”
Tần phu nhân những lời lẽ cay nghiệt của cô cho kinh ngạc: “Nặc Nhi, bây giờ con ...”
Tần Nặc chuyện dường như hề cay nghiệt như , từ khi nào mà tính tình của cô ngày càng trở nên tồi tệ thế ...
Tần Nặc chút mất kiên nhẫn: “Được , con bây giờ đang đau đầu vì chuyện thức ăn đây, đừng đến phiền con nữa.”
Tần phu nhân xoa xoa đầu cô : “Thực Nặc Nhi , con từng nghĩ đến việc mua thực phẩm từ chỗ Bạch Tô ? Bên họ chẳng nhiều ?”
“Không cần!” Tần Nặc cần suy nghĩ liền từ chối: “Thế thì mất mặt quá!”
“Tần Thành đường đường chính chính, vật tư phong phú, nhân lực dồi dào, cái gì mà chẳng ? Cứ cúi đầu cô ? Chỗ bọn họ mới mấy chứ?”
Muốn cô cúi đầu Bạch Tô ư, nghĩ cũng đừng hòng!
Tần phu nhân thấy cô mang dáng vẻ dầu muối lọt, rốt cuộc cũng thêm gì nữa.
Trong lòng Tần Nặc đột nhiên nảy một chủ ý khác.
Chỗ Bạch Tô nếu thể tự cung tự cấp sản xuất thực phẩm, tại cô thể?
Tần Thành đông thế mạnh, lẽ nào kém hơn Tuyết Quốc ?
Cô giơ tay lên định gọi quản gia.
Tần phu nhân hỏi: “Thú nhân mà con đ.á.n.h mất khi nào thì tìm về?”