“Vậy… … tìm ai… xui xẻo quá… hu hu… ưm…” Dạ Thời Ngôn càng nghĩ càng tủi , đang định , như nghĩ đến điều gì đó, liền nén nước mắt , chuyện thể trách họ, họ cũng lòng giúp , chỉ thể trách vận may của , nếu cũng gặp chuyện như .
Nói vận may cũng đúng, nếu may mắn thì gặp giống cái nhỏ và , gặp họ, vẫn còn hai thú nhân ngũ phẩm hành hạ, cơ hội tự do.
Đồ Kiều Kiều thấy sắp , mắt sáng lên, nhưng nhanh nhận thể như , cô liếc làn nước vẫn còn bốc khói, nhíu mày, thẳng: “Chúng vẫn nên rời khỏi đây .”
“Vậy còn ?” Dạ Thời Ngôn vội vàng hỏi, tại , sợ họ bỏ , giống cái nhỏ tuy trông vẻ nghiêm khắc với , nhưng thực vẫn dịu dàng, nếu cũng sẽ để thú phu của cô dùng tuyết hóa thành nước cho .
“Anh đương nhiên cũng cùng chúng , ? Anh ở ?”
“ , cùng các , nhưng… nhưng chân của …” Anh khó chịu đuôi của , bây giờ cơ thể quá yếu, thể hóa thành chân, mà nước trong vỏ sò quá nóng, hơn nữa, cho dù trong vỏ sò thì ai sẽ khiêng ?
“Đuôi của hóa thành chân ?” Đồ Kiều Kiều liếc mắt khó khăn của .
Anh vội vàng gật đầu: “ , các thể mang theo , đợi khỏe , trở về hải vực, nhất định sẽ báo đáp các .”
Anh đương nhiên ở đại lục cả đời, vẫn trở về hải vực, tuy một tộc nhân cô lập , nhưng vẫn một tộc nhân , tất cả tộc nhân đều như .
Đồ Kiều Kiều nhẹ nhàng liếc một cái, nửa đùa nửa thật : “ mang về , chính là thú nhân của , còn về hải vực? Vậy xem biểu hiện của thế nào .”
“Cái… cái gì mà thú nhân của cô, lời thể bừa .” Gương mặt tuấn tú trắng nõn của “vụt” một tiếng đỏ bừng, vốn đang hờn dỗi, lúc hổ vội vàng, trong lòng còn ẩn chứa một tia mong đợi.
“A Ngân, mang theo , còn cái vỏ sò …” Đồ Kiều Kiều suy nghĩ một chút, quyết định cho một ít đá , sẽ còn nóng nữa, lúc đó Dạ Thời Ngôn sẽ cảm thấy nóng.
“Được.”
“Đi thôi, ngoài .”
“Vâng.”
Thế là một đám thú nhân hùng hổ khỏi hang động, Đồ Kiều Kiều thấy Bách Lý Diệp, đang đối đầu với một đám thú nhân.
“A Diệp!” Đồ Kiều Kiều lớn tiếng gọi.
Gương mặt tuấn tú vốn lạnh lùng của Bách Lý Diệp khi thấy Đồ Kiều Kiều liền nở nụ , cũng quan tâm đến đám thú nhân nữa, chạy thẳng đến: “Kiều Kiều, chuyện bên trong xử lý xong hết ?”
“Ừm, đều xử lý xong , họ đây là…?”
“Đang thảo phạt và trai , cho rằng chúng nên dẫn đến tấn công bộ lạc Tam Vĩ Hồ, rõ ràng và trai chỉ cứu bố về thôi, ý định gì họ, cùng lắm thì coi như dưng, họ đừng xuất hiện mặt chúng là .” Bách Lý Diệp nguội lòng với những tộc nhân .
Nếu họ nhảy nhót mặt , thể coi như họ tồn tại, nếu họ cứ nhảy nhót mặt , thì thể trách .
Đồ Kiều Kiều đến đây, sắc mặt lạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/np-xuyen-qua-thu-the-giong-cai-khong-con-nhieu-nhai-con-nhieu-phuc/chuong-114-cac-nguoi-la-ke-phan-boi-cua-tam-vi-ho-bo-lac.html.]
Chẳng qua chỉ là một đám thú nhân mắt mù lòng cũng mù, họ mắt mù, cô mù, rốt cuộc họ gì, A Diệp và A Xuyên rời khỏi bộ lạc Tam Vĩ Hồ, bộ lạc của họ liền thú nhân gánh vác ? Hoàn !
“Ngươi chính là giống cái mà hai họ tìm ở bên ngoài? Ngoài việc xinh một chút, cũng chẳng cả! Thân hình gầy yếu thật sự thể sinh tể tể ? E là , các ngươi đưa thú phu của ? Mau giao đây, nếu đừng trách chúng khách sáo.” Thử Vân khinh bỉ Đồ Kiều Kiều.
Đồ Kiều Kiều: “?”
“Hắn , hại bố thành như , còn giao ? Các ngươi đúng là mơ!” Bách Lý Diệp trực tiếp chắn mặt Đồ Kiều Kiều, đến đây, ném Thượng Xích bụi cây khuất , lẽ đám thú nhân thấy.
Họ nhắc nhở , lát nữa lúc , nhất định g.i.ế.c Thượng Xích để trừ hậu họa, nếu mang về bộ lạc Kim Sư, tốn thời gian tốn sức, chừng còn những nguy cơ khác, vì , chi bằng g.i.ế.c luôn cho xong chuyện.
Dù Thượng Xích cũng thú nhân gì, đúng , còn Ứng Khương, bố trở thành như , cũng một phần của .
Bách Lý Diệp nghĩ đến đây, liền tìm kiếm Ứng Khương trong đám đông, kết quả tìm mãi mà thấy bóng dáng Ứng Khương .
Anh nhíu mày: “Ứng Khương ? Các ngươi thấy ?”
“Dựa mà chúng cho ngươi? Cho dù thấy, chúng cũng sẽ , bây giờ các ngươi là kẻ phản bội của bộ lạc Tam Vĩ Hồ chúng !” Một giống cái trong đó đầy vẻ thù hận Bách Lý Diệp, như thể chuyện gì tày trời lắm.
“Hồ Tam Tam! Ngươi chuyện kiểu gì ? Bách Lý Diệp và là vì cứu chúng ! Các ngươi thì , quên đây thủ lĩnh đối xử với các ngươi như thế nào ? Các ngươi theo Ứng Khương bọn họ, sớm muộn gì cũng tự rước lấy diệt vong.” Hồ Mỹ Mỹ nhịn nữa .
Nếu Bách Lý Diệp và dẫn thú nhân đến cứu họ, bây giờ họ vẫn còn nhốt trong hang động, c.h.ế.t lúc nào .
Bây giờ cô hận nhất ngoài Ứng Khương và Thượng Xích , chính là những tộc nhân .
Sự thờ ơ của những tộc nhân khiến họ rơi tình cảnh đó, chỉ cần họ chịu giúp họ một câu, họ cũng đến nỗi trở thành bộ dạng .
“Hồ Mỹ Mỹ, chính ngươi lời thủ lĩnh mới, mới nông nỗi , thể trách thủ lĩnh , các ngươi chỉ cần ngoan ngoãn lời như chúng là còn gì?” Hồ Tam Tam khinh thường Hồ Mỹ Mỹ.
Hồ Mỹ Mỹ ở trong bộ lạc vẫn luôn lấn át cô , thấy cô vì đắc tội với thủ lĩnh mới mà nhốt trong hang động, cô âm thầm vui mừng một thời gian dài, kết quả, mới mấy ngày thả ! Bách Lý Diệp cũng , cứ nhất quyết dẫn thú nhân của bộ lạc Kim Sư về cứu họ, cứ để họ ở bộ lạc ?
Thủ lĩnh mới cũng thật sự g.i.ế.c họ, chỉ cho họ một bài học thôi.
, cho dù Hồ Mỹ Mỹ theo họ đến bộ lạc Kim Sư cũng chắc sống , cô giống cái một của bộ lạc Kim Sư tính tình lắm, đến lúc đó mà khổ.
“Nghe lời? Các ngươi vô sỉ! Họ bắt nạt lão thủ lĩnh và vu y các ngươi còn thờ ơ, các ngươi còn lương tâm ?” Hồ Chỉ Chỉ cũng nổi nữa, bên cạnh Hồ Mỹ Mỹ cùng phản bác Hồ Tam Tam.
Đồ Kiều Kiều thấy hai bên bắt đầu cãi dứt, liền nhíu mày, cô còn về chữa trị cho Ba Cát, nhiều thời gian để dây dưa với họ.
“Các ngươi chắc chắn giao Ứng Khương ?” Đồ Kiều Kiều ánh mắt lạnh lùng thú nhân của bộ lạc Tam Vĩ Hồ.