(NP) Xuyên Qua Thú Thế: Giống Cái Không Con Nhiều Nhãi Con Nhiều Phúc - Chương 136: Tể Tể Phá Vỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-25 18:50:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồ Kiều Kiều đón lấy ánh mắt tha thiết của bọn họ, lớn tiếng : “Các yên tâm , Đồ Kiều Kiều ở đây, Kim Sư bộ lạc của chúng nhất định sẽ ngày càng hơn. Trở thành siêu cấp bộ lạc chỉ là vấn đề thời gian. Trước đó, hy vọng bất kể xảy chuyện gì, các đều chọn cách tin tưởng , tin tưởng bộ lạc. Chúng cùng chung sức đồng lòng, bao lâu nữa, bộ lạc của chúng thể phát triển lớn mạnh!”
“ đồng ý để Đồ Kiều Kiều thủ lĩnh !”
“ cũng đồng ý!”
“ trở thành thú nhân của siêu cấp bộ lạc!”
“ cũng ! đồng ý để Đồ Kiều Kiều thủ lĩnh!”
Lúc đa thú nhân đều kích động. Không thú nhân nào trở thành thú nhân của siêu cấp bộ lạc. Không ngờ, một ngày bọn họ mà cũng cơ hội!
Bất kể thể thực hiện , chỉ vì câu của Đồ Kiều Kiều, bọn họ cũng để cô thủ lĩnh, ít nhất cô , cho bọn họ hy vọng.
Mấy thú nhân còn phản đối Đồ Kiều Kiều thủ lĩnh lập tức ngớ . Bọn họ vạn vạn ngờ tới, ngoại trừ bọn họ , những thú nhân mà đồng ý nhanh như , một chút giới hạn cũng .
Bọn họ lẽ nên cùng bọn họ khó Đồ Kiều Kiều ? Sao ngược còn bọn họ chứ, bọn họ mới là cùng một bộ lạc mà.
“Các... các thế là đồng ý ?”
“Không đồng ý lẽ nào giống như các ? Chúng là loài thú vong ân phụ nghĩa, chúng là thú nhân tiết tháo.”
“ , các cũng nghĩ thế nào nữa. Kiều Kiều... đúng! Thủ lĩnh đây giúp chúng nhiều như , cho dù các hài lòng cô thủ lĩnh, cũng nên bôi nhọ cô chứ. Hơn nữa, giống cái chúng thủ lĩnh thì ? Bớt coi thường giống cái , ngay cả ngươi cũng là từ bụng giống cái chui đấy.” Bán Mai khinh bỉ thú nhân chuyện.
Sống cùng với loại thú nhân như , cô đều cảm thấy ghê tởm.
Tuy nhiên sự lên án của bọn họ, hề khiến mấy giống đực nhận tính nghiêm trọng của sự việc, bọn họ vẫn theo ý .
Hơn nữa còn nghi ngờ : “Chúng đồng ý, Đồ Kiều Kiều ? Phải bộ thú nhân đồng ý, Đồ Kiều Kiều mới thể thủ lĩnh!”
Thú nhân đó xong, những thú nhân khác đều kinh ngạc bọn họ, đó, sắc mặt của bọn họ trở nên phức tạp đồng tình.
Mấy thú nhân là ngốc chứ, Đồ Kiều Kiều đây quả thực qua, nhưng phía còn một câu—— ai phản đối thì đuổi khỏi bộ lạc, xem mấy thú nhân thực sự ngốc .
Quả nhiên, Kim Xuyên lập tức nổi trận lôi đình: “Mấy các ngươi còn là của Kim Sư bộ lạc chúng nữa, tự nhiên cần các ngươi đồng ý. Các ngươi thu dọn đồ đạc rời , đúng , đồ nên mang thì đừng mang. Lạc Trì, con giám sát bọn họ rời , thì con ném bọn họ ngoài, tuyệt đối đừng để bọn họ lấy những thứ nên lấy.”
“Vâng, bố.” Lạc Trì hài lòng với cách xử lý của Kim Xuyên, tự nhiên vui vẻ chuyện .
“Được , bây giờ còn thú nhân nào phản đối ? Có thì cùng . Nếu để phát hiện các bàn tán lưng, trực tiếp giống như bọn họ, đuổi khỏi bộ lạc. Bộ lạc chúng cần loại thú cảm ân .”
“Không! Thủ lĩnh! Ngài thể đối xử với chúng như ! Chúng mới là của Kim Sư bộ lạc, Đồ Kiều Kiều chỉ là một giống cái ngoại lai, thể so sánh với chúng ? Thủ lĩnh! Ngài thể hồ đồ a!” Báo thú nhân gân cổ lên .
“Giống cái ngoại lai? Bây giờ các ngươi mới là thú nhân ngoại lai . Bố, con ném bọn họ ngoài đây, chắc hẳn bọn họ cũng chẳng thèm khát đồ đạc của bộ lạc chúng !” Lạc Trì nhếch khóe môi, trực tiếp dùng dị năng lôi điện trói mấy .
Chỉ cần bọn họ tùy tiện cử động, sẽ tránh khỏi một trận điện giật. Lạc Trì đối với bọn họ sẽ nương tay, ai bảo bọn họ cứ nhắm bạn đời của chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/np-xuyen-qua-thu-the-giong-cai-khong-con-nhieu-nhai-con-nhieu-phuc/chuong-136-te-te-pha-vo.html.]
Bọn họ vẫn ngừng hét lớn với Kim Xuyên, thấy Kim Xuyên mềm cứng ăn, liền bắt đầu chuyện với Lạc Trì, kết quả Lạc Trì trực tiếp giật điện bọn họ ngất xỉu.
Anh trực tiếp bay lên vận chuyển mấy thú nhân điều đến nơi cách Kim Sư bộ lạc vài ngàn mét, mới tùy ý ném xuống.
Và lúc , Đồ Kiều Kiều thành công trở thành thủ lĩnh của Kim Sư bộ lạc.
Cô tiên xem bức tường thành đang xây dựng. Những lưu lang thú nhân bắt đến hề lười biếng, thời gian bọn họ đều cần cù chăm chỉ, sợ thú nhân của Kim Sư bộ lạc đ.á.n.h c.h.ế.t, chỉ thể dốc hết sức việc, như ít nhất bọn họ vẫn an .
Bên , Đồ Kiều Kiều tuần tra bộ lạc một vòng, vội vã trở về hang động của .
Cô thể cảm nhận , các tể tể rắn nhỏ trong gian ấp trứng sắp phá vỏ , cô thả chúng khi chúng phá vỏ.
Khi Đồ Kiều Kiều trở về, liền thấy Ngân Lâm Lang đang buồn ngủ. Cô trực tiếp tới, truyền một ít dị năng cho , tinh thần Ngân Lâm Lang lập tức lên, cô lúc mới : “A Ngân, các tể tể của chúng sắp phá vỏ , cùng xem ?”
Thời khắc quan trọng như , cô đương nhiên cùng A Ngân chia sẻ .
Ngân Lâm Lang , mắt sáng rực lên: “Anh xem! Kiều Kiều, các tể tể thực sự sắp phá vỏ ?”
Ngân Lâm Lang kích động đến mức luống cuống tay chân, quá kích động , đợi bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng thể thấy tể tể của .
“Đi thôi, chúng căn phòng bên trong, sẽ ấm áp hơn một chút.” Đồ Kiều Kiều kéo tay Ngân Lâm Lang căn phòng cô ngủ, cô còn thể thấy tiếng kêu nũng nịu của các tể tể sư t.ử nhỏ truyền đến từ phòng ấp trứng bên cạnh.
Đồ Kiều Kiều lập tức đặt tất cả trứng rắn chiếc ổ nhỏ chuẩn sẵn.
Có vài quả trứng vết nứt, tin rằng bao lâu nữa, sẽ phá vỏ.
Đồ Kiều Kiều chớp mắt , tể tể rắn nhỏ do chính cô sinh , tự nhiên chỗ nào cũng .
lúc , một tiếng “rắc” vang lên, vỏ trứng vỡ một lỗ, ngay đó, trong vỏ trứng lộ một đôi móng vuốt nhỏ, hồng hồng nộn nộn, trong lòng Đồ Kiều Kiều mềm nhũn, nhưng giúp nó.
Ngay đó, vỏ trứng nứt ngày càng lớn, đúng lúc , một cái đầu nhỏ đáng yêu lộ , Đồ Kiều Kiều lập tức nhận tể tể .
Đây chính là tể tể rắn thỏ màu xanh lam nhạt đó, phần đuôi của nó là đuôi rắn, những chỗ khác là hình dáng của thỏ, thoạt hề chút dị hợm nào, ngược còn đặc biệt mắt.
Đồ Kiều Kiều trực tiếp bế nó lên, đồng thời lau sạch dịch nhầy quanh nó, lúc mới đưa cho Ngân Lâm Lang: “A Ngân, bế thử xem.”
Ngân Lâm Lang kích động cẩn thận từng li từng tí đón lấy tể tể nhỏ. Anh căng thẳng thôi, dám dùng sức, sợ tể tể nhỏ đau.
Lúc các tể tể khác cũng từ từ phá vỏ, trong đó một tể tể rắn nhỏ màu hồng và vàng phá vỏ bắt đầu ăn vỏ trứng của . Mắt chúng to to, tròn xoe, hề đáng sợ chút nào, ngược vô cùng đáng yêu.
Trái tim Đồ Kiều Kiều đều cho tan chảy, chỉ , tể tể rắn nhỏ màu đen cô cũng thích, hề thiên vị.
Không bao lâu, vỏ trứng trong ổ nhỏ đều chúng ăn sạch, ngay cả vỏ trứng của tể tể rắn thỏ mà Ngân Lâm Lang đang bế trong tay cũng tể tể rắn nhỏ màu đen ăn sạch.