Dạ Thời Ngôn suýt chút nữa thì mất luôn cả bạn đời, vẫn là tầm xa trông rộng. Đây lẽ chính là sự khác biệt giữa Hổ thú nhân và Giao nhân. Trong đầu Giao nhân là nước, căn bản thông minh bằng não của Hổ thú nhân bọn . Cái đầu to đầy lông lá của bọn chỉ để trưng cho .
Nghĩ đến đây, Bạch Yến lập tức tự hào về sự lý trí của , thậm chí lưng cũng ưỡn thẳng hơn.
“Anh Bạch Yến, đều thương , thể thương xót , nhường cơ hội tối nay cho ? Sau nhất định sẽ báo đáp .” Anh dùng đôi mắt to màu xanh lam ướt át Bạch Yến, thỉnh thoảng còn chớp chớp hai cái.
Bạch Yến chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, cả đều tự nhiên, vội vàng lùi vài bước: “Cậu... chuyện cho đàng hoàng, là một giống đực, thể chuyện như ? Có thể giống như , dáng giống đực một chút !”
“... cũng , nhưng... Kiều Kiều thích như thế . Hay là thế , hát cho một bài, thấy ...”
Đồ Kiều Kiều: “?” Cô thích kiểu từ lúc nào, cô ?
“... hát cũng đấy.” Dạ Thời Ngôn thiếu tự tin .
Đột nhiên như nhớ điều gì đó, đôi mắt sáng rực về phía Đồ Kiều Kiều: “Kiều Kiều, thú nhân hát , em thể giới thiệu cho , học hỏi.”
“Lần là lúc nào? Làm gì thú nhân nào hát ?” Đồ Kiều Kiều ngơ ngác .
“Chính là , đầu tiên chúng gặp , cái giọng vang dội, êm tai đó!” Cho đến tận bây giờ, vẫn thể quên tiếng hát đó, chỉ tiếc là phát âm chuẩn, hát .
“Anh cái đó , thành vấn đề, lát nữa sẽ giới thiệu cho !” Đồ Kiều Kiều đột nhiên bật .
Thứ đó vốn dĩ mua để đối phó với Dạ Thời Ngôn, bây giờ học, cô đưa cho là .
“Được, cảm ơn em, Kiều Kiều, quả nhiên em là yêu nhất.” Dạ Thời Ngôn lập tức thỏa mãn. Đừng thấy đến muộn, vị trí trong lòng Kiều Kiều vẫn quan trọng đấy.
Khóe miệng Đồ Kiều Kiều giật giật, đó ánh mắt mong chờ của Dạ Thời Ngôn, cô lấy hai chiếc loa bluetooth đưa cho : “Cho ! Đây chính là thú nhân... ờ... hát đó.”
Dạ Thời Ngôn: “?”
Một lúc , như bừng tỉnh hỏi: “Kiều Kiều, đây là hình thú của bọn họ ? Đây là đầu tiên thấy thú nhân hình thú như thế , bọn họ là thú gì ?”
Đồ Kiều Kiều: “...”
Ờ... tin thật kìa, cái ... cái gì hình thú, căn bản là thú nhân chứ.
“Các là thú nhân gì , hát thế? thể học hỏi các ?”
Đồ Kiều Kiều: “...”
Dạ Thời Ngôn giao tiếp với chiếc loa một lúc lâu, thấy chiếc loa luôn phớt lờ , cũng chút tức giận.
Đây là thú nhân kiểu gì , dám thèm để ý đến . Cho dù dạy , thì ít cũng một tiếng chứ, gì mà thèm để ý đến thú nhân khác, chẳng lẽ trông dễ bắt nạt lắm ?
“Kiều Kiều... bọn họ thèm để ý đến ...” Dạ Thời Ngôn tủi mách lẻo với Đồ Kiều Kiều.
“Ờ... thực bọn họ là thú nhân, bọn họ chỉ là một thiết thôi...” Đồ Kiều Kiều thấy vẻ mờ mịt, dứt khoát giải thích đơn giản cho hiểu. Còn hiểu bao nhiêu thì tùy , cô cũng chỉ thể đến đây thôi.
Không ngờ cô bảo đây là thú nhân, tin thật, chút ngốc nghếch đáng yêu.
“Kiều Kiều, cái cũng quá thần kỳ , thú nhân mà thể hát, đây là đầu tiên thấy đấy.”
“ , cũng thấy , đây là thứ Thú Thần ban cho .”
“Thảo nào thần kỳ như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/np-xuyen-qua-thu-the-giong-cai-khong-con-nhieu-nhai-con-nhieu-phuc/chuong-143-anh-luon-chuan-bi-san-sang-bo-sung-vi-tri.html.]
“Vỏ trai của ?” Đồ Kiều Kiều tìm một vòng thấy.
“Không... mang theo, đúng .” Nói xong móc Giao Châu của .
“Cái... cái cho em, Kiều Kiều...”
“ , cần Giao Châu của ...”
Dạ Thời Ngôn thấy sắc mặt Đồ Kiều Kiều , liền vội vàng giải thích: “Kiều Kiều, đưa Giao Châu cho em, bên trong đồ, cho em xem.”
Nói xong kéo Đồ Kiều Kiều tìm một chỗ khá rộng rãi, đó lấy một ít đồ trong Giao Châu .
Đồ Kiều Kiều lập tức trợn tròn mắt, cô thấy gì thế ? Rất nhiều cua hoàng đế, còn cả cua hoàng đế xanh, bên trong thậm chí còn cá ngừ, cơ bản là mỗi loại hải sản cô thích đều .
Cô thèm đến mức nước dãi sắp chảy , cô “chậc” một tiếng: “Tất cả đều ở đây ?”
Chỗ hải sản cũng khá nhiều, chất thành một ngọn núi nhỏ .
“Không , vẫn còn, nhưng chỗ nhỏ quá, chỉ thể để xuống...”
Dạ Thời Ngôn hết câu, thấy những thứ lấy biến mất.
“ cất gian của , lấy những thứ khác luôn , cứ để trong Giao Châu mãi, chắc cũng thoải mái .”
“Kiều Kiều, em thật chu đáo!” Kiều Kiều quả nhiên là thích nhất, ngay cả điểm cũng nghĩ đến.
Tối hôm đó, Đồ Kiều Kiều ăn một bữa hải sản thịnh soạn lâu thưởng thức, Dạ Thời Ngôn cũng cùng Đồ Kiều Kiều mở khóa cách ăn mới.
Một buổi tối Đồ Kiều Kiều xơi tái sáu c.o.n c.ua hoàng đế, cá ngừ cũng ăn một con to, nếu bụng chứa nổi nữa, cô vẫn ăn tiếp.
Ăn cơm xong, Đồ Kiều Kiều rửa mặt mũi, ánh mắt mong chờ của Dạ Thời Ngôn, cô đắp chăn ngủ.
Dạ Thời Ngôn: “?”
Thế là hết ? Không sẽ ngủ cùng Kiều Kiều ?
“Anh ngủ bên .” Đồ Kiều Kiều đột nhiên lên tiếng, dạo cô quá mệt mỏi, định cứ thế mà nghỉ ngơi.
Cơ thể Dạ Thời Ngôn lạnh, hai vẫn nên đắp chăn riêng thì hơn.
Dạ Thời Ngôn oán hận Đồ Kiều Kiều, phúc lợi của tự giành lấy, khẽ ho một tiếng, bóp giọng : “Kiều Kiều... thấy lạnh, thể chung chăn với em ? đảm bảo sẽ cử động lung tung!”
“Không ! Đừng dùng mỹ thú kế, với tác dụng .” Đồ Kiều Kiều thậm chí còn thèm mở mắt. Cái giọng the thé , cô mà nổi cả da gà, thể mở mắt .
Dạ Thời Ngôn dùng hết cách, cũng thấy Đồ Kiều Kiều để ý đến , trực tiếp tiến lên, nhẹ nhàng vạch mí mắt Đồ Kiều Kiều , thế thì Kiều Kiều chắc chắn sẽ thấy .
Đồ Kiều Kiều: “...”
Thao tác của tên đúng là kỳ quặc, cô thấy bực buồn , trực tiếp tung một cước đá xuống giường: “Đã ngủ thì đừng ngủ nữa.”
Bạch Yến ở bên ngoài thấy tiếng động, thầm vui mừng. Quả nhiên Kiều Kiều vẫn ở cùng , nếu cũng sẽ đá tên Giao nhân xuống. Nếu lát nữa tên Giao nhân vẫn Kiều Kiều chào đón, sẽ , quả nhiên vẫn dựa chống đỡ mới .
Bạch Yến nghĩ ngợi một lúc, liền tập thể d.ụ.c, dù Kiều Kiều thích nhất là ngắm cơ bụng của .