Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:47:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rốt cuộc nên miêu tả cảnh tượng quái dị như thế nào đây?
Nước biển ngừng cuộn trào bao phủ đoạn cầu gãy, một con cá voi xám đen, vốn dĩ với sức mạnh thể tung hoành đáy biển, giờ phút đang run rẩy cái thể to lớn mệt mỏi của nó, bất lực mắc cạn cầu.
Nó há to miệng, phát tiếng kêu hấp hối cuối cùng, một âm thanh vẫn sóng điện não của con giải mã.
Trong tiếng kêu cô độc, bao la, hùng vĩ đến mức khiến linh hồn chấn động, Chu Quỳnh nắm c.h.ặ.t thanh đao trong tay.
Thần kinh vốn căng như dây đàn của cô, trong khoảnh khắc càng căng thẳng cực độ.
Như cảm ứng vận mệnh hẳn c.h.ế.t của đồng loại, biển rộng đột nhiên nổi giận. Sóng gió cuồng, đàn cá voi từ mặt biển trồi lên, như thể dùng hết sức lực cả đời, đột ngột lao lên bầu trời.
Đàn cá voi phát hết đợt kêu t.h.ả.m đến đợt kêu khác, âm thanh thần thánh mà thê lương cuối cùng vang vọng, tụ thành khúc ca bi thương của đại dương.
Thân thể khổng lồ của chúng chậm rãi cuồng, trong một khoảnh khắc nào đó, giống như dừng giữa trung. Sau đó, là tiếng động lớn khi chúng đập xuống mặt biển.
Mặt cầu vốn rộng lớn theo đó rung lắc dữ dội, Chu Quỳnh cảm nhận nền đường đang ngừng phân rã, sụp đổ.
Nước biển dâng lên.
Trong sự rung lắc dữ dội, cô và Elott đồng thời dậy lùi về phía .
Mà điều khiến Chu Quỳnh kinh hoảng chính là: Từ đôi mắt của con cá voi m.á.u me thịt nát, còn thở , vài sợ tơ bạc quỷ dị bò .
Từ hốc mắt cá voi, những sợi tơ bạc đó nhanh ch.óng trườn như mạng nhện, trong chớp mắt quấn c.h.ặ.t lấy đầu cá. Ngay đó, chúng bám lên hộp sọ, khiến phần m.á.u thịt đó xé toạc, bung từng mảnh, cho đến khi lộ xương sọ trắng hếu bên trong.
Không khí tràn ngập mùi m.á.u tươi nồng nặc, Chu Quỳnh khó chịu nhăn mũi, suýt chút nữa nôn mửa.
Rất nhanh, cô nhận , đây là một cái xương sọ, bằng đây là một cái kén khổng lồ dựng lên bằng khung xương sọ cá voi.
Da đầu Chu Quỳnh tê dại, lũ trùng , coi não cá voi như tổ ấm, đẻ trứng ở bên trong!
Tình thế phát triển nhanh đến mức cô căn bản kịp suy nghĩ, chỉ trong vài giây, từ khe hở của kén ló một đôi cánh trùng cuộn tròn ướt át, đôi cánh trong suốt phủ đầy những hoa văn vặn vẹo.
Từ bên trong kén truyền đến thứ ngôn ngữ hỗn tạp giữa tiếng và tiếng côn trùng kêu, nghẹn ngào mà đáng sợ.
[Ăn ăn ăn... Ha ha... Ăn... Ha ha!]
[Ăn... Ăn ăn ăn ha ha... Ăn ăn ăn!]
[Ăn! Ăn! Ăn! Ăn! Ăn!]
Từ khe hở kén lộ một đôi mắt đỏ như m.á.u tràn đầy tham lam và đói khát.
Đồng t.ử hẹp dài của nó trực tiếp khóa c.h.ặ.t Chu Quỳnh.
Trong khoảnh khắc nó theo dõi, Chu Quỳnh nổi da gà, trong đầu cô đột nhiên vang lên những tiếng lẩm bẩm hỗn loạn và xa lạ, chỉ phút chốc, tâm trí cô dường như đôi mắt hút .
Chu Quỳnh chớp mắt mà thẳng đôi mắt đỏ điên cuồng .
Cho đến khi tầm của cô đột nhiên che khuất, Chu Quỳnh mới miễn cưỡng tìm chút lý trí.
Elott bước đến mặt cô, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy đôi mắt Chu Quỳnh, che khuất tầm của cô.
Anh nhân cơ hội kéo cô về lưng , một tay khác điều khiển kim loại biến hình thành lưỡi d.a.o sắc bén đột ngột đ.â.m mạnh khe hở của kén!
Lưỡi d.a.o bén nhọn rời tay, với tốc độ kinh xé gió lao , trong thoáng chốc phá vỡ đôi cánh non nớt của con trùng, đ.â.m thẳng bên trong.
Từ trong kén truyền đến tiếng rít đầy thống khổ và phẫn nộ, khát m.á.u!
Elott phân tâm quan sát tình hình đối diện, đòn tấn công chắc chắn trúng đích, nhưng liệu con trùng thương nặng thì dám chắc.
Anh chọn cách bế Chu Quỳnh lên, nhanh ch.óng lùi về phía .
Chỉ chạm , Elott nhận sự bất thường của Chu Quỳnh, cô run rẩy dữ dội, Elott gấp gáp hỏi: "Sao ?"
Chu Quỳnh vai Elott, thống khổ đến toát mồ hôi lạnh, cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ngón tay gầy guộc kiềm chế mà bấu c.h.ặ.t vai .
Bụng và cả xương bả vai cô đau như xé rách, tròng mắt trái như nổ tung, đau nhức vô cùng, ngừng chảy chất lỏng nóng hổi.
Cô vốn tưởng rằng đó là m.á.u, nhưng khi thấy vai Elott hề vết m.á.u tươi nào, cô lập tức hiểu : Không m.á.u, là nước mắt.
Đây là ảo giác đau đớn!
Cô thế mà cùng cảm xúc với con trùng phía !
Chu Quỳnh giãy giụa ngẩng đầu khỏi cổ Elott.
Xuyên qua lớp mồ hôi và nước mắt nhòe nhoẹt, cô thấy con trùng bò khỏi kén một nửa, nó to gấp đôi lớn, còn mang một khuôn mặt con .
Nó mặt đất, gập , đôi mắt đỏ ngầu còn sót đang oán hận chằm chằm Chu Quỳnh.
Mắt trái con trùng biến thành một cái lỗ hổng đẫm m.á.u, bụng nó thì d.a.o của Elott đ.â.m xuyên qua.
Chu Quỳnh kinh hãi phát hiện, bụng nó đang khép với tốc độ kinh , chỗ lỗ thủng ở mắt cũng phủ lên một lớp màng mỏng.
Khả năng phục hồi thật đáng kinh ngạc!
Đây là Trùng tộc cấp cao ư?
Chu Quỳnh thể để mặc nó hồi phục! Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y , những đốt xương gầy guộc mu bàn tay nổi lên, c.ắ.n c.h.ặ.t răng : "Nổ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-78.html.]
Lời còn dứt, não vực cô như một cái máy xay thịt điên cuồng nghiền nát, bộc phát cơn đau tột cùng.
Trong khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi đầy đau khổ , lý trí cô trở về, tinh thần lực bao la trút xuống, trong nháy mắt cuốn lấy lưỡi d.a.o sắc bén đang cắm trong bụng con trùng .
Nổ!
Kim loại bạc trong khoảnh khắc vỡ tan, như thiên thạch va chạm mặt đất nghiền nát bụng con trùng.
Trong vệt m.á.u đen kịt, con trùng cuộn tròn thể, đau đớn lăn lộn mặt đất, cổ họng nó phát tiếng gào thét bén nhọn. Gần như đồng thời, bụng Chu Quỳnh cũng truyền đến cơn đau tương tự, mắt cô tối sầm , đau đến suýt ngất .
Mỗi lỗ chân lông Chu Quỳnh đều truyền đến cảm giác đau như kim châm, trong khoang miệng tràn ngập mùi m.á.u tanh.
Dù , cô cũng để ngất xỉu, trong đầu Chu Quỳnh xoáy quanh ý nghĩ cuối cùng: Vẫn còn thể nổ thêm một nữa.
Cô gắt gao chằm chằm con trùng đang lăn lộn, trong thể nó vẫn còn sót kim loại biến hình.
Chu Quỳnh trừng đến khóe mắt như nứt , cô c.ắ.n môi , m.á.u theo kẽ răng ngừng chảy xuống, thể đau đớn như một con cá mất nước, bắt đầu run rẩy dữ dội.
Lại nổ thêm một nữa.
Dường như chỉ ý nghĩ mới thể chống đỡ cô ngất .
"Cô đang nghĩ gì ?" Elott lạnh giọng hỏi, trong ánh mắt tràn ngập lửa giận dữ dội: "Cô tự đau c.h.ế.t ?"
Anh cứng rắn giữ c.h.ặ.t lưng Chu Quỳnh, cưỡng ép giúp cô thở đều, ngón cái và ngón trỏ kìm c.h.ặ.t cằm cô, ngón tay nhét giữa hai hàm răng, dùng sức cạy miệng cô .
Elott lệnh: "Hô hấp!"
"A... khụ!"
Chu Quỳnh hít sâu một , cô ngửa đầu phun ngón tay Elott , xuống yên xe, bắt đầu ho khan, mặt cô trắng bệch như tờ giấy, mái tóc ướt sũng, thể mềm nhũn, gần như mất khả năng hành động.
Cảm giác duy nhất còn sót trong cơ thể cô, chính là đau đớn.
Bỗng chốc, Elott khẽ thở dài, lòng bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu Chu Quỳnh, thuận tay vuốt những sợi tóc dính má cô tai.
Anh dường như tự giễu, nhẹ giọng : " cô tin tưởng đến mức nào."
Khác với giọng điệu bình thản của Elott, kim loại biến hình đột nhiên sôi sục lên. Trong nháy mắt, bên cạnh ngưng tụ hai thanh kiếm dài lạnh lẽo sáng loáng.
Elott cầm kiếm, mái tóc vàng ướt sũng, đôi mắt xanh biếc bùng cháy ngọn lửa chiến ý: "Đừng nghĩ yếu đuối như !"
Chu Quỳnh chiếc xe chở lao về phía , đáng lẽ cô nghĩ đến, nếu hệ thống tự động của xe thể thuận lợi lái thẳng đến cổng trường, thì tự nhiên nó cũng thể chở cô chạy điên cuồng chiếc cầu vượt biển .
Chỉ là lúc đến thì hai , lúc còn một.
Bất quá, cô sẽ để Elott ở một chiến đấu với con trùng cấp cao .
Cho dù c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t lưng cô.
Chu Quỳnh chậm rãi thở một , điều khiển kim loại biến hình thành một con d.a.o găm sắc nhọn cắt đứt dây trói .
Sau khi từng bước rời khỏi phạm vi tấn công của con trùng, cô rõ ràng cảm thấy khỏe đôi chút, ít nhất cơn đau như xé nát biến mất hơn một nửa.
Chỉ nước mắt còn đọng mặt và thần kinh căng thẳng đến mềm nhũn vẫn còn nhắc nhở Chu Quỳnh về những gì xảy .
Chỉ là mất sự cộng cảm với con trùng, cô cũng bây giờ Elott thế nào.
Chu Quỳnh thấp giọng lệnh cho AI điều khiển: "Quay đầu!"
[Xin , ngài quyền hạn !]
Giọng nhắc nhở dễ của chiếc xe vang lên mặt biển trống trải càng thêm ngột ngạt.
Chu Quỳnh cũng đang thương lượng cái gì với AI, chỉ là ở tốc độ nhảy khỏi xe quá dễ thương: "Nếu mi cứ mãi."
" chỉ thể nhảy xuống thôi."
Ngay khi Chu Quỳnh và AI đạt thỏa thuận, cô thẳng chuẩn nhảy xuống, thì cách mặt biển xa đột nhiên sáng lên. Như thể thứ gì đó trung chiếu xuống một vệt sáng lớn.
Chu Quỳnh đột nhiên ngẩng đầu , trung thế mà bay tới mấy chiếc tàu bay cứu viện.
"Cuối cùng cũng tới..." Môi cô run rẩy .
Tàu bay mở cửa khoang bụng, thả xuống ba chiếc cơ giáp, chạm đất, cơ giáp liền lập tức khởi động. Chiếc đầu phóng nhanh tới.
Tốc độ di chuyển của nó cực nhanh, gần như trong chớp mắt lướt qua Chu Quỳnh.
Cũng may, nó bỏ qua cô, giọng Saroyan nhanh ch.óng truyền đến từ bên trong cơ giáp.
"Chu Quỳnh, em khỏe ? Còn Elott nữa, thằng nhóc ở ?"
Chu Quỳnh ngửa đầu, lớn tiếng nôn nóng : "Elott ở phía ! Cậu đang chiến đấu với con trùng!"
"Tốt!" Saroyan trầm giọng , cô vớt Chu Quỳnh lên từ yên xe, đặt cô vững chắc cánh tay máy của cơ giáp.
Saroyan tăng tốc, quên an ủi Chu Quỳnh: "Đừng lo lắng!"
"Thằng nhóc đó mạnh lắm, sẽ ."
"Bây giờ chúng sẽ mang nó về!"