Giờ tình tiết tới đoạn: ông ngoại Phó Thời Ngôn bệnh nặng qua đời, ở nước ngoài nửa năm bên ông hết chặng cuối, về nước thì tin đồn nữ chính với đứa em trai con riêng náo loạn khắp thành phố…
Muốn cứu vãn nữ chính, cô mắng là “ghê tởm”.
Tâm trạng lúc thể tưởng tượng.
Cho nên, trong ván cờ c.h.ế.t đ.á.n.h con át chủ bài?
“Anh ơi vui nữa? Không lẽ coi lời cô là thật? Người đàn ông khác so với chứ?
Anh , em thầm thích lâu đấy!
Làm bạn gái chắc hạnh phúc lắm nhỉ? Tiếc là thích em. Nếu là em, em nhất định nỡ để buồn !”
nịnh nọt mở miệng.
Thật cũng khá chân thành, dù nhan sắc đỉnh, tài sản nghìn tỷ, từ nhỏ học tinh …
Phó Thời Ngôn lạnh một tiếng: “Cô thật sự nghĩ ?”
mặt mũi chân thành: “Đương nhiên , ơi!”
“Thầm thích ?” Anh lạnh ,
“Chứng minh …”
“Nếu biểu diễn cho tâm…” cầm tấm thẻ kịp đưa , đưa cho “Một triệu, của cô.”
“Thật ?”
Mắt sáng rỡ! Một triệu đấy!
Điều khác gì siêu mẫu top đầu đưa một triệu để chơi đùa chứ?
lao một cú nhào tới.
Nhấc váy nhỏ, thẳng lên đùi Phó Thời Ngôn.
Sợ hài lòng, còn cúi xuống ôm lấy cổ .
Ừm, một mùi hương nhàn nhạt dễ chịu.
Hoàn hợp với vẻ ngoài lạnh lùng của .
Lúc .
Đùi và da chỉ cách một lớp vải mỏng.
Nghĩ đến việc bên chỉ mặc một chiếc váy ngắn ngang m.ô.n.g, khó chịu, khẽ nhúc nhích.
cúi , ghé sát tai thì thầm:
“Anh ơi, em thầm thích lâu lắm ? Anh thích màu đen, ghét trời mưa, dị ứng xoài, thích Chu Nhan Nhan nhiều năm liền cô mù nên thấy cái của … chỉ em là thật lòng thương thôi.”
đủ thứ từng trong tiểu thuyết mà tác giả miêu tả kỹ về sở thích của .
Thế nhưng chẳng chút phản ứng nào.
Vậy nên rướn gần hơn chút nữa, cơ thể mềm mại dán c.h.ặ.t n.g.ự.c , cố ý bày vẻ ấm ức mong mà :
“Anh ơi, em …”
Hơi thở gần như phả ngay bên tai .
Vành tai lập tức đỏ lên.
“Đừng động.” Bàn tay thon dài đặt lên eo , giọng khàn khàn, tâm trạng thế nào:
“Diệp Bất Vãn, cô với ai cũng thể uốn thế ?”
l.i.ế.m môi: “Tất nhiên là …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-chinh-khong-thich-duoc-bao-nuoi-thi-de-toi/2.html.]
cũng mặt mà!
Huống hồ, trai kèm thêm một triệu…
Cúi xuống một chút, xương quai xanh trắng trẻo của ngay bên môi , theo thở nhuộm chút hồng.
Dụ hoặc trai trần trụi mắt!
Suýt nữa môi chạm lên đó.
May mà hai ngón tay lạnh lẽo của kẹp .
“Diệp Bất Vãn, cô chỉ tham tiền mà còn khá háo sắc…”
Anh kéo khỏi đùi, bắt ngoan ngoãn sang một bên.
“Một triệu , mua của cô nửa năm, bạn gái danh nghĩa của , phối hợp diễn cho cô xem…”
Cô ?
À, nữ chính Chu Nhan Nhan.
ngay phản diện dễ đổi lòng.
Hóa là lợi dụng để chọc nữ chính ghen…
“ để giặp ?”
chen một câu, liếc một cái:
“Thông tin liên lạc.”
Anh ném điện thoại cho :
“Thêm cả WeChat…”
nhập xong, trả điện thoại, ánh mắt tiếc nuối thèm thuồng quét quanh gương mặt Phó Thời Ngôn.
“Sao, cô thấy tiếc ?” Phó Thời Ngôn bật giận.
“Tất nhiên.” bạo gan bật mic.
Trời ạ, suýt nữa ăn hàng xịn, ai mà chẳng tiếc!
Anh hừ lạnh, dậy rời , mở cửa phòng thì đầu : “Đi theo.”
“Dạ.”
Ra cửa, quản lý chạy lúp xúp theo , phía nữa là nữ chính Chu Nhan Nhan miễn cưỡng bước theo.
“Thiếu gia Phó, hôm nay chơi vui ?”
Phó Thời Ngôn liếc hai , bất ngờ kéo n.g.ự.c:
“Hôm nay tiêu bao nhiêu nhớ tính phần trích cho cô .”
Nói xong, giả vờ mật xoa xoa đầu sải bước mất!
Trong chớp mắt, sắc mặt Chu Nhan Nhan trở nên khó coi.
“Phó Thời Ngôn, cố ý ! Anh rõ ràng đang cần tiền!”
Đáp cô chỉ là bóng lưng Phó Thời Ngôn ngoảnh .
Trước đây, mỗi tháng Phó Thời Ngôn đều tới tiêu tiền, chỉ gọi rượu mà uống, chính là để đưa tiền cho Chu Nhan Nhan – chuyện đều ngầm hiểu.
Hôm nay tự phá lệ.
Hiển nhiên là giận .
Chu Nhan Nhan mắt hoe đỏ, áy náy : “Không Vãn Vãn, chỉ đang tức thôi, lôi cả cô , thật xin . cô đừng coi là thật, những gì đều sự thật…”
Ồ, thì cô chứ.
cô cầm tiền của , chịu cho sắc mặt , thế là gì?
Coi như lốp dự phòng ?