NỮ CHÍNH KHÔNG THÍCH ĐƯỢC BAO NUÔI THÌ ĐỂ TÔI - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:47:01
Lượt xem: 190

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Thời Ngôn bàn tự rót cho một cốc nước, sắc mặt lắm.

 

Khu vực khách sạn nào khác, cũng ngại phiền thêm.

 

“Phòng cũng chỉ một giường thôi…”

 

“Ừ, nên cô ngủ sofa.”

 

Nhìn chiếc đèn chùm khổng lồ trần phòng khách trống trải, bàn ghế lạnh lẽo, cái sofa cách xa phòng ngủ, mở miệng:

 

sợ…”

 

“Cũng thể ngủ bồn tắm.”

 

Nửa đêm.

 

giường lăn qua lộn ngủ , ánh trăng chiếu , bóng của bàn ghế gỗ dần kéo dài, trông như nanh vuốt đang giơ .

 

Cộng thêm trong phòng thỉnh thoảng phát tiếng động từ , càng đáng sợ.

 

đắn đo một hồi, ôm chăn định dịch gần cửa hơn một chút.

Không ngờ chạm tay cửa…

 

Cửa mở

 

Phó Thời Ngôn co giường lớn, nhúc nhích.

 

“Phó Thời Ngôn? Phó tổng?”

 

dè dặt tiến gần, mới phát hiện nhíu c.h.ặ.t mày, miệng thỉnh thoảng phát tiếng thở khó nhọc…

 

chạm tay lên trán , sốt

 

Bảo từ lúc gặp hôm nay thấy mệt mỏi.

 

Hóa bệnh…

 

cố sức đỡ ngay ngắn, đắp chăn , gọi xuống lễ tân nhờ gửi t.h.u.ố.c lên.

 

Đợi dán miếng hạ sốt cho xong, t.h.u.ố.c cũng uống,

cơn buồn ngủ mới ập đến.

 

Lúc chẳng còn thấy phòng khách trống trải, ánh trăng đáng sợ nữa.

 

Trong đầu chỉ thấy cái sofa ở góc phòng khách thoải mái ấm áp…

 

dậy, định ôm chăn trở về vòng tay của chiếc sofa cao cấp.

Lại một bàn tay ấm áp nắm c.h.ặ.t cổ tay.

 

“Đừng …” giọng khàn khàn của Phó Thời Ngôn vang lên từ giường.

 

bao giờ thấy với vẻ mặt , mềm lòng nửa phần:

 

“Được, với một lúc.”

 

Đêm tối, ánh trăng, mỹ nam còn đang bệnh…

 

chủ động giữ .

rung động thì khó quá.

 

Cho nên…

 

lấy điện thoại bộ quá trình giữ .

 

Lỡ mai trở mặt đổ vạ cho thì

 

Trong khung hình, căn phòng mờ tối, sơ-mi mở nửa, thần sắc bất lực.

 

thì mặc đồ mỏng manh, nhỏ nhắn xinh xắn.

 

Ừm, cũng chút khí.

 

đang định đổi góc chụp thì nhận động tác của .

 

Anh kéo tay mạnh.

 

Từ tư thế nửa quỳ ngã thẳng xuống bên cạnh .

 

Cơ thể gần như dính sát .

 

Anh giãn mày, nheo mắt một cái, dường như hài lòng hơn nhiều.

 

Giây tiếp theo, cơ thể nghiêng về phía , gương mặt gần như vùi n.g.ự.c , tìm một tư thế thoải mái nhắm mắt.

 

Dù tư thế ám , nhưng Phó Thời Ngôn lúc khiến thấy trong sáng.

 

Nghe thở dần định.

đặt điện thoại xuống, cúi đầu .

 

Ánh lướt qua trán nhẵn bóng, hàng mi dày, sống mũi cao, cuối cùng dừng đôi môi tái nhợt của .

 

kìm nén cơn thôi thúc hôn .

 

Cảm giác , thật kỳ lạ.

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-chinh-khong-thich-duoc-bao-nuoi-thi-de-toi/5.html.]

Lần đầu tiên đối diện thẳng với “nhân vật trong tiểu thuyết, m.á.u thịt, cảm xúc và cả ấm.

 

xuất của , cũng kết cục của .

 

Khoảnh khắc , đầu tiên nảy sinh một thứ cảm xúc gọi là xót xa cho .

 

đưa tay vuốt mái tóc rối của , tiện tay kéo chăn đắp kín .

 

Còn buồn chụp một tấm ảnh, tựa nhắm mắt.

 

Không thấy ánh phức tạp của khi thở đều.

 

Sáng hôm .

 

Vừa mở mắt thấy gương mặt thể chê của Phó 

 

Thời Ngôn cúi xuống mắt.

Khoảng cách giữa hai chúng gần đến mức thở nóng ấm của phả thẳng lên n.g.ự.c .

 

Chưa kịp rung động, nghĩ tới khoảnh khắc mơ hồ đêm qua.

 

Nghĩ tới sự cố chấp và điên cuồng của trong tiểu thuyết đối với Chu Nhan Nhan.

 

Mình mơ hồ “chiếm tiện nghi” của .

 

Anh định g.i.ế.c nhỉ?

 

cứng đờ một thoáng.

 

Vội đưa tay mò tìm điện thoại, định kiểm tra xem đoạn ghi hình đêm qua cứu khỏi nước lửa .

 

động đậy.

 

Phó Thời Ngôn mở mắt.

 

:

 

“Anh trai, tối qua là chủ động đấy, thật đấy, bằng chứng.”

 

Anh thèm để ý, thẳng qua phòng tắm.

 

lo lắng mở video , đợi ngoài thì lập tức đưa ngay mắt .

 

Anh nhàn nhạt liếc một cái.

 

Bỗng bóp eo , bước hai bước ép lên tường, hôn xuống.

 

Hôn! Xuống! Luôn!

 

Nụ hôn của mang theo vị the mát của kem đ.á.n.h răng bạc hà, nhưng thở nóng rực thiêu đốt đến mơ hồ.

 

Đến khi thở nổi bắt đầu đẩy , mới buông, c.ắ.n nhẹ môi thở gấp chất vấn:

 

“Diệp Bất Vãn, lời hôm qua cô , định chịu trách nhiệm ?”

 

… hả?”

 

Cho đến lúc Phó Thời Ngôn đưa về ký túc xá.

 

vẫn “hả” gì.

 

Trong lúc im lặng, sắc mặt dần dần đen .

 

Đầu óc mơ màng, tràn đầy là nụ hôn của Phó Thời Ngôn, nhiều hơn nữa là hối hận vì tối qua đ.á.n.h răng.

 

Còn về cái “chịu trách nhiệm” mà .

 

 

Đến tối giường ký túc, mới đột ngột phản ứng!

 

Anh chịu trách nhiệm với đấy.

 

ý nghĩ nhỉ?

 

Nhân vật giấy thích nhất, thực sự thuộc về ?

Không thể tin nổi.

 

“gào” một tiếng, móc điện thoại định gọi cho .

 

Vừa dậy thì thấy Chu Nhan Nhan đang bên bàn đối diện.

 

Không đúng, còn với Chu Nhan Nhan thì ? Anh thật sự buông xuống ?

 

nén ham mỹ sắc, đặt điện thoại xuống.

 

Hôm đó, trả lời câu hỏi của Phó Thời Ngôn.

 

Phó Thời Ngôn để tâm tới .

 

Chỉ cần quá bận, đều xuất hiện đúng giờ ký túc xá.

Có khi đưa xem phim, khi đưa ăn.

 

Nhiều suýt kìm vẻ trai của , vẫn lịch thiệp đưa về đúng giờ.

 

Nhiều lúc nghi ngờ đang trả đũa .

 

Loading...