Thượng Kinh thành, Ngự Thư Phòng.
Trong điện đèn đuốc sáng trưng.
Viên Dạ Minh Châu đây còn nữa.
Kẻ chủ mưu gây tội còn, nên cần giữ viên ngọc để che mắt khác.
Trong khí tràn ngập mùi t.h.u.ố.c nồng đậm thể tan .
"Khụ.... khụ khụ...."
Một trận ho khan kìm nén cực độ truyền đến từ phía long án màu vàng rực.
Hoàng đế Đại Hạ long ỷ vẫn còn sống, chỉ là tình trạng ngày càng tồi tệ hơn.
Người gầy gò chỉ còn xương, long bào rộng thùng thình khoác lên , đôi mắt dù vẩn đục, nhưng vẫn đầy vẻ đáng sợ.
Người chỉ còn giữ một thở để chống đỡ, mỗi ngày , từ trong ngoài, đều chịu đựng nỗi đau thể tưởng tượng nổi.
Với tình trạng cơ thể hiện tại của Người, với nỗi đau Người đang chịu đựng.
Cái c.h.ế.t lẽ còn thoải mái hơn là sống.
Người thể c.h.ế.t.
Người c.h.ế.t, Đại Hạ quốc sẽ loạn thành .
Người c.h.ế.t, Đại Hạ quốc liệu còn thể tiêu diệt Đại Liêu ?
Trên long án một chồng tấu chương cao hai thước, bên trong là nhắc nhở Người cẩn thận Niên Chiêu Dã tạo phản, thì cũng là kiến nghị triệu hồi Niên Chiêu Dã về kinh.
Bên cạnh chồng tấu chương , còn một chồng tấu chương thấp hơn nửa khúc, chồng đều là Niên Thu Tự.
Ban đầu Người cho Niên Thu Tự Yến Quận chẳng qua là để an lòng Niên Chiêu Dã, cũng từng nghĩ Niên Thu Tự thể gây trận thế lớn như .
Có hai bản tấu chương đang mở đặt bàn, Hoàng đế xem xong.
Một bản tố cáo Thuyết Nông Sứ Yến Châu Niên Thu Tự, lấy danh nghĩa hưng tu thủy lợi, thực chất là mua chuộc lòng , cùng trai là Niên Chiêu Dã ở Bắc Cảnh hô ứng từ xa, cấu kết trong ngoài, e rằng ý đồ bất chính.
Bản còn thì liên quan đến hai em họ.
Là mật báo Thám kỵ dùng tám trăm dặm khẩn cấp gửi về từ Bắc Cảnh.
Liêu quốc điều hết tinh nhuệ, chia lẻ đội hình, tiếc bất cứ giá nào, hòng thăm dò công thức loại bột xám gọi là 'thủy nê'.
"Bệ hạ, Trương Thủ phụ đang đợi bên ngoài."
"Truyền ."
Một bóng dáng còng lưng lặng lẽ bước điện.
Trương Thủ phụ lớn tuổi hơn cả Hoàng đế, nhưng lúc vẻ trẻ hơn.
"Bệ hạ."
Lão nhân cúi hành lễ.
Hoàng đế , chỉ dùng ngón tay khô như củi nhẹ nhàng gõ lên hai bản tấu chương.
"Xem ."
Giọng Người khẽ, yếu, nhưng mang theo sự uy nghiêm thấm sâu tận xương tủy.
"Một bản mắng Muội của vị tướng quân giỏi của Trẫm là phản."
"Bản còn , Liêu cũng để mắt đến thủy nê của chúng ."
Trương Thủ phụ tiến lên cầm tấu chương, liếc mắt mười dòng.
Khuôn mặt già nua đầy rãnh nhăn của hề chút gợn sóng.
Hoàng đế mở lời, thở chút đều.
"Việc Trẫm giao cho ngươi, đến ?"
"Bệ hạ......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-de-tu-lanh-cung-bat-dau-cuoc-song-lam-nong/chuong-201.html.]
Trương Thủ phụ đặt tấu chương xuống, lộ vẻ khó xử, "Xây xưởng thủy nê, tu thủy lợi, quản lý khế thuế thủy lợi đều cần nhân lực.... thiếu thốn tứ phía."
"Đặc biệt là khế thuế thủy lợi , các đại tộc địa phương, ngoài miệng thì phụng sự, trong lòng thì âm thầm chống đối, cản trở vô cùng lớn."
Thứ kiếm tiền quá nhanh...... nhanh đến mức nội tâm Trương Thủ phụ cảm thấy sợ hãi.
"Trong triều... thể dùng nhiều."
Nhân tài khó bồi dưỡng, hồi xuân hạ đao c.h.é.m hết bao nhiêu sung sướng, giờ đây bấy nhiêu chật vật.
Chỗ nào cũng thiếu .
"Nhân lực đủ, thì cứ phá lệ đề bạt cho Trẫm!"
Giọng Hoàng đế đột nhiên cao lên, khuôn mặt gầy gò ốm yếu ửng lên màu hồng bệnh hoạn, ánh mắt đáng sợ!
"Ai dám cản trở, cứ để Ám Vệ giảng đạo lý với bọn chúng!"
"Tình trạng của Trẫm, ngươi cũng rõ, chờ nữa!"
"Sang năm, chậm nhất là sang xuân năm , Trẫm thấy, Đại Hạ mười hai châu, châu nào cũng xưởng thủy nê, huyện nào cũng dẫn nước tu kênh!"
Ánh mắt Hoàng đế như xuyên thủng cơ thể Trương Cư Khiêm.
"Thủ phụ, ngươi.... hiểu ?"
Trương Cư Khiêm trong lòng chấn động mạnh, cơn lạnh lẽo từ lòng bàn chân xộc thẳng lên Thiên Linh Cái, cúi đầu thật sâu.
"Lão thần.... tuân chỉ."
Công trình lớn triển khai quốc như thế khó khăn đến mức nào.... cả hai đều rõ mồn một.
Hoàng đế còn nhiều thời gian......
Đợi bóng dáng Thủ phụ biến mất trong bóng tối, Ngự Thư Phòng chìm tĩnh mịch.
Ánh mắt Hoàng đế dường như xuyên qua bức tường cung điện dày cộp, vượt qua ngàn núi vạn sông, cuối cùng dừng ở góc Bắc Cảnh xa xôi bản đồ cương vực: Yến Châu.
Từ xưa đến nay, đại thế thiên hạ, đều là Bắc cường Nam nhược, Bắc phạt Nam thống nhất.
giờ đây Người thấy một con đường khác.
Một con đường.... từ Nam lên Bắc, nghịch thiên mà , phạt tội cứu dân, thẳng tới tận trời!
Nhổ cỏ tận gốc các thế gia ư?
Quá chậm, quá chậm! Cái của Trẫm, e rằng đợi ngày đó!
chỉ cần pháp thủy nê và thủy lợi phổ biến quốc, thể tạo hàng triệu nhân công, ruộng luyện binh!
Chỉ cần ‘khế thuế thủy lợi’ đẩy mạnh, quốc khố sẽ nhanh ch.óng tích lũy lượng lớn tài lực vật lực!
Đến lúc đó, Đại Hạ của Người, mới đủ khí thế để một trận sinh t.ử quyết chiến với Thiết Kỵ Liêu quốc thảo nguyên!
Hô hấp của Hoàng đế dần gấp gáp, ánh sáng đáng sợ trong mắt Người càng lúc càng sáng.
Người dường như thấy Hắc Long Kỳ của Đại Hạ, nghênh đón gió bắc cắm đầy kinh đô Liêu quốc!
"Khụ..... khụ khụ khụ!"
Cơn ho dữ dội ập đến, Người bừng tỉnh khỏi ảo tưởng.
Người rạp xuống long án, ho đến xé lòng, lâu mới cố gắng hết sức chậm rãi dậy.
Người xòe lòng bàn tay .
Trong lòng bàn tay, một vệt đỏ tươi ch.ói mắt, ánh nến lạnh lẽo càng thêm vẻ yêu dị.
Người chằm chằm vũng m.á.u đó, trong mắt chút sợ hãi nào, khóe miệng ngược cong lên một nụ quái dị.
Diêm Vương đòi mạng Trẫm ư?
Hừm......
Hãy đợi đấy, cứ chờ thêm chút nữa...
Đợi Trẫm...... tận mắt thấy cờ xí Đại Hạ của , đạp đổ quốc đô Liêu, thì đến đòi cũng muộn!