---
Ôn Hy Ân dường như đầu tiên rõ con . Người đàn ông âm trầm và cường thế mắt khiến cô cảm thấy xa lạ, thì giọng ôn hòa của Phạm Hàm cũng lúc khiến rét mà run như .
Phạm Hàm lạnh mặt, lấy tư thế từ cao xuống Ôn Hy Ân, ánh mắt tối tăm khó đoán, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong điên cuồng ác liệt.
"Không nhà họ Lương, Hy Ân chẳng là cái thá gì cả. Cậu tưởng bọn họ thật lòng bạn với ? Cậu lưng bọn họ tưởng tượng đồi trụy thế nào ? Chỉ ngu ngốc mới xưng gọi với đám đó."
Cái lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên tứ chi bách骸 (xương cốt) của Ôn Hy Ân, nhưng nhiều hơn cả là sự giận dữ. Cả đời từng ai dám dùng lời lẽ thô bỉ như để với cô, cảm xúc kịch liệt đến mức còn gợn sóng nào nữa.
Ôn Hy Ân mím c.h.ặ.t đôi môi đỏ tươi như m.á.u. Một vẻ sắc sảo như lưỡi đao vấy m.á.u, khiến kinh tâm động phách nhưng cũng cảm thấy như đang băng mỏng. Thế nhưng trong đôi đồng t.ử đen láy lúc chỉ còn sự lạnh lùng và hờ hững, duy chỉ đuôi mắt mang một vệt đỏ hồng nhạt nhòa diễm lệ.
"Cậu và bọn họ gì khác ? đúng là mù mắt mới coi loại như là em!"
Lục Tiễn xông lên liều mạng kéo Ôn Hy Ân khỏi sự kiềm tỏa của Phạm Hàm. Phạm Hàm buông tay, dùng lực đạo đáng sợ sờ từ vạt áo lưng Ôn Hy Ân lên phía , màng đến việc đây là nơi công cộng.
Ôn Hy Ân làn da bỏng rát cho co rụt , thể tin nổi , cho đến khi dừng động tác cô mới đột ngột phản ứng , mặt đỏ bừng đẩy mạnh .
Phạm Hàm khẽ , để mặc Ôn Hy Ân Lục Tiễn kéo sang một bên che chắn, đôi mắt đen thẫm chằm chằm cô. Sau đó chậm rãi cúi đầu, rõ đang nghĩ gì.
Lục Tiễn cũng chuyện ầm ĩ lên, dù ở cửa Bách Lạc Môn dễ đụng quen, nếu thấy e là sẽ những lời đồn thổi truyền . Anh nhẹ nhàng dỗ dành an ủi Ôn Hy Ân, chỉ sợ vị thiếu gia nhất thời xúc động mà hai lao đ.á.n.h .
Ôn Hy Ân gạt tay Lục Tiễn , hiện tại cô thấy cả hai , cứ thấy là bốc hỏa, đặc biệt là Phạm Hàm, thật đáng ghê tởm.
lúc tài xế lái xe đến cửa Bách Lạc Môn, Ôn Hy Ân thèm lời Lục Tiễn, trực tiếp mở cửa lên xe. Lục Tiễn gõ cửa kính xe, vẫn ngừng giải thích: "Hy Ân, tâm tư của Phạm Hàm đối với , nhưng Phạm Hàm sẽ gì , hôm nay chắc uống quá chén nên mới sảng, ..."
Ôn Hy Ân lạnh một tiếng, lòng nguội lạnh hẳn . Cô hề khoảnh khắc cánh cửa đóng , đàn ông đang cúi đầu bỗng ngẩng lên, ánh mắt nóng rực u tối bám c.h.ặ.t lấy ô cửa kính khép c.h.ặ.t. Toàn bao bọc bởi một luồng khí tức nguy hiểm khiến kinh hãi.
"Không trốn thoát ..." Tiếng thở dài trầm thấp nhẹ hẫng như tan biến khí.
---
Mấy ngày nay tâm trạng Ôn Hy Ân tệ, hằng ngày chỉ nhốt trong nhà chịu ngoài, còn thích ăn đồ ngọt, quá mấy ngày răng bắt đầu đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-303-thu-tinh-vo-ke-kha-tieu-tru-tai-ha-mi-dau-khuoc-thuong-tam-dau-61.html.]
Mấy năm nay Ôn Hy Ân ăn kẹo kế hoạch, lượng kẹo ăn trong ngày thường đến mức phát bệnh đau răng, chung khả năng tự kiềm chế hơn một chút. mấy ngày nay cô kiểm soát , nạp lượng đường quá cao, chứng đau răng tái phát, đau đến mức cả ngày lẫn đêm ngủ .
Cô cũng bệnh viện khám, vì đau răng mà mất hết cảm giác ngon miệng, cả gầy hẳn một vòng. Đến khi thực sự chịu nổi nữa mới chậm chạp đến bệnh viện. Bác sĩ nha khoa quá quen mặt Ôn Hy Ân, thấy cô liền đón tiếp nhiệt tình.
trong phòng nha khoa còn mấy đang khám, thấy một diện mạo diễm lệ trắng ngần, dáng thanh mảnh đều ném tới ánh kỳ lạ, khiến Ôn Hy Ân chút ngượng ngùng. Cô xoa xoa vành tai, để lộ cổ tay trắng trẻo thon gọn đang đeo chiếc đồng hồ danh tiếng trị giá ngàn vàng, trông lạc lõng với những trong bệnh viện.
"Ồ, Lương thiếu gia mấy năm gặp, gầy thế !"
Ôn Hy Ân mím môi lời nào, vành tai âm thầm đỏ lên. Thật là mất mặt. Nhất thế danh của Lương thiếu gia đều hủy hoại trong tay cô , nhưng mà răng thực sự đau. Rõ ràng buổi tối cô đ.á.n.h răng nghiêm túc mà.
Bác sĩ nha khoa buồn Ôn Hy Ân: "Lương thiếu gia, răng đau ?" Bác sĩ thừa cô đau răng nhưng chỉ trêu chọc một chút.
Ôn Hy Ân ngượng nghịu gật đầu, góc nhỏ chờ đợi. Bác sĩ nha khoa lượt khám cho các bệnh nhân đến , đơn t.h.u.ố.c, dặn dò những thực phẩm cần kiêng kỵ, đợi đến khi chỉ còn Ôn Hy Ân mới sang, gọi tên cô.
Ôn Hy Ân ngoan ngoãn qua đó, bác sĩ bảo há miệng cô liền ngoan ngoãn há . Bác sĩ qua là cô ăn quá nhiều kẹo. Vị tiểu thiếu gia đúng là hối cải, nào cũng dặn đừng ăn nhiều đường, miệng thì nhưng đầu lén lút ăn, hôm vác bộ mặt khổ sở đến nha khoa khám răng.
Bác sĩ nha khoa cũng hết cách, đành kê đơn t.h.u.ố.c lải nhải dặn dò một đống thứ, Ôn Hy Ân nghiêm túc lắng .
Về đến nhà, Ôn Hy Ân cũng an phận dám ăn bừa bãi nữa. Đợi khi răng đỡ hơn một chút, thuộc hạ báo phía nhà họ Tề đơn phương hủy hợp đồng, thậm chí tiếc trả khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng cao ngất ngưởng.
Thương vụ lớn, khoản tiền phạt thể bù đắp . Nếu nhà họ Tề thực sự hủy ước, chịu thiệt là nhà họ Lương! Tổn thất lớn lớn, nhỏ nhỏ, nhưng đối với Ôn Hy Ân cực kỳ quan trọng. Nếu cô vững ở nhà họ Lương, đổi hình ảnh mặt những nguyên lão lăn lộn thương trường mấy chục năm, cô bắt đầu giành lấy thương vụ . Lương Trung Sơn cũng kỳ vọng cơ hội .
Ôn Hy Ân vội vàng khoác áo măng tô, định tìm Nhị đương gia nhà họ Tề chuyện t.ử tế. nào cô cũng đến gặp , tăng lên cô cũng nhận điều bất : Tề Nhị rõ ràng đang trốn tránh cô. Ôn Hy Ân bận rộn đến sứt đầu mẻ trán suốt cả ngày, nhưng sự việc mãi giải quyết. Cuối cùng thương vụ vẫn thất bại, thua lỗ một khoản tiền lớn.
Lúc đó Ôn Hy Ân vì quá mệt mỏi nên chợp mắt một lát trong thư phòng thì cho tỉnh giấc. Lương Trung Sơn đùng đùng nổi giận đến mặt cô, ném một xấp tài liệu mặt cô:
"Cậu xem việc !"
Ôn Hy Ân cúi đầu nhặt tài liệu lên xem. Thương vụ là giao dịch với Tây, việc ăn của nhà họ Tề rộng, ở nước ngoài cũng nhiều cửa hiệu, vả Tề nhị thiếu gia từng du học, nếu hợp tác với nhà họ Tề thì hai nhà nhất định đôi bên cùng lợi. giữa đường nhà họ Tề hủy ước, công việc thể vận hành, tâm huyết Ôn Hy Ân đổ đều tan thành mây khói.
---