Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60 - Chương 438: Đậu Bao đến thăm
Cập nhật lúc: 2025-12-27 12:00:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Vĩnh Hà mặc áo bông xuống khỏi giường sưởi, cũng cài cúc áo cho cháu trai nhỏ bế ngoài.
"Được, bác dắt Tiểu Nghĩa dạo một lát. Hiểu Mẫn, cảm ơn cháu nhé, lát nữa bác chia thịt cho cháu, bác nhanh thôi."
Liên Hiểu Mẫn gọi một tiếng Vương đại bá, gật đầu vội.
Nói xong, thấy Vương Khuê căng thẳng đến mức chẳng còn tâm trí mà tán gẫu, cô bèn tự đến chỗ Xuân Lệ, giúp một tay nhóm lửa, với cô vài câu.
Chỗ còn xa cửa phòng của sản phụ nữa, cách đến Diêu Tiểu Nguyệt trong vòng hai mươi mét.
Liên Hiểu Mẫn nhanh ch.óng đặt một viên đại bổ bát cháo kê trong tay của Vương Khuê từ xa.
Diêu Tiểu Nguyệt đút cho uống cháo, mới húp hai ngụm cảm thấy một mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, nhưng cũng nhận điều gì khác thường.
Trong phòng, ba phụ nữ chăm một sản phụ sinh con, cũng đang lo đến mức sứt đầu mẻ trán.
Lại năm sáu phút nữa trôi qua, bỗng hét lên một tiếng: "Sinh ! Ôi trời, cuối cùng cũng một đứa !"
Vương Khuê đang hút t.h.u.ố.c ở cửa thấy, vẻ mặt rõ ràng thả lỏng hẳn, thở hắt một thật sâu, tay cầm điếu t.h.u.ố.c cũng run rẩy.
Cảm giác tim cứ đập thình thịch, thắt chịu nổi.
Lại một lúc , thấy bà đỡ vẫn đang hét: "Rặn nữa Tiểu Nguyệt, sắp , đứa thứ hai sắp ..."
Diêu Tiểu Nguyệt bỗng cảm thấy cơ thể thêm chút sức lực, còn yếu ớt chịu nổi như nữa.
Lại một lát , cuối cùng cô cũng gắng gượng, sinh hạ đứa thứ hai bình an.
Em dâu thứ của Vương Khuê ngoài , mặt mày hớn hở.
"Anh cả, yên tâm , thêm một trai một gái, đứa nhỏ là con gái, trắng trẻo sạch sẽ, mũm mĩm hồng hào, đáng yêu hết sức!"
Nói xong cô bưng chậu nước nóng.
Liên Hiểu Mẫn nãy Xuân Lệ , em trai thứ của Vương Khuê là Vương Phong lên công xã mượn ô tô, định đưa chị dâu lên bệnh viện huyện.
Xem bây giờ cần nữa , cuối cùng cũng tròn con vuông, cả và con đều bình an.
"Anh Vương Khuê, chúc mừng nhé!"
Vương Khuê lúc vô cùng kích động, cho .
"Liên Sư Phụ, cảm giác cô đến nhà cứ như phúc tinh giáng thế nhỉ?"
"... Cả ngày hôm nay lo c.h.ế.t , cô đến, bao lâu thì bình an thêm hai nhóc con, ha ha!"
Liên Hiểu Mẫn mím môi , tiếp tục lời chúc mừng.
Ở đây chừng hai mươi phút, quả thật thuận lợi.
Lúc , Vương Vĩnh Hà tự xách thịt heo về, việc chia thịt cũng dựa nhân khẩu trong nhà, mỗi nhà nhiều ít khác .
"Tiểu Nghĩa đang chơi cùng Tiểu Phúc ở sân bên cạnh , Hiểu Mẫn , cháu xem cháu miếng nào? Cháu chọn ..."
"Cha, Tiểu Nguyệt sinh ! Một trai một gái, là sinh đôi long phụng! Ha ha ha!"
Vương Vĩnh Hà đang thì đột nhiên cắt ngang, ông đầu kinh ngạc con trai cả, gương mặt trong nháy mắt tươi như hoa nở.
"Ôi chao! Thật ? Vậy thì quá !"
...
Cả nhà họ Vương vui mừng khôn xiết, mấy nhà hàng xóm bên cạnh thấy tiếng cũng đều sang chúc mừng.
Cuối cùng, Liên Hiểu Mẫn chỉ tùy ý lấy một miếng thịt nạc nhỏ, rằng Tiểu Phúc và Tiểu Nha thích ăn thịt nạc, về nhà họ Trương đón các con về.
Đã hơn bốn giờ, cũng sắp đến giờ cơm .
Tiểu Nha chơi mệt , Liên Hiểu Mẫn bế thốc cô bé lên, một tay dắt Tiểu Phúc, tạm biệt Điềm Nữu về nhà nấu cơm.
Mấy đứa nhỏ ngoài chơi một tiếng đồng hồ, cũng vui vẻ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Tâm trạng của Liên Hiểu Mẫn cũng tệ, vợ con của Vương Khuê đều bình an, ai là cô tay giúp đỡ, cô quen với việc .
Chỉ là chuyện nhỏ tiện tay thôi, đáng kể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-hiep-hien-ngang-mang-cang-khong-gian-xuyen-den-thap-nien-60/chuong-438-dau-bao-den-tham.html.]
Lúc trời sẩm tối, cô bắt đầu nấu bữa tối.
Vì hôm nay chia thịt heo nên cứ ăn thịt heo thôi, nhưng chút thịt đủ, cô lấy một tảng thịt heo lớn tích trữ trong gian.
Làm món thịt heo hầm dưa chua với miến .
Cứ rửa sạch thái hết , cho hầm cùng là , chẳng cần kỹ thuật gì cả.
Dưa muối là do bà Đại Thúy nãi muối trong năm nay, bà còn muối giúp cô một vại nhỏ, chỉ cần vớt một cây rửa là .
Đang định dùng chiếc nồi nhôm nhỏ nấu thêm một nồi cơm bếp trong nhà thì tiếng đập cửa sân.
Liên Hiểu Mẫn lập tức dùng tinh thần lực thoáng qua, ngờ ngoài cửa là Đậu Bao.
Cô đặt nồi vo gạo xuống ngoài mở cửa.
“Đậu Bao Ca, đến đây, mới tan ?”
Dưới màn đêm, Đậu Bao vội dắt xe đạp sân.
“Anh đến thăm em , Tam Đạo Câu xảy chuyện lớn như , hôm lòi ba tên g.i.ế.c ! Trời má ơi!”
“...Hôm qua tin , tối tan là qua ngay, nhưng làng của em phong tỏa hết .”
“...Bên ngoài đường làng là tuần tra, mà còn là gương mặt lạ hoắc. Anh hỏi mới , dân quân làng Tân Phong đều chạy sang đây nhiệm vụ cả !”
Liên Hiểu Mẫn mời nhà, lên đầu giường sưởi ở gian nhà phía đông.
“Anh đừng vội, ở nhà em ăn cơm . Hôm nay trong làng chia thịt lợn, con lợn rừng là do chính tay em săn đấy!”
“...Chiều hôm , em săn về, mang con lợn to đến trụ sở đội sản xuất, còn kịp ghi công điểm thì loạn cả lên, mấy c.h.ế.t đường làng! Thịt cũng chia .”
Đậu Bao đặt mấy gói bánh kẹo mang cho bọn trẻ lên chiếc tủ giường sưởi, cởi chiếc mũ bông màu đen .
“Vậy cũng , ăn ở đây luôn. Dù thì Hòa Miêu cũng tan sẽ qua thăm em.”
Anh cởi cả chiếc áo bông bên ngoài, vắt sang một bên, chỉ mặc một chiếc áo len, tự lấy phích nước nóng pha .
Liên Hiểu Mẫn vo thêm hai bát gạo, nấu một nồi cơm. Cô nhóm bếp ở gian phía tây, hâm nóng hơn chục cái bánh bao nếp đậu, món cũng là do bà Đại Thúy nãi cho, ngày thường đều để đông lạnh trong phòng chứa đồ.
Trong gian nhà phía tây, Tiết Hồng Binh dám phát một tiếng động nào, đèn dầu cũng thắp, cứ thế lặng lẽ dựa giường sưởi trong bóng tối.
Anh cũng quá sợ hãi, cửa nhà Liên Sư Phụ, còn giữ ăn cơm thì chắc chắn là bạn bè hoặc thiết nhất .
Cô rõ trong lòng, chắc chắn đây là đáng tin cậy.
Liên Hiểu Mẫn cũng nghĩ như , Đậu Bao là bạn sinh t.ử, đáng tin cậy nhất.
Cô cũng đang chuyện tìm thương lượng, cho dù hôm nay đến thì ngày mai cô cũng sẽ tìm một chuyến.
Nhân lúc chờ cơm chín, Liên Hiểu Mẫn xuống trò chuyện .
“Hiểu Mẫn, rốt cuộc là chuyện gì ? Anh ba thanh niên trí thức ở Tam Đạo Câu thịt con trai của đội trưởng làng Tân Phong ? Ba c.h.ế.t, hai thương, hung thủ g.i.ế.c bỏ trốn đến giờ vẫn bắt ?”
“Vâng, đúng là chuyện đó, là Đại Thụy Ca kể cho ?”
Trương Văn Thụy cũng ở đội vận tải, là con trai của đội trưởng nên đương nhiên là nắm thông tin đầu tiên.
“Ừ chứ nữa. Anh là Lý Viện Triều và Chung Dân theo em học võ hơn một năm , em liên lụy gì chứ?”
Liên Hiểu Mẫn lắc đầu: “Đâu ! Liên lụy cái gì chứ, chút quan hệ nào với em hết. Hôm đó em núi săn , nếu thì lấy thịt lợn rừng.”
“...Ý là, em che giấu ai đấy chứ?” Đậu Bao ghé sát , hỏi nhỏ, còn nháy mắt mấy cái, nhướn mày.
Liên Hiểu Mẫn cái vẻ thần bí của cho bật , cô dúi cho hai quả quýt.
Cô thầm nghĩ, trai của em ơi, cuối cùng cũng đoán trúng .
Người của tiểu đội Ngũ Hổ đều quá ăn ý với , ai mà hiểu ai chứ, hê hê.
Người thể bắt mạch của Liên Hiểu Mẫn, chỉ bốn em thôi.
Tiếc là Tam Dũng Ca và Hổ T.ử còn ở đây nữa.
--------------------