Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60 - Chương 580: Ở lại huyện thêm một đêm

Cập nhật lúc: 2025-12-28 16:35:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn năm rưỡi, Liên Hiểu Mẫn đạp xe về đến cửa nhà. Trong lòng nảy một ý, chiếc sọt buộc xe liền thêm một sọt trứng gà đầy ắp, tổng cộng hai trăm quả.

 

Sáu đứa trẻ đang cần bồi bổ dinh dưỡng gấp, mà trứng gà dễ tiêu hóa, một ngày sáu quả, ba mươi ngày là một trăm tám mươi quả .

 

Trên ghi đông xe treo một cái túi vải, bên trong đựng ba con gà . Đây là gà đóng gói chân trong kho ở bến tàu, cô bóc bao bì dùng giấy báo gói .

 

Cô vỗ vỗ cửa, lập tức thấy giọng của Tiểu Hổ T.ử vọng : “Ra ngay đây! Có chị ạ?”

 

“Là chị đây, Tiểu Hổ T.ử mở cửa .”

 

Cậu nhóc mở cửa, tay cầm một quả bóng da nhỏ, vui vẻ : “Chị ơi, em đang chơi bóng với Hạnh Hoa, cơm nấu xong , chỉ đợi chị về ăn cùng thôi.”

 

“Đây là gà , em xách , để chị ôm sọt trứng .”

 

Tiểu Hổ T.ử là gà , nước miếng sắp chảy đến nơi, bé ghé sát túi vải, hít hít cái mũi nhỏ, đến mắt cũng híp .

 

Mấy con gà lớn lắm, bé xách nổi, bèn vội vàng ôm túi nhà.

 

Liên Hiểu Mẫn cẩn thận bưng sọt trứng phòng chứa đồ lặt vặt, đặt xuống đất. Nơi nóng lạnh, sẽ đông đá.

 

Cô rửa tay gian nhà phía Đông , thấy Vân Lai cũng sang đây, trông sắc mặt vẻ tệ.

 

“Đầu em chứ?”

 

“Em thấy hôm nay khỏe lắm, nên một chút, ạ~”

 

Hà Hoa và Lan Lan đang c.h.ặ.t gà , còn Thịnh Lai thì đang xới cơm gạo từng bát cho .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

 

Liên Hiểu Mẫn thức ăn bàn, chỉ một món duy nhất là cải trắng hầm thịt heo thái lát, đựng trong một cái chậu nhôm cỡ lớn.

 

Ha ha, may mà mang gà về.

 

Mấy đứa trẻ quen sống khổ, dám ăn uống hoang phí, ý thức nấu thêm vài món ăn.

 

“Hà Hoa, trưa nay hầm gà ? Chị dặn là mỗi ngày một con gà để bồi bổ dinh dưỡng mà?”

 

“Chị ơi, em mà! Em còn để dành cho chị một bát, đang giữ ấm trong nồi, còn ăn hết ạ~”

 

Cô bảo Lan Lan bếp bưng , Lan Lan cũng lanh lợi, bưng thẳng cái bát mà đặt nó lên một cái khay.

 

Cái khay tráng men đó vốn dùng để đựng ấm và tách nhỏ, giờ dùng để bưng một bát canh cả thịt lẫn nước cũng hợp.

 

Liên Hiểu Mẫn , thấy bên trong mấy miếng thịt đùi gà, phần ngon nhất đều để dành cho cô, trong lòng khỏi cảm động.

 

“Được, để chị nếm thử tay nghề của Hà Hoa xem .”

 

Tiểu Hổ T.ử tranh công : “Em cũng món gà hầm nữa, em giúp chị Hà Hoa c.h.ặ.t thịt gà, còn chị phụ trách hầm!”

 

Liên Hiểu Mẫn húp một ngụm canh gà, đừng chứ, ngon thật đấy, độ mặn nhạt nêm nếm vặn. Dù thì cô cũng nấu ngon bằng Hà Hoa và Tiểu Hổ Tử, ha ha ha.

 

tổng cộng sáu cái đùi, Liên Hiểu Mẫn chia cho mỗi đứa trẻ một cái.

 

Vân Lai đưa cái đùi của cho chị , nhưng Liên Hiểu Mẫn giữ tay , bảo cứ ăn .

 

“Chị thích ăn cánh gà, thật mà! Chị lấy hai cái cánh là , với còn cả bát thịt gà nữa, mau ăn .”

 

Ai mà thích cánh gà chứ, hê hê~

 

Món gà ngon, cắm cúi ăn ngon lành. Bọn trẻ tuy nhỏ nhưng sức ăn hề nhỏ, Tiểu Hổ T.ử chén bay hai bát cơm đầy, mà còn là bát cỡ lớn nữa.

 

Vân Lai ăn hết ba bát! Trời đất ơi, thôi thấy ngon miệng . Liên Hiểu Mẫn thích ăn cơm cùng với những như , chẳng ý nghĩa của việc thích xem mukbang cũng là thế ...

 

Cô chia một nửa bát canh gà và thịt của cho Tiểu Hạnh Hoa.

 

Nhìn cô bé bốn tuổi, mặc chiếc áo len nhỏ màu đỏ, đầu buộc một b.í.m tóc chổng ngược, trông chẳng khác nào một “Tiểu Nha phiên bản gầy”, cũng đáng yêu vô cùng, khiến cô nhịn mà hôn lên má bé một cái.

 

Cô em gái nhỏ của thì mũm mĩm đáng yêu, ở trong gian cũng đang tự xúc cơm ăn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-hiep-hien-ngang-mang-cang-khong-gian-xuyen-den-thap-nien-60/chuong-580-o-lai-huyen-them-mot-dem.html.]

 

Tối mai cô về Tam Đạo Câu , lúc đó mới lo cho bốn đứa . Hai ngày nay “thả dê”, để chúng tự do tự tại, bốn đứa nhóc đó chắc nghịch trời đất là gì .

 

Ăn cơm xong, cần Liên Hiểu Mẫn động tay, mấy đứa nhỏ tự giác dọn dẹp bát đũa rửa. Chúng còn lời chị, dùng nước nóng trong phích pha với nước lạnh mới rửa bát, rửa tay.

 

Đợi chuyện thỏa, Liên Hiểu Mẫn gọi bọn trẻ , , ngày mai sẽ một chị gái đến dạy học cho các con, dạy nhận chữ, tính toán, sẽ thường xuyên qua đây, chuyện với ngoài.

 

Thật bọn trẻ cũng chẳng quen ngoài nào, nhưng trẻ con thì vẫn dặn dò một , lâu dần, thể nào cũng sẽ tiếp xúc với bên ngoài.

 

Vân Lai rõ ràng cả trong nhà, đảm bảo với Liên Hiểu Mẫn, sẽ trông chừng các em cẩn thận, cái gì cũng hiểu.

 

Liên Hiểu Mẫn lấy mười quyển vở, một ít b.út chì, tẩy, d.a.o gọt b.út chì, thước kẻ từ trong túi đeo của , đủ để dùng lâu, giao cho Lan Lan phụ trách bảo quản.

 

lấy năm quyển truyện tranh, để cho bọn trẻ xem, thời gian đến hiệu sách Tân Hoa, sẽ mua thêm là .

 

“Hà Hoa, chị tem dầu hỏa đây, ngày mai em cầm tiền hợp tác xã mua hai cân dầu hỏa, nến cũng mua hai mươi cây, tìm chỗ ?”

 

Thật chỉ cách hơn hai trăm mét, hôm qua lúc tắm ngang qua , đều cùng một con phố.

 

“Được ạ! Chị ơi em mà, sáng mai em mua liền!”

 

“Ừ, buổi tối đừng sách chữ nhiều, hại mắt lắm, để ban ngày hãy xem.”

 

Dặn dò xong, Vân Lai về phòng nghỉ ngơi, năm đứa trẻ ở giường sưởi nghịch ngợm quả bóng da nhỏ và mấy khối gỗ xếp hình mà Liên Hiểu Mẫn cho chúng.

 

Liên Hiểu Mẫn trở về phòng phía tây của , cài then cửa tiến gian.

 

Tiểu Phúc và bọn trẻ ăn cơm xong, Qua Qua cũng uống sữa, Liên Hiểu Mẫn đút cho bé ăn thêm một ít cháo kê.

 

“Chị ơi!”

 

Ha! Nhóc con cuối cùng cũng học , gọi chị ơi, ơi.

 

Thấy Liên Hiểu Mẫn là bám lấy cô gọi ngừng, giọng sữa non đáng yêu cực kỳ, còn ôm cổ cô, thơm thơm lên má nữa.

 

Tiểu Nha ở bên cạnh bĩu môi: “Qua Qua, chị cũng là chị của em, em gọi chị? Hừ!”

 

Qua Qua khì khì, cũng gọi Tiểu Nha: “Chị ơi!”

 

Tiểu Nha lúc mới hài lòng, kéo bàn tay nhỏ bé của .

 

“Đi nào, chúng cưỡi ngựa gỗ thôi~”

 

Tiếc là trong gian xe nhún, cái đó chơi vui lắm, kiếp Liên Hiểu Mẫn thấy ở cửa các siêu thị nhỏ, hình như là loại bỏ xu .

 

Bây giờ chỉ ngựa gỗ, là do đây Lý Hướng Hải tìm thợ mộc trong thôn hai con, nhà một con, nhà Liên Hiểu Mẫn hai đứa trẻ một con.

 

Thấy bọn trẻ chơi vui vẻ, Liên Hiểu Mẫn một đến phía rừng cây ăn quả, luyện quyền một lúc.

 

Bây giờ t.h.u.ố.c mê trong gian hết , gặp tình huống đối đầu với kẻ địch, dựa sức mạnh của bản nhiều hơn.

 

Cô vẫn luôn chăm chỉ, bao giờ lơ là, tự tin rằng dựa thực lực cũng thể dễ dàng chế ngự kẻ địch.

 

Lần Hương Cảng khá lâu, cô đến ngôi nhà kín đáo của Tiểu Trang mấy để học kỹ thuật b.ắ.n s.ú.n.g từ .

 

Nhà của một sát thủ chuyên nghiệp, vẻ ngoài trông kín đáo, thật ở vị trí gần bãi biển đường Vịnh Nước Cạn, đây cô qua mà bao giờ để ý kỹ.

 

Liên Hiểu Mẫn luyện quyền xong, mân mê một lúc khẩu s.ú.n.g lục, và cả khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa mà Tiểu Trang tặng cô, thật sự là yêu thích nỡ rời tay.

 

Haha, ai chỉ con trai mới thích s.ú.n.g, cô cũng thích.

 

Mãi cho đến khi phát hiện bọn trẻ đều buồn ngủ , cô mới trở về biệt thự.

 

Nhìn bọn trẻ ngoan ngoãn đ.á.n.h răng, rửa mặt xong, Liên Hiểu Mẫn còn thoa một ít kem dưỡng da thơm thơm lên má của từng đứa, hôn mỗi đứa một cái, dỗ chúng lên giường ngủ.

 

--------------------

 

 

Loading...