Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60 - Chương 617: Rời khỏi Kinh Thị ngay trong đêm

Cập nhật lúc: 2025-12-29 02:31:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liên Hiểu Mẫn bộ về nhà, lúc đến hai giờ chiều. Trước khi cửa, trong lòng cô chợt nảy một ý, tay liền xách theo một cái bao tải đựng hai mươi cân thịt lợn rừng, đó mới bước .

 

Cổng sân cài, Tôn Học Phong và Long Hoài cũng ăn trưa xong, đang nghỉ ngơi trong nhà.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

 

Sau khi trời tối họ mới rời khỏi Kinh Thị, vì buổi chiều cứ nghỉ ngơi cho khỏe.

 

Hơn năm giờ, trời sẩm tối, Tôn Học Phong t.h.u.ố.c cho Long Hoài một , ăn cơm xong thì dùng xe kéo đưa về.

 

Liên Hiểu Mẫn bảo Tôn Học Phong từ phòng chứa đồ ở sân một bao bột mì, phòng lấy thêm hai túi sữa bột lớn.

 

Số thịt lợn cũng chất lên xe, tất cả đều đưa cho Long Hoài mang về ăn để bồi bổ cơ thể.

 

thì cũng tiền , chẳng đưa cho hai thỏi vàng, hai nghìn tệ Đại Đoàn Kết đó .

 

Không thì đến chợ đen ở Đông Thành đổi thêm chút đồ , tăng cường dinh dưỡng, sớm ngày bình phục, dưỡng khỏe cơ thể mới thể theo em việc .

 

Long Hoài trong lòng vô cùng cảm kích: “Lão Đại, khi bình phục thì đến tìm hai ạ?”

 

sẽ bảo Tôn Học Phong gửi điện báo địa chỉ cho nhà , hai em cứ chờ , đến lúc đó cứ theo .”

 

Nhận lời hứa chắc nịch, Long Hoài mới yên lòng.

 

“Vâng, nhớ kỹ !”

 

Tôn Học Phong kéo chiếc xe khỏi cửa, về phía ngõ Cúc Trì.

 

Đến nhà họ Long, Tần Thao là mở cổng sân, thấy đại ca cuối cùng cũng về, vội vàng phụ một tay kéo xe trong.

 

“Đại ca, nãy Nhị ca còn sắp về đến nhà ! Anh còn bảo em pha chút nước đường cho Phong Ca, uống cho ấm hãy .”

 

Trời quả thật lạnh, hôm nay chắc âm bảy, tám độ, nhưng Tôn Học Phong kéo xe cả một đoạn đường, trán còn vã mồ hôi nên cũng thấy lạnh.

 

Anh nhà một lát, chuyện thêm vài câu với Long Nguyên.

 

Long Nguyên thấy vết thương đại ca đều băng bó cẩn thận, bèn một nữa cảm ơn Tôn Học Phong.

 

Tôn Học Phong dặn dò hai em nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ, uống hết nửa cốc nước đường, nghỉ ngơi một lát định cáo từ về.

 

Anh thấy điều kiện nhà họ Long cũng chẳng khá giả gì, chăn bông bên trong vón cục cứng ngắc mà vẫn còn đang dùng.

 

Hai đứa trẻ mồ côi từ nhỏ đến lớn nương tựa mà sống, cho dù là gia đình liệt sĩ, một khoản trợ cấp nhất định, nhưng những đứa trẻ nhỏ như chắc chắn sẽ khác bắt nạt, cuộc sống thể nào chu .

 

Anh đặt một ít lương thực và đồ dinh dưỡng mang đến xuống, dứt khoát để luôn hai chiếc chăn dày màu xanh quân đội xe kéo.

 

Trước khi , còn dặn dò: “ và Tiểu Mã tối nay sẽ rời khỏi Kinh Thành, chúng sẽ ngày gặp , hai em hãy dưỡng thương cho nhé!”

 

Long Hoài và Long Nguyên nắm c.h.ặ.t t.a.y Tôn Học Phong, vành mắt cả hai đều đỏ hoe.

 

Ân tình của Tiểu Mã và Tôn Học Phong, họ khắc cốt ghi tâm.

 

“Chúng nhất định sẽ mau ch.óng dưỡng bệnh cho , chỉ chờ điện báo của thôi.”

 

Chào tạm biệt em nhà họ Long, Tôn Học Phong kéo chiếc xe trống trở về.

 

Về đến nhà thì hơn bảy giờ, để chiếc xe kéo ở sân , lấy mấy mảnh bao tải che , thu dọn xong xuôi, chuẩn cùng Liên Hiểu Mẫn lên đường.

 

Hai họ khóa kỹ các cửa phòng và cả cổng sân, bộ khỏi thành...

 

Lại một nữa lái chiếc xe Jeep, bon bon con đường đến Nam Kinh.

 

Liên Hiểu Mẫn lái xe nửa đêm đầu, Tôn Học Phong ở ghế nghỉ ngơi. Thời gian vẫn còn sớm, cũng buồn ngủ, hai cứ thế trò chuyện với .

 

Tôn Học Phong bóc mấy quả quýt, đưa cho Tiểu Lão Đại một quả, cũng tự ăn một quả.

 

“Hiểu Mẫn, hôm nay để hai chiếc chăn cho em nhà họ Long , thấy điều kiện nhà họ cũng chẳng khá giả gì... Em xem, khi nào thì đưa họ đến Hương Cảng? Bọn họ đang mong lắm đấy.”

 

Vấn đề liên quan đến việc chính Liên Hiểu Mẫn định khi nào sẽ chính thức rời khỏi Tam Đạo Câu để chuyển đến sống ở Hương Cảng.

 

Cô chăm chú màn đêm bên ngoài cửa xe, bẻ một nửa quả quýt nhét miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-hiep-hien-ngang-mang-cang-khong-gian-xuyen-den-thap-nien-60/chuong-617-roi-khoi-kinh-thi-ngay-trong-dem.html.]

 

“Em vốn định cuối năm nay, vụ thu hoạch mùa thu mới . Quê cha đất tổ khó rời, thật em thích sự yên tĩnh và tình ở Tam Đạo Câu. Ở đây , bạn bè, cảm giác .”

 

Tôn Học Phong , lẳng lặng gật đầu, thể hiểu .

 

thì nhà của ở Hương Cảng cả , còn gì vướng bận, nhưng Hiểu Mẫn thì , do dự cũng là chuyện bình thường.

 

“Gia đình cô của em, chắc là thể cùng em đến Hương Cảng , ?”

 

Liên Hiểu Mẫn gật đầu: “Đương nhiên , gả cho gà thì theo gà, gả cho ch.ó thì theo ch.ó, cô em là gả Lý gia, còn Cô Phụ và Đại Thúy nãi, gốc gác của họ ở đây, ở Tam Đạo Câu. Không chuyện lớn như nhà , thể dễ dàng rời bỏ quê hương .”

 

“... mà, bây giờ em dự định , lẽ qua Tết, cuối tháng ba, sẽ cùng Lục Quán Kiệt về Hương Cảng, đến lúc đó cũng chuẩn .”

 

Tôn Học Phong bất ngờ, nhưng chuyện đều do cô quyết định, Tiểu Lão Đại thế nào thì thế .

 

“Anh , năm nay về nhà ở thôn Kháo Sơn ăn Tết, sẽ sắp xếp thỏa, từ biệt họ một tiếng. Vậy em nghĩ cách xử lý lúc ?”

 

Phải tìm một cái cớ nào đó để "biến mất", thể gây phiền phức cho nhà.

 

“Ha, em nghĩ cách từ lâu , đến lúc đó cứ là, ở quê cũ giới thiệu cho em một mối, đối tượng là tỉnh Quảng Đông, em sẽ dắt theo các em, gả qua đó thôi!”

 

Lục Quán Kiệt thuộc hạ ở tỉnh Quảng Đông, chỉ cần một lá thư giới thiệu là thể lo liệu chuyện y như thật.

 

Tôn Học Phong xong, bật : “Sau đó, em sẽ giả vờ bọn buôn lừa bán giữa đường ?”

 

Cả hai đều bật , đúng , cũng gần giống như , cũng đành thôi.

 

...

 

Bọn họ phiên lái xe suốt chặng đường, một nghìn cây , hai ba ngày là đến nơi.

 

Sáng sớm ngày 25 tháng 1, cuối cùng cũng đến ngoại ô Nam Kinh.

 

Dừng xe trong một khu rừng hẻo lánh, Liên Hiểu Mẫn bảo Tôn Học Phong thành phố , cô cùng, lẳng lặng cất xe gian.

 

Hai mang theo thư giới thiệu mà Liên Hiểu Mẫn chuẩn , giữa mùa đông giá rét thế , cũng thể như , để Tôn Học Phong ngủ ở ngoại ô chờ .

 

Dứt khoát thành phố, tìm một khách sạn quốc doanh nghỉ ngơi cho khỏe.

 

Tìm một khách sạn tên là Đông Phương Hồng gần Phu T.ử Miếu, Liên Hiểu Mẫn : “Anh cứ ở đây một , tối em về, cần phòng .”

 

“...Anh cứ đặt ba đêm, ba ngày thể dạo loanh quanh trong thành phố Nam Kinh, em xong việc sẽ đến tìm .”

 

thể ở trong gian, hơn nữa, cô định khi thành giao dịch ở Nam Kinh, sẽ tự lái xe đến Thượng Hải một chuyến là .

 

Cũng gần mà, cần kéo theo Tôn Học Phong về về vất vả.

 

Cứ để ở đây, nghỉ ngơi cho khỏe, mấy ngày nay vội vàng đường cũng vất vả .

 

Tôn Học Phong gật đầu: “Được, một đây, em cẩn thận nhé.”

 

Anh mang theo một lá thư giới thiệu của Cục Vật tư huyện Kiến Nghiệp, đẩy cửa bước khách sạn quốc doanh Đông Phương Hồng.

 

Liên Hiểu Mẫn một rời , tiếp tục về phía , đồng hồ đeo tay, lúc là chín rưỡi sáng.

 

Anh họ của Tiểu Hồng là Khúc Lập Đông sống ở gần Phu T.ử Miếu, cách đây hai mươi phút bộ.

 

bộ dọc theo con phố, nhanh tìm nơi cần đến.

 

Khúc Lập Đông cũng công việc, thường thì buổi tối sẽ canh ở chợ đen, ban ngày ngủ đến khi mặt trời lên cao.

 

Anh đang ngủ trong nhà, mở cửa xem thử, ngờ là Tiểu Mã! Anh lập tức tỉnh táo hẳn.

 

Mặc dù đối phương vẫn luôn đeo khẩu trang, nhưng hình ảnh khắc sâu trong đầu , chắc chắn thể nhận ngay lập tức.

 

“Tiểu Mã, là cô! Mau mời ~”

 

--------------------

 

 

Loading...