Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60 - Chương 752: Đến ngoại ô Kinh thành đón gia đình Thẩm Xuân Minh

Cập nhật lúc: 2025-12-29 05:22:01
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyến , cùng ít, đặc biệt là nhiều trẻ con.

 

Nhà họ Lý ba lớn, bảy đứa trẻ.

 

Nhà họ Hoàng bốn , một đứa trẻ.

 

Nhà cả của Thẩm Hãn Triều là Thẩm Xuân Minh hai lớn, sáu đứa trẻ lớn nhỏ.

 

Tổng cộng 23 , cần đến hai chiếc xe tải.

 

May mà Hoàng Lập Nguyên lái xe, hơn nữa tay lái cũng tệ, là học lái xe từ Triệu Lợi Dân, thể phụ trách một chiếc.

 

Mọi gặp mặt, lưu luyến rơi lệ chia tay với Trương Văn Thụy và Trương Văn Hưng!

 

Sau hai căn nhà của , đều giao cho họ âm thầm trông coi.

 

Mọi lượt lên xe, trong thùng xe chất ít đệm, chăn bông, túi nước nóng và phích nước.

 

Đồ ăn thức uống, đồ dùng cũng đầy đủ cả.

 

Từng đứa trẻ một bế lên xe, bé nhất là Bàn Nha mới chín tháng tuổi, đang ngủ khì trong lòng , chẳng gì cả.

 

Cứ như , cô bé rời xa quê hương nơi sinh trong giấc mộng~

 

Con trai hơn một tuổi của nhà Ngọc Phương là Tiểu Hổ cũng đang ngủ say sưa trong lòng bố, quấn trong chiếc chăn nhỏ, suốt quãng đường, xe càng xóc càng ngủ ngon.

 

Họ chia lên hai chiếc xe, như cũng sẽ rộng rãi hơn một chút.

 

Liên Hiểu Mẫn dặn dò , trong xe thùng xăng, đốt lửa, chỉ thể dùng đèn pin.

 

Trong túi đủ thứ đồ ăn, cứ tự nhiên lấy, bánh ngọt, bánh quy nhiều, sữa bột cũng đủ dùng.

 

Hoàng Lập Nguyên giao con cho Hoàng mẫu, còn thì lên phía lái xe.

 

Ngọc Phương ôm Đại Bảo và Nhị Ni trong cặp sinh ba của nhà cả, chia hai đứa sang xe bên , nếu sẽ trông xuể.

 

Hai đứa đều chín tuổi, khá ngoan ngoãn, cùng cô cũng dễ trông.

 

Chui trong chăn, ôm túi nước nóng là xuống ngủ ngay.

 

Bên Liên Thu Bình còn năm đứa trẻ, Tiểu Phượng 11 tuổi, cũng hiểu chuyện , còn thể giúp trông nom đứa thứ sáu nghịch ngợm nhất là Niên Niên.

 

Nhất vật trị nhất vật, chị cả luôn trị em út, đây gọi là huyết thống áp chế~ lời là đ.á.n.h m.ô.n.g nhỏ, hề nương tay.

 

Lý Hướng Hải, Trương Đại Thúy lượt đắp chăn cẩn thận cho bọn trẻ, bảo Hiểu Mẫn yên tâm lên phía lái xe .

 

Liên Hiểu Mẫn bảo Lục Quán Kiệt sang xe , ở ghế phụ để mắt đến Tiểu Lập T.ử một chút, chắc chắn tay lái của thì mới .

 

Đoạn đường đến Kinh thành , cứ để hai họ một xe , em .

 

Cứ như , đều chuẩn xong xuôi, hai chiếc xe tải khởi động, một một , rời khỏi công xã Tam Đạo Câu.

 

Xe của Liên Hiểu Mẫn đầu, chắc chắn dẫn đường ở phía .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

 

Tuy Lục Quán Kiệt ở bên cạnh, nhưng cô cũng khá tự tại, lúc rảnh rỗi lấy một ly sữa nóng từ trong gian uống, vô cùng thoải mái.

 

Còn những trong thùng xe, tâm trạng khá trồi sụt, thế là sắp rời khỏi Tam Đạo Câu ! Quê hương của họ.

 

Hiểu Mẫn bản lĩnh, thỉnh thoảng thể về một chuyến, nhưng với họ thì thể nào, lẽ chuyến sẽ là nhiều năm…

 

Đặc biệt là Trương Đại Thúy, nỡ rời xa nhất chính là cả Trương Trường Xuyên, lẽ sẽ còn gặp mặt, trong lòng chắc chắn buồn.

 

Cả đời , bà nhận nhiều sự giúp đỡ từ nhà họ Trương, tình cảm vô cùng sâu đậm.

 

Hiểu Mẫn an ủi bà, về thì vẫn thể về , bảo Đại Thúy nãi yên tâm.

 

Cả gia đình đông đủ, con cháu đầy đàn, thực Trương Đại Thúy cũng ngập tràn hạnh phúc.

 

Đặc biệt là đến Hương Cảng để sống những ngày , chỉ cần con cháu sống , thì bà cũng .

 

Xe chạy trong đêm tối mịt mùng, suốt đường bình an vô sự.

 

Hai xe , lớn lớn nhỏ nhỏ, ngoài Hoàng Lập Nguyên từng tàu hỏa xa, những khác một ai từng khỏi tỉnh!

 

Càng đừng đến việc Kinh thành, đây chính là thủ đô của đất nước.

 

Có điều, chuyến chỉ thể thần tài qua đường mà thôi, trẻ con nhỏ đông, cách nào đưa thành phố dạo chơi một vòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-hiep-hien-ngang-mang-cang-khong-gian-xuyen-den-thap-nien-60/chuong-752-den-ngoai-o-kinh-thanh-don-gia-dinh-tham-xuan-minh.html.]

 

Ngày hôm , chập tối mùng tám, hai chiếc xe đều dừng trong một khu rừng ở ngoại ô Kinh thành.

 

Họ đợi ở đây để đón gia đình tám của Thẩm Xuân Minh.

 

Liên Hiểu Mẫn nhảy xuống xe, chào một tiếng, đón , bảo Lục Quán Kiệt và Tiểu Lập T.ử tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.

 

Lúc , cô đeo một cái gùi, mang theo ít phạn hạp rỗng, là sẽ tiện đường tìm một tiệm cơm quốc doanh mang bữa tối về, ước chừng tám giờ thể về đến đây.

 

Dặn dò xong, cô một rời khỏi khu rừng, về phía thành phố.

 

Đi một đoạn đường, ở phía cũng còn thấy nữa, lúc mới lấy một chiếc xe đạp từ trong gian . Đạp xe đỡ tốn sức bao, còn nhanh hơn nữa.

 

đạp xe một mạch đến cửa nhà Thẩm Xuân Minh, ở trong ngõ cất xe đạp gian, chỉ để cái gùi và một cái túi vải.

 

Vỗ cửa sân, nhanh , là một nhóc chừng mười hai, mười ba tuổi.

 

Chắc hẳn đây là Lão Nhị nhà họ Thẩm mà Lục Quán Kiệt từng nhắc tới, Thẩm Lâm Vũ.

 

“Chị tìm ai ạ?”

 

“Chị là bạn của chú hai cháu.”

 

Tiểu Vũ lập tức mở to mắt, vội vàng mời chị gái xinh , sập một tiếng đóng cửa sân .

 

Sau đó thì thầm hỏi với vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: “Chị ơi, chị đến đón bọn em ạ? Nhanh ạ!”

 

Nhìn dáng vẻ của nhóc, chỉ nhấc chân lên là chạy tìm chú hai ngay.

 

Liên Hiểu Mẫn xoa xoa cái đầu nhỏ của bé, gì, chỉ khẽ gật đầu, ôm lấy đôi vai nhỏ của , vội vàng nhà tiếp, cẩn thận tai vách mạch rừng.

 

Thẩm Xuân Minh và vợ là Lâm Tố Khiết thấy bước liền sững , cô gái họ quen.

 

là bạn của em trai . Người đến là chồng , họ Liên.”

 

Vợ chồng Thẩm Xuân Minh lập tức bừng tỉnh ngộ, tim đập thình thịch.

 

“Liên cô nương, đây là... hôm nay luôn ạ?”

 

Liên Hiểu Mẫn gật đầu: “ , bây giờ ngay. Mọi thu dọn xong ạ?”

 

“...Xe của chúng đang đợi ở ngoại ô phía bắc thành phố, vì còn nhà của cùng, trời lạnh thế , chúng nên nhanh ch.óng một chút thì hơn.”

 

 

Hai vợ chồng gật đầu lia lịa!

 

Bây giờ bảy giờ, cả nhà họ ăn cơm xong.

 

“Liên cô nương, vấn đề gì, chúng ngày nào cũng xem như ngày cuối cùng, lúc nào cũng sẵn sàng !”

 

“Lần Lục đồng chí , cần mang theo hành lý gì cả, cái gì cũng , nên chúng chỉ chọn mang theo những thứ quan trọng nhất, chỉ một cái vali da thôi.”

 

thì đứa nhỏ nhất, Thẩm Lâm Đông, mới hai tuổi, con gái nhỏ Tiểu Mộng cũng mới năm tuổi, thế nào cũng mang theo một ít đồ dùng của trẻ con.

 

Những thứ khác là tiền bạc trong nhà, bằng nghiệp, ảnh ọt các thứ.

 

Liên Hiểu Mẫn : “Không , đến lúc đó xe chỗ mà, cứ mang theo .”

 

Trên chiếc giường sưởi trong phòng, hai đứa bé nhỏ nhất đang chơi ở đó.

 

Lâm Tố Khiết vội vàng sang phòng bên cạnh gọi những đứa trẻ khác, thế là tất cả bắt đầu bận rộn.

 

Liên Hiểu Mẫn cũng giúp một tay chuẩn , cô kéo một chiếc xe kéo từ sân nhà họ , cùng với Thẩm Xuân Minh lấy hai cái chăn bông, một cái để lót bên , một cái dùng để đắp lên .

 

Đợi Lâm Tố Khiết mặc xong quần áo cho bọn trẻ, bốn đứa nhỏ nhất đều lên xe kéo, vali da cũng đặt lên.

 

Tiểu Vũ và chị là Thẩm Tiểu Cầm thì tự bộ.

 

Căn nhà , sẽ giao cho em gái thứ hai của Thẩm Xuân Minh là Thẩm Tú Hồng trông coi, còn cơ hội về.

 

Lửa bếp trong nhà tắt, khắp nơi cũng dọn dẹp gì nhiều.

 

thì vẫn còn Tú Hồng, cô một bộ chìa khóa khác, những gì cần dặn dò, sớm dặn dò cả .

 

Cả gia đình ngôi nhà của một cuối thật sâu, khóa cửa sân , ánh đèn đường, kéo chiếc xe kéo, theo Liên Hiểu Mẫn dọc theo con đường lớn, về phía xa.

 

--------------------

 

 

Loading...