Nữ Phụ Ác Độc Công Lược Nam Phụ Phản Diện - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:17:21
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 Chương trướcChương tiếp 

 

12.

xong thấy rõ nực .

chỉ việc theo , gì nặng nhọc mà dám vất với chả vả.

Thịnh Minh Tễ rũ mắt .

Cậu trắng, trắng đến mức thể thấy những mạch m.á.u li ti mí mắt .

"Nguyễn Niệm Niệm..."

"Không cần cảm ơn em , chuyện như thì bạn cùng lớp nên tay giúp đỡ mà."

"Nguyễn Niệm Niệm, chỉ ngất thôi, chứ c.h.ế.t."

“A?” Vẻ mặt nữ chính liền ngây ngô.

"Người cõng tới đây là Khương Thanh Nguyệt, chứ , dám ở chỗ đòi công lao?"

Thật bất ngờ nha!

Thịnh Minh Tễ cũng cách đ.â.m chọt khác.

cứ tưởng tin những gì Nguyễn Niệm Niệm cơ.

Cảm giác thật tuyệt khi mất ý thức.

", là bế ." lúc , mở cửa bước phòng, hề nể nang Nguyễn Niệm Niệm chút nào: “Cậu nhân lúc ở đây, tự ôm công lao ý đồ gì?”

Sắc mặt Nguyễn Niệm Niệm trắng đỏ, cuối cùng xám xịt ngoài.

đưa một chai nước cho Thịnh Minh Tễ.

"Bác sĩ hạ đường huyết, khi truyền dung dịch dinh dưỡng sẽ khá hơn. Sau khi truyền xong, sẽ đưa ngoài ăn cơm, bồi bổ thật ."

Thịnh Minh Tễ trả lời, cảnh giác .

"Khương Thanh Nguyệt, giở trò gì?"

" xin ."

Vẻ mặt Thịnh Minh Tễ hoang mang.

trịnh trọng cúi đầu.

" xin , đây bắt nạt của , từ nay sẽ như nữa, sẽ sửa sai."

13.

Phòng bệnh yên tĩnh đến mức thể tiếng kim rơi.

Thịnh Minh Tễ lời nào, thì vẫn giữ nguyên tư thế cúi.

Nói thế nào nhỉ… cho dù là một nữ phụ độc ác nhưng cũng nguyên tắc điểm mấu chốt của .

Bạo lực học đường chính là sai.

những việc đó nhưng chiếm lấy xác nên cần đối mặt với sai lầm và chịu trách nhiệm.

Không qua bao lâu, Thịnh Minh Tễ mới lên tiếng: “Nếu tha thứ cho thì ?”

"Cậu đương nhiên quyền lựa chọn tha thứ , còn việc của xin , còn tự quyết định."

đương nhiên sẽ tha thứ cho .” Thịnh Minh Tễ nhếch miệng lạnh lùng: Chính dẫm đạp tôn nghiêm của hết đến khác, vì còn dám mặt dày cầu xin tha thứ?”

Nghe xong, bỗng nhiên một đoạn ký ức tràn đầu .

Thịnh Minh Tễ thế mà cho Khương Thanh Nguyệt một bức thư tình.

Cỏ vẻ như năm lớp 10, Thịnh Minh Tễ yêu từ cái đầu tiên khi gặp Khương Thanh Nguyệt.

Đó là động lòng đầu tiên của thiếu niên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-ac-doc-cong-luoc-nam-phu-phan-dien/chuong-4.html.]

Cậu thư uyển chuyển bày tỏ tâm ý ngây ngô của chính .

Khương Thanh Nguyệt mặt bàn dân thiên hạ và nhạo chuyện đó cho đến bây giờ.

Từ đó trở , Khương Thanh Nguyệt thấy thì xa lánh.

Thịnh Minh Tễ cũng đối với Khương Thanh Nguyệt từ yêu chuyển sang ghét.

Sau Nguyễn Niệm Niên trở thành duy nhất đối xử với , mới dần yêu Nguyễn Niệm Niệm.

m.á.u ch.ó quá

rơi im lặng, Thịnh Minh Tễ cũng thêm.

Lúc , Nguyễn Niệm Niệm mới rời bỗng trở , phá vỡ sự im lặng.

dẫn theo một vài cùng lớp , chỉ .

"Là , đ.á.n.h Minh Tễ bất tỉnh!"

gần như moi não cô để .

Bác sĩ là do hạ đường huyết nhưng vẻ như cô một chữ cũng lọt não.

“Nguyễn Niệm Niệm, nếu hạ đường huyết nghĩa là gì, thể tra Zhihu –“

còn xong, Thịnh Minh Tễ lên tiếng xen : “, chính là .”

Cậu ngẩng đầu, bằng đôi mắt âm u đầy t.ử khí: "Là Khương Thanh Nguyệt đ.á.n.h ."

14.

thực sự hối hận .

Tại lúc Thịnh Minh Tễ đang bất tỉnh, đạp một cái cho .

Sau khi tan học, Thịnh Minh Tễ mới mới khỏi bệnh phân công dọn dẹp khuôn viên trường.

dáng gầy gò nhưng đang gắng sức của .

Trong lòng mắng đáng đời, nhưng nghĩ chuyện ở phòng y tế lúc nãy, qua nắm lấy cổ áo .

“Thịnh Minh Tễ, lời ở phòng y tế lúc nãy của ý gì?”

“Không ý gì.” Cậu với giọng bình tĩnh.

, cả hai chúng đều gì cho cam nhưng chính giúp , tối thiểu lúc thì chúng cũng là đồng minh, nghĩ thế nào mà đ.â.m lưng liền ngay lập tức đ.â.m !”

Cậu chuyện, tiếp tục quét rác.

"Quét, quét, quét, quét cho mệt c.h.ế.t ." xoay rời .

“Những đứa mà Nguyễn Niệm Niệm dẫn tới lúc thích .”

Cậu đột ngột lên tiếng khiến dừng bước.

"Cô ngây thơ cho rằng những đứa đó đều là , nhưng cô rằng họ đều ghét ."

hỏi: "Vậy cho nên?"

"Chỉ cần là do đ.á.n.h , sẽ cô lập."

giật .

Gió chiều thổi qua, thiếu niên thẳng như một cái cây sắp trưởng thành.

Thịnh Minh Tễ rũ mi mắt lạnh lùng xuống, như thể từng những lời đó.

"Cậu đang giúp ?"

Cậu thừa nhận cũng phủ nhận.

hỏi : “Tại giúp ?”

Cậu : “Bởi vì là Khương Thanh Nguyệt.”

Loading...