“Chưa từng thấy qua, các ngươi là nhóm đầu tiên chúng gặp khi tiến đây.” Dạ Chỉ Dao cảnh giác lắc đầu phủ nhận.
Nếu đối phương thực sự đang tìm thì thôi, chỉ sợ đối phương mượn cớ để gây sự.
“Thế ?” Nữ tu duy nhất đột nhiên lạnh một tiếng, đ.á.n.h giá Dạ Chỉ Dao một lượt.
Dạ Chỉ Dao hề trả lời, học theo dáng vẻ lạnh lùng của Nam Cung Dục mà ả.
Kẻ ăn âm dương quái khí, xem .
“Ta đang hỏi ngươi đấy?” Nữ tu thấy Dạ Chỉ Dao lời nào, liền nhíu c.h.ặ.t mày.
“Sư !” Tu sĩ dẫn đầu khẽ quát một tiếng, nháy mắt hiệu với ả.
Lúc , nữ tu nương theo ánh mắt sang, mới chú ý tới Nam Cung Dục ở bên cạnh tỏa sát khí ngút trời.
Ả liếc mắt chạm ánh mắt của Nam Cung Dục, lập tức cảm thấy một cỗ sát cơ bao trùm lấy .
Ả theo bản năng lùi về vài bước, cúi gầm mặt xuống dám Nam Cung Dục thêm một cái nào nữa.
“Hai vị đạo hữu xin , sư và sư quan hệ cực , hiện tại sư mất tích, cho nên chút căng thẳng, tuyệt đối cố ý .” Đệ t.ử dẫn đầu xin hai Dạ Chỉ Dao.
“Ừm, chúng quả thực từng gặp qua, xin cáo từ .” Dạ Chỉ Dao lạnh nhạt gật đầu, cùng Nam Cung Dục lướt qua bọn họ rời .
“Sư , tại xin ? Chỉ hai bọn họ, chẳng lẽ chúng còn sợ bọn họ ?” Nữ tu mang vẻ mặt cam lòng bóng lưng hai , trong lòng vô cùng bất mãn với sự kiêu ngạo của họ.
Nếu thực lực đối phương cường đại thì cũng đành, nhưng đối phương rõ ràng bằng bọn họ, dựa cái gì bắt bọn họ xin ?
“Hai đơn giản, đặc biệt là nam t.ử áo trắng , cho một loại cảm giác thể thấu.” Đệ t.ử dẫn đầu mím môi, tiếp: “Chúng đến đây để tìm cơ duyên, để kết thù g.i.ế.c , sư chú ý một chút.”
“ sư mất tích , xung quanh đây chỉ hai bọn họ, chừng liên quan đấy?” Nữ tu trong lòng chừng mực, nhưng ngoài miệng vẫn cố chấp cãi .
Sư xưa nay luôn trầm , hai đơn giản, thì chắc chắn là đơn giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-bieu-thi-rat-vo-toi/chuong-1476-an-va.html.]
“Tìm thêm xem , sư gặp cơ duyên gì cũng nên.” Đệ t.ử dẫn đầu nhiều nữa, dẫn theo mấy tiếp tục tìm kiếm.
Nếu vẫn luôn tìm thấy, bọn họ cũng đành bỏ cuộc thôi.
Một bên khác, hai Dạ Chỉ Dao nhanh ném chuyện đầu, tiếp tục tìm kiếm cơ duyên.
Mà Nguyệt Thần Tộc mà Dạ Chỉ Dao kỳ vọng nhất cũng thể chạm mặt.
Dọc đường , bọn họ tìm ít linh thảo trân quý, cũng thấy một yêu thú kỳ lạ từng thấy qua, khiến Dạ Chỉ Dao mở mang tầm mắt.
Nguyệt Thần Cốc quả thực nhiều liên hệ với thế giới bên ngoài, đa đồ vật đều là thứ mà ngoại giới .
Ngày hôm nay, hai đang đối phó với một đầu yêu thú rõ tên, mới chế phục đối phương, cách đó xa đột nhiên truyền đến âm thanh đ.á.n.h .
Dạ Chỉ Dao và Nam Cung Dục liếc , ở trong thể dùng thần thức, cũng thấy rốt cuộc xảy chuyện gì.
“Đi!” Nam Cung Dục nắm lấy tay Dạ Chỉ Dao, kéo nàng bay về phía .
Bởi vì âm thanh đ.á.n.h rõ ràng đang ngày càng gần, nếu thể sẽ chịu tai bay vạ gió.
“Sư sư , đợi bọn với!” Đột nhiên, phía truyền đến tiếng la hét.
Dạ Chỉ Dao liền nhíu mày, đây hẳn là đang gọi bọn họ chứ?
“Sư sư , đừng chạy mà!” Tiếng la hét truyền đến, khiến Dạ Chỉ Dao đầu một cái.
Lại là quen, đây chẳng là đám hỏi thăm sư bọn họ lúc ?
Lúc mấy bọn họ đang liều mạng chạy trốn, phía lưng thế mà bảy tên tu sĩ đuổi theo, hơn nữa bộ đều là Hợp Thể kỳ.