Các thiên kiêu cũng ngờ Chỉ Dao là của Phượng gia, nhất thời đều kinh ngạc.
Trong đó, Cơ Thiên Mộng và Phong Trường Châu là kinh ngạc nhất, vì họ đều đặc biệt điều tra phận của Chỉ Dao, ngờ bối cảnh của mạnh hơn bất kỳ ai trong họ.
Phong Trường Châu đảo mắt, lẽ thể thử lôi kéo , khi Phượng gia phân quyền, chừng còn lợi hơn.
Đám đông vây xem cũng bất ngờ, dù của Phượng gia ít khi xuất hiện, mà đó họ luôn chuyện với của Phượng gia.
Chỉ duy nhất Thích Quý Khiêm, hề ảnh hưởng.
Hắn quan tâm Chỉ Dao bối cảnh gia tộc gì, chỉ so tài với nàng xem ai ưu tú hơn, nếu nàng thật sự ưu tú hơn , sẽ phiền họ nữa.
Tuy cả hai đều quen , nhưng , đó đều là để gây phiền phức.
Hắn cũng thật sự ngang ngược vô lý, chỉ là cảm thấy những đó xứng với Khanh Thượng Ngu.
Nếu đối phương thật sự ưu tú hơn , cũng tư cách thêm gì nữa.
Chỉ Dao hoạt động tâm lý của Thích Quý Khiêm lúc , đang giữ nụ tiêu chuẩn để đối phó với những lời hỏi thăm của thành chủ.
Thành chủ khi Chỉ Dao là của Phượng gia, thái độ đó gọi là nhiệt tình, cứ đòi đón nàng về thành chủ phủ ở.
Không ông nịnh bợ Chỉ Dao, mà là sợ Chỉ Dao ở đây chịu ấm ức, khi trở về vị đại lão của Phượng gia , sẽ đến tìm ông tính sổ.
Đó chính là đại lão Đại Thừa Kỳ, một cái tát là thể khiến ông biến mất.
“Thành chủ, còn thi đấu.” Chỉ Dao uyển chuyển nhắc nhở, vị thành chủ quá nhiệt tình, nàng chịu nổi.
“Ồ… ha ha, suýt nữa thì quên, các ngươi cứ thi đấu , kết thúc thi đấu tối nay mời các vị thiên kiêu cùng ăn cơm nhé.” Thành chủ xong liền về chỗ của , cho Chỉ Dao cơ hội từ chối.
Chỉ Dao thấy thành chủ cuối cùng cũng , thở phào nhẹ nhõm, lấy Ly Uyên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-bieu-thi-rat-vo-toi/chuong-1537-nghenh-chien.html.]
“Ngươi khiêu chiến ? Bắt đầu !” Chỉ Dao vẻ mặt nghiêm túc, chuẩn sẵn sàng.
“Tại hạ Thích Quý Khiêm, xin đạo hữu chỉ giáo.” Thích Quý Khiêm cũng quên quy củ, chắp tay hành lễ với Chỉ Dao. “Tại hạ Dạ Chỉ Dao, xin đạo hữu chỉ giáo.” Chỉ Dao hề giấu tên của , dù Dạ gia ở đây cũng nền tảng, cái tên của nàng cũng mấy ai để ý.
Nàng dứt lời, Thích Quý Khiêm chiêu.
Thích Quý Khiêm là pháp tu, chủ tu Kim linh căn, pháp bảo của là một thanh trường kiếm, theo một kiếm c.h.é.m , một luồng kim quang lóe lên, c.h.é.m về phía Chỉ Dao.
Kim quang trông bình thường, nhưng mỗi đều cảm nhận nguy cơ ẩn chứa bên trong.
Chỉ Dao cũng nương tay, tay là Sinh T.ử Kiếm Vực, một bát quái đen trắng nghênh đón kim quang.
“Lại là kiếm tu!”
“Chậc chậc, tiểu cô nương tầm thường , mắt của quả nhiên tồi.”
“Đây là… Sinh T.ử Kiếm Vực?”
“Lại thật sự là sinh t.ử ý cảnh!”
Ban đầu chỉ chú ý đến việc Chỉ Dao là kiếm tu, đó mới chú ý đến Sinh T.ử Kiếm Vực của nàng.
Giọng điệu của đều mang theo sự nghi ngờ, vì trong thời gian gần đây họ từng ai lĩnh ngộ sinh t.ử ý cảnh.
Các thiên kiêu cũng sinh t.ử ý cảnh cho kinh ngạc, vị đạo hữu tuy thiên tư bằng họ, nhưng ngộ tính kinh .
Chỉ là họ đều Chỉ Dao là tu sĩ phi thăng từ một thế giới phong ấn lên, còn tưởng Chỉ Dao cũng là tu sĩ của Phù Trần Giới.
Thiên tư của nàng chỉ thể coi là thiên kiêu, so với họ vẫn còn kém một chút.