Vừa bước qua đạo sơn môn cuối cùng của Tinh La Phong, cảnh sắc bên trong chợt biến đổi .
Tinh La Phong bao bọc bởi một trận pháp cường đại, bên trong ngọn núi vĩnh viễn là màn đêm buông xuống, nhưng hề tăm tối. Khắp vòm trời là vô vì lấp lánh ánh quang, một dải ngân hà vắt ngang trung, chiếu rọi sáng rực cả đỉnh núi.
Đừng là Lục Nguyên Châu, ngay cả Ngu Nhược Khanh cũng ngẩng đầu bầu trời đến xuất thần. Chẳng bao lâu , Thương Hàn Lăng cất bước tới.
Ánh trời phủ xuống ảnh Thương Hàn Lăng, dung mạo tuấn mỹ mang vẻ yêu dã và đạm mạc của ánh tinh tú càng toát lên một nét dị biệt thuộc về nhân loại.
"Sư !" Lục Nguyên Châu vẫy vẫy tay, cao hứng gọi lớn.
"Sao hai tới đây?" Thương Hàn Lăng chút kinh ngạc.
"Nghe hộ pháp cho Vĩnh Uyên trưởng lão bế quan vài ngày, bọn tỷ liền ghé qua xem thử." Ngu Nhược Khanh đáp lời.
Thương Hàn Lăng dường như ngờ tới việc họ sẽ đến thăm . Hắn vốn quen với việc giữ cách xa lạ cùng tất cả .
Nhìn thấy họ tìm đến tận cửa, phản ứng đầu tiên trong tiềm thức của là nghi ngờ xem họ liệu âm mưu quỷ kế gì .
Ngu Nhược Khanh và Lục Nguyên Châu hết đến khác phá vỡ rào cản giữa họ, khiến Thương Hàn Lăng vẫn thể thích ứng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Sư , hai ngày nữa và sư tỷ dự định sẽ cùng rèn luyện." Nhắc đến chuyện , Lục Nguyên Châu tỏ vô cùng phấn chấn.
Thương Hàn Lăng vẫn hiểu dụng ý trong lời của , chỉ khẽ gật đầu hỏi: "Chuyện thì liên quan gì đến việc các tới tìm ?"
"Chúng là đồng đội trong một đội ngũ, tuy rằng vì việc bận nên thể tham gia, nhưng tỷ luôn cảm thấy bỏ một thì cho lắm." Ngu Nhược Khanh mỉm : "Thế nên ghé qua thăm , sẵn tiện báo cho một tiếng. Đợi sư tôn xuất quan, ba chúng sẽ sát cánh cùng ."
" , đúng . À, sư , cái tặng ." Thương Hàn Lăng còn kịp hồn, Lục Nguyên Châu nhét tay một chiếc túi vải đựng hai vò rượu: "Đây là rượu do sư tôn tự ủ, ích cho việc tu luyện, hai ngày cứ giữ lấy mà uống."
"Ta thể nhận, như ." Thương Hàn Lăng theo bản năng lên tiếng từ chối.
"Sư , cứ cầm lấy , sư tỷ cũng nhận mà." Lục Nguyên Châu hì hì: "Đều là một nhà cả, đừng khách sáo nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-cam-nham-kich-ban-tu-la-trang/chuong-46.html.]
Lục Nguyên Châu cứ thế nhét thẳng đồ l.ồ.ng n.g.ự.c . Thương Hàn Lăng ôm hai vò rượu, nhất thời hoảng hốt khó lòng bình phục.
Hắn quá quen với việc bản là kẻ dị biệt của Huyền Sương Tiên Tông, bất cứ lúc nào cũng chỉ lủi thủi một . Những năm qua, thỉnh thoảng cũng t.ử giả vờ đối với , nhưng thảy đều mang ý đồ tư lợi.
Chưa từng nghĩ tới, bản thế mà trong lúc vô tình hai bạn . Đến một chuyện nhỏ nhặt như rèn luyện cũng sợ bỏ sẽ khiến vui, còn cất công chạy tới tận nơi để báo cho một tiếng.
Hóa đời thực sự để tâm đến cảm nhận của .
Nhìn ánh mắt trong veo và thuần khiết của Ngu Nhược Khanh cùng Lục Nguyên Châu, nhớ tới sự cảnh giác theo bản năng của chính , trong lòng Thương Hàn Lăng dâng lên một cỗ áy náy nhạt nhòa.
Hai vò rượu áp sát n.g.ự.c, dường như đang chậm rãi sưởi ấm làn da lạnh lẽo của , truyền ấm mãi tận sâu trong trái tim.
Hồi lâu , mới trầm giọng cất lời: "... Đa tạ."
"Đệ khách sáo với gì?" Ngu Nhược Khanh bật : "Nghe sến súa quá mất."
Thương Hàn Lăng đang định thêm điều gì, đúng lúc , từ hướng chủ điện của Tinh La Phong một tên t.ử ngự kiếm bay tới. Kẻ đó đảo mắt xuống, đó đáp xuống ngay mặt .
"Thương Hàn Lăng, sư tôn bảo ngươi chuẩn pháp khí, ngươi lười biếng ở đây?" Tên t.ử nhíu mày quát hỏi.
Thương Hàn Lăng ngẩng đầu, giọng điệu nhạt nhẽo đáp: "Pháp khí lấy . Bạn tới tìm, nên nán trò chuyện vài câu."
"Bạn?" Kẻ đó trào phúng khẩy: "Ai thèm kết giao bằng hữu với ngươi chứ?"
Lục Nguyên Châu mím môi, chút . Ngu Nhược Khanh ngước mắt lên, ánh sắc bén tựa như một lưỡi d.a.o lạnh lẽo đ.â.m thẳng về phía kẻ .
"Đây là sư của , Lương Khang." Thương Hàn Lăng bình thản giới thiệu, xem sự mỉa mai của Lương Khang như khí.
"Đệ t.ử của Tinh La Phong thế mà là loại hàng sắc , thật khiến mở mang tầm mắt." Ngu Nhược Khanh lãnh đạm buông lời: "Thân là sư mà bắt nạt chính sư của như , Vĩnh Uyên trưởng lão quả thật dạy dỗ đồ bài bản."