Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 358
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muỗi : "Được, chị cũng cần lo lắng, bây giờ chúng là Thần Tài của họ, Thần Tài cung phụng, khó , nhưng dựa sự hiểu của em về Báo Ca, ít nhất ông dám giở trò ."
Kênh tiêu thụ của cô là chỗ dựa của cô , cô lòng tin với đồng hồ điện t.ử, đại ca Báo Ca đây của cô cũng thể thị trường béo bở.
Tuy nhiên cô cũng sẽ mất cảnh giác, Muỗi sờ sờ thứ dắt ở hông, cũng đề phòng, dù tiền giao dịch chút lớn.
Xách lên túi cầm tay, biến mất trong con hẻm tối đen.
Đinh Quả thì lắc gian.
Một mặt dạo đất đen, một mặt động tĩnh trong loa nhỏ.
Lúc tiếng bước chân của Muỗi dừng , truyền đến mấy tiếng gõ cửa quy luật, ba dài hai ngắn.
Rất nhanh, tiếng bước chân từ trong ngoài truyền đến, đó khựng , tiếp theo liền đè thấp giọng hỏi han: "Muỗi?"
Muỗi: "Là em, mở cửa."
Cửa mở, Muỗi nhà, trong nhà lập tức vang lên mấy tiếng hỏi thăm mang theo ý : "Cuối cùng cũng tới , hàng mang tới ?"
Muỗi: "Mang tới , Báo Ca kiểm lượng ."
Tiếp theo chính là tiếng sột soạt và tiếng đồng hồ điện t.ử va chạm.
Bên kiểm đồng hồ, tên Báo Ca cũng bảo Muỗi bắt đầu kiểm tiền: "Chuẩn theo lượng cô báo, cô cứ kiểm , lát nữa lượng sai lệch chúng đối chiếu ."
Tiếp theo, là một thời gian sột soạt dài.
Một lát đồng hồ kiểm tra xong xuôi, xác nhận sai sót: "Báo Ca, 227 chiếc."
Tổng 230, chiếc mẫu ở đây, Muỗi giữ hai chiếc, còn 227, nhưng mẫu tặng, Báo Ca chuẩn tiền theo lượng 228 chiếc đồng hồ.
Muỗi đếm tiền nhanh như .
Báo Ca còn chen một câu: "Hai con gà và con ngỗng lớn lát nữa mang ?"
Muỗi thuận miệng đáp một câu: "Mang ."
Báo Ca liền bảo những khác bắt gà, còn dặn dò: "Buộc mỏ ."
Tiếp theo chính là mười mấy phút chờ đợi, cuối cùng tiếng của Muỗi truyền đến: "Báo Ca, tiền đủ, tiền trao cháo múc."
Báo Ca : "Tiền trao cháo múc, Muỗi, chuyện thế đừng quên em."
Muỗi hàn huyên đáp lời, thu gom tiền túi cầm tay, xách lên con gà và con ngỗng buộc c.h.ặ.t cửa.
Đinh Quả cũng từ gian lắc ngoài, đợi một hai phút, trong con hẻm tối đen truyền đến giọng cực thấp của Muỗi: "Chị?"
Đinh Quả: "Chị ở đây!"
Nói xong, thần sắc đổi một chút, về một hướng khác trong bóng tối.
Không thấy gì, chỉ tiếng bước chân cực kỳ nhỏ bé khác truyền từ loa nhỏ.
Hai hội hợp, Đinh Quả dùng âm gió : "Đi, theo."
Thần sắc Muỗi lạnh lẽo, đó bất động thanh sắc cùng Đinh Quả nhanh ch.óng rời .
Đinh Quả còn dựa cảm giác từ tay Muỗi nhận lấy con gà và con ngỗng lớn buộc c.h.ặ.t.
Sau khi ngoài hai mươi mét, Muỗi kéo Đinh Quả lắc ngõ nhỏ bên cạnh, trốn một cột điện gỗ, nín thở chờ đợi.
Đinh Quả lưng Muỗi, bất động thanh sắc tiên thu con gà và con ngỗng gian.
Mặc dù buộc cánh, dường như còn buộc mỏ, nhưng chúng nếu giãy giụa vẫn thể phát chút âm thanh.
Toàn bộ tinh lực của Muỗi bây giờ đều ở bên ngoài, áp căn chú ý tới động tác nhỏ của Đinh Quả.
Rất nhanh, một bóng đen từ đầu ngõ lướt qua.
Hai tiếp tục chờ đợi, trong loa nhỏ của Đinh Quả, đó hơn hai mươi mét liền dừng , dường như phát giác đem mất dấu , đó tiếng bước chân , về hướng .
Đinh Quả nhỏ giọng : "Quay !"
Muỗi cũng vểnh tai ngóng, vỗ vỗ Đinh Quả, hiệu cô ở đây đừng cử động, bản rón rén gần đầu ngõ, trốn bên tường.
Đinh Quả cũng canh cách âm thanh, ngay khoảnh khắc đối phương đến đầu ngõ, Muỗi chuẩn xuất động, cô thi triển vỏ chuối.
Người tới ngã xuống, mới rên hừ một tiếng, Muỗi như bóng ma lao ngoài.
Mặc dù ngờ sẽ ngã nhào, nhưng Muỗi phản ứng chậm, một tay bịt c.h.ặ.t mũi miệng đó, tay nắm lấy cổ áo của đó, lôi trong.
Đinh Quả lên tiếng giúp đỡ, thông qua loa nhỏ xác định phụ cận khác xuất hiện, liền lấy đèn pin bật lên chiếu mặt đó.
Người đó bất thình lình ánh sáng mạnh chiếu trúng, kích thích nhắm mắt né tránh, miệng vội : "Đừng đừng đừng, ác ý, thực sự ác ý."
Trái tim lạnh của Muỗi lúc buông lỏng một chút, : "Không bên phía Báo Ca."
Vạn hạnh bên phía Báo Ca, nếu cô mới cam đoan với chị Đinh Quả, lát liền vỗ mặt, cô cũng mất mặt.
Người ác ý còn theo dõi, thì ý tứ cần cũng .
Bên phía Báo Ca gặp nẫng tay .
Muỗi lạnh lùng : " cần ý đồ gì, cũng cần là của ai, chuyện tối nay coi như từng xảy , nhưng chỉ duy nhất . Về với đại ca , nghề quy tắc của nghề , tuân thủ quy tắc mới thể dài lâu."
Nói xong hung hăng giáng một chưởng gáy , đ.á.n.h ngất, lôi đến bên cạnh cột điện đặt dựa chân tường.
Động tác thuần thục đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-358.html.]
Đinh Quả cũng mượn bóng tối bất động thanh sắc đem con gà và con ngỗng lấy , cầm trong tay.
"Đi!"
Hai rời .
"Anh ngất bao lâu , mười mấy phút là thể tỉnh, em thu lực mà." Muỗi .
Là sợ chị Đinh Quả nhát gan, sẽ tình huống dọa sợ, hoặc lo lắng đó xảy chuyện, đặc biệt giải thích một chút.
Hơn nữa là đặt xuống dọc theo chân tường, cho dù ngang qua, chỉ cần bật đèn pin, về cơ bản là phát hiện .
Hai chỗ giấu xe, lôi xe , thẳng tiến cầu T.ử Trúc.
Trên đường, Đinh Quả hỏi một chút giá gà và ngỗng, lúc nãy lúc Muỗi ở bên trong họ bàn chuyện .
Muỗi : "Báo Ca lấy tiền, tặng ."
Lô hàng thể bên phía Báo Ca đại thắng một vố, tặng chút gia cầm là gì.
Nếu cô bây giờ là sinh viên đại học chính quy, lo ngại, cô thực sự tự ngoài thử thị trường.
Vì là bên tặng, Đinh Quả cũng liền nhận lấy, đưa cho Muỗi chút thức ăn khác.
Đến cửa nhà, Đinh Quả mở cửa viện phía Tây từ bên ngoài.
Nay cửa viện phía Tây quanh năm khóa từ bên ngoài, chỉ cửa phía Đông.
Vào cửa dừng xe, Đại Trụ thấy động tĩnh xem, Đinh Quả vội tới chỗ cửa thông viện nhỏ giọng một câu 'là chị', 'suỵt' một tiếng, Đại Trụ hiểu chuyện xoay phòng.
Đinh Quả dẫn Muỗi viện, trực tiếp gian nhà sát cổng, bật đèn, đem con gà và con ngỗng để sang bên cạnh , bắt đầu chia tiền.
Thời đại tờ tiền mệnh giá lớn nhất chính là mười đồng, một trăm tờ một cọc buộc c.h.ặ.t, khá dễ đếm.
Muỗi : "Em đều đếm qua , chị Đinh Quả chị đếm một ."
Đinh Quả: "Không cần, em đếm qua là !"
Muỗi lấy một cọc rút 18 tờ đẩy sang bên phía Đinh Quả, còn là lợi nhuận của cô , tiếp theo hai ngón tay cái cắm giữa xấp tiền, chia đôi, đẩy cho Đinh Quả: "Chị, bất kể bao nhiêu, là em tạ ơn chị lòng đề bạt em. Câu đó của chị, đáng giá hơn tiền !"
Đinh Quả ngẩn một chút, câu gì?
Chính trong lúc cô ngẩn , Muỗi nhảy dựng lên lao ngoài.
Đợi Đinh Quả đuổi theo ngoài, Muỗi dắt xe khỏi cửa, nghiêng chân bước qua xe, đạp mất.
Đinh Quả cũng dám gọi, chỉ thể trơ mắt Muỗi biến mất trong ngõ hẻm tối đen.
Cô , tiên đem con gà và con ngỗng cô ném ở góc phòng dọn dẹp, thu gian.
Buộc mỏ cái , động tĩnh, cộng thêm trong viện ánh sáng tối, Đại Trụ phát hiện món đồ cô xách về.
Thu dọn xong gà và ngỗng, lúc mới xem tiền Muỗi đẩy riêng cho cô, đếm một chút, 486.
Đinh Quả bất lực, nhưng cũng chút an lòng vì lầm .
cô cuối cùng cũng nhớ câu nào đáng giá.
Riêng đem 486 buộc c.h.ặ.t, lấy giấy dầu bọc , cùng với tiền khác cùng thu gian.
Đinh Quả ngoài, từ bên ngoài khóa cửa viện , từ cửa Đông về viện phía Tây với Đại Trụ một tiếng, lúc mới về viện phía Đông.
Hai nhóc tì ngủ .
Đinh Quả cũng sớm quên chuyện lừa bảo bảo, nhưng cô thế nào cũng ngờ hai nhóc tì ghi nhớ đến sáng hôm .
Thế là, sáng sớm tinh mơ trẻ con đòi nợ .
Đinh Quả đang tã cho Tiểu Bảo, Tiểu Bảo liền dùng đôi mắt to tròn xoe bà vô lương tâm, : "Mẹ, đồ ngon!"
Đại Bảo mắt nhắm mắt mở, cũng quên phụ họa: "Đồ ngon, đồ ngon!"
Tay chân luống cuống từ trong giường bò qua, túm lấy quần áo Đinh Quả dậy, áp mặt đòi: "Mẹ, mua."
Khóe miệng Đinh Quả giật giật, : "Mua, mua , mặc quần áo ."
Chưa mua cũng thể mua ngay, huống hồ cũng cần mua ngay, cô chộp lấy túi đeo chéo của , thò tay bên trong loay hoay hai cái, lấy món sủi cảo Muỗi đưa cho cô hôm qua, cô vẫn nếm .
Như dâng báu vật mở nắp cặp l.ồ.ng cho hai nhóc tì xem, một chút cũng thẹn thùng : "Xem , lừa các con chứ? Mẹ mua sủi cảo cho các con , nhưng vỏ sủi cảo là bột lên men, các con nhỏ quá, ăn sủi cảo tiêu hóa , lát nữa bảo bà nội Kiều hấp trứng cho các con ăn, ăn cơm xong và dẫn các con chơi."
Hai nhóc tì trí nhớ , nhưng suy cho cùng tuổi tác bày đó, lời quá vòng vo thì cái đầu nhỏ của chúng vẫn vòng qua , cứ thế Đinh Quả cho ch.óng mặt.
Không còn nhớ tới đồ ngon nữa, chuyển sang nhớ tới chơi.
Đinh Quả đem sủi cảo ngoài bảo dì Kiều hâm nóng một chút, lát nữa cùng nếm thử.
Đinh Đại Trụ qua thì nhận sự chào đón nồng nhiệt của hai nhóc tì: "Cậu, , chơi!"
Kéo Đinh Đại Trụ sân.
Lúc ăn bữa sáng, món sủi cảo Muỗi gói nhận lời khen ngợi nhất trí.
Dì Kiều và Vương Xuân Hoa đều khen ngớt lời.
Đinh Quả cũng cảm thấy kinh ngạc, ngờ Muỗi còn một tay nghề nấu nướng cừ khôi.
Ăn xong bữa sáng, Đinh Quả và Đại Trụ dẫn hai nhóc tì bưu điện một chuyến, gọi một cuộc điện thoại tới đơn vị cho Đại Dũng.
Trong điện thoại chắc chắn thể trực tiếp chuyện đồng hồ, chỉ đồ nhận , hư hỏng.