Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 359
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Dũng liền rõ ràng, giao dịch hàng hóa thành công, và thuận lợi.
Đi một chuyến bưu điện tương đương với chơi , hai nhóc tì hài lòng, Đinh Quả cũng hài lòng, về nhà bảo Đại Trụ sang vách học bài, cô trông hai đứa nhỏ.
Hiệu suất học tập của cô cao, nhưng Đại Trụ cái não cường hóa như cô, bài vở vẫn dụng tâm học.
Đại Bảo Tiểu Bảo bây giờ dễ trông, đưa cho chúng một món đồ chơi, hai em tự thể chơi hăng say.
Đinh Quả bày dụng cụ, lấy nguyên liệu bánh mì và bánh ngọt, chuẩn một lô bánh mì, ít bánh ngọt.
Dì Kiều và Vương Xuân Hoa dọn dẹp xong nhà cửa, cũng trông hai đứa trẻ, phụ giúp Đinh Quả, sẵn tiện tiếp tục học Đinh Quả cách bánh mì và bánh ngọt phiên bản gia đình.
Lúc mùi bánh mì thơm nức cả sân, Tống Ngọc Linh xách một túi lớn hoa hòe và hai bó mầm hương xuân tươi non .
Đinh Quả : "Vừa , đợi nướng xong bánh mì gói ít sủi cảo hoa hòe, tráng ít bánh hoa hòe, chiên ít hương xuân."
Sủi cảo hoa hòe buổi sáng ăn , gói thêm chút nữa.
Dì Kiều : " ngâm hoa hòe ."
Ngâm kỹ một chút, khá dễ rửa sạch lớp bụi bặm bên .
Trải qua một cuối tuần ăn uống linh đình, còn kiếm món tiền lớn, đảng sinh viên trường tiếp tục lên lớp.
Thời gian bước tháng Sáu, bầu khí học tập trong trường trở nên căng thẳng.
Tất cả đều đang vùi đầu khổ học, chuẩn tranh giành học bổng kỳ học.
Đinh Quả là tiền, nhưng học bổng chỉ là học bổng, còn gắn liền với vinh dự cá nhân, cô tự nhiên sẽ bỏ qua vinh dự .
Vu Thiếu Phấn đến trường tìm cô, Đinh Quả kinh hỷ nghênh đón, hứng thú bừng bừng dẫn dì Vu trải nghiệm một chút văn hóa nhà ăn của họ.
Thành công cướp thức ăn, chiếm chỗ , lúc hai xuống ăn cơm, Vu Thiếu Phấn mới một tin tức: "Chồng cũ của dì cải tạo kết thúc, về làng Đại Trương ."
Chương 230 230 (Bắt sâu) Hai trong một
"Trương Thắng Khải về ?" Đinh Quả chút kinh ngạc, theo bản năng hồi tưởng cốt truyện trong sách!
Trương Thắng Khải trong sách là lúc kết thúc cải tạo ?
Đinh Quả nỗ lực nghĩ nghĩ, nhớ thời gian cụ thể về việc Trương Thắng Khải kết thúc cải tạo.
Chỉ lúc Trương Thắng Khải và Đinh Niệm Quân nhận , việc ăn của Đinh Niệm Quân và Phan Đỉnh Phong đang phất lên như diều gặp gió.
Gia đình hạnh phúc, sự nghiệp thành đạt, nhà ngoại dựa dẫm cô , cũng nhận sự coi trọng của bố chồng, Đinh Niệm Quân lúc đó cực kỳ tính ngưng tụ trong hai gia đình.
Nhìn thấy con gái ruột là trạng thái như , Trương Thắng Khải đối với Nhạc Hồng Mai đó là đầy lòng cảm kích, liên tục khen ngợi Nhạc Hồng Mai dạy dỗ con gái ông .
Nói thế nào nhỉ, đứa trẻ sinh bao lâu xa cách, lúc gặp gả hào môn, tìm rể hiền, hơn nữa còn là tân quý thương nghiệp, khó để cảm kích.
Nhạc Hồng Mai trong sách đối mặt với sự cảm ơn của ánh trăng sáng, cũng là đầy cảm giác thành tựu, nội tâm nhận sự thỏa mãn cực lớn.
Chẳng lẽ trong sách cũng là thời gian về, chỉ điều nhận là mấy năm ?
Vu Thiếu Phấn đương nhiên Đinh Quả đang nghĩ gì, bà tiếp tục , chút bất lực: "Xem bức thư tố cáo của dì tác dụng!"
Đinh Quả: "Thư tố cáo gì ạ?"
Vu Thiếu Phấn: "Chính là cháu đ.á.n.h thức dì, giúp dì vạch trần bộ mặt thật của kẻ cặn bã đó xong dì liền một bức thư tố cáo, tố cáo trong hôn nhân tác phong đắn."
Cũng là nhà cô gái Trương Thắng Khải lừa gạt giúp đỡ đè xuống , là Trương Thắng Khải tìm cửa nẻo nào khác.
Bà còn đặc biệt tránh né gia đình đó.
"Trương Thắng Khải là một về ạ?"
Trong hôn nhân tác phong đắn chính là ngoại tình, là ngoại tình, thì kẻ thứ ba, nếu cùng với kẻ thứ ba, Trương Thắng Khải một về.
Vu Thiếu Phấn ngẩn một chút mới : "Cái dì ngược , bạn dì trong thư nhắc tới."
Bên phía làng Đại Trương, Đinh Niệm Quân kiên nhẫn đuổi khéo Trương Thắng Khải đến đưa rau dại , rầm một tiếng đóng cửa , phòng.
Phan Đỉnh Phong đang vùi đầu bài tập.
Năm ngoái đăng ký tham gia kỳ thi đại học tố cáo, trong thôn gạt tên , năm nay và Đinh Niệm Quân chạy chọt quan hệ với công xã, thành công để lấy suất dự thi đại học, hạ quyết tâm liều một phen.
Thấy Đinh Niệm Quân , Phan Đỉnh Phong ngẩng đầu lên, : "Em... đó tới ?"
Đinh Niệm Quân gật gật đầu, trong mắt lộ vẻ cam lòng.
Người cô nhận thì nhận cô , cô nhận thì ngày nào cũng đến hiến ân cần.
Trong lòng Đinh Niệm Quân là sự bực bội khôn tả.
Lúc Vu Thiếu Phấn đến Phong Ninh tìm cô , cô ghét Vu Thiếu Phấn xuất hiện mặt , lo lắng sẽ Vu Thiếu Phấn liên lụy, tìm cách cắt đứt quan hệ với ruột, thậm chí còn tố cáo, liền hy vọng Vu Thiếu Phấn thể bắt, đổi chỗ khác tiếp tục cải tạo, cô cũng thể yên .
Không ngờ nhà họ Vu bối cảnh như .
điều càng cô cảm thấy kịch tính chính là, nhà họ Vu cư nhiên còn thù oán với nhà họ Phan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-359.html.]
Trò đùa của ông trời trêu chọc cô quả thực là một chút cũng buồn .
Bây giờ bố ruột cô kết thúc cải tạo về , trái nhận đứa con gái là cô , nhưng nhà họ Trương đừng bối cảnh, thực sự mà nhận , đối mặt chính là một đống họ hàng nghèo bao giờ dứt đến hút m.á.u.
Cô nhận, nhưng Trương Thắng Khải cả ngày bộ dạng khép nép qua, hôm nay đưa nắm hành, mai đưa củ tỏi, cố tình ông còn là một kẻ sắc mặt... cũng lẽ sắc mặt, chắc là rõ hơn ai hết.
Lúc ông tới, cứ nhắm lúc xã viên trong thôn đông đúc mà tìm đến cửa, khiến bây giờ những bà dì bà thím thích xen chuyện khác trong thôn cứ luôn đến khuyên cô .
Gì mà 'dù cũng là bố đẻ của cháu', 'năm đó xa cách cũng là vì cho cháu', 'cháu cảm thông cho tuổi tác của bố cháu'.
là thủ đoạn.
Thực sự thủ đoạn thì theo đuổi ruột cô về , nếu hai vợ chồng cùng đến nhận , cô ngược sẽ cân nhắc đến việc cả nhà đoàn tụ một phen.
Cố tình chỉ đến một kẻ vô dụng, nhận về thể giúp ích gì cho cô ?
Thực sự là phiền chịu nổi.
"Đỉnh Phong, chúng xin nghỉ dài hạn về Phong Ninh chuyên tâm học tập ?" Đinh Niệm Quân xuống bên cạnh Phan Đỉnh Phong, ánh mắt lộ vẻ cầu xin: "Em thực sự chịu đủ cái nhà đó . Năm ngoái nhà họ Trương giở trò ngăn cản thi đại học, năm nay thêm đó nữa, em sợ cứ tiếp tục như , ông nổi giận cho , thể nghẹn khuất thêm một năm nữa !"
Đinh Niệm Quân năm nay cũng thử đăng ký , vẫn đăng ký .
Cô nghi ngờ phố thù hận chuyện năm ngoái cô và cô lên phố loạn, cố tình gây khó dễ cô .
Thực sự là phiền c.h.ế.t !
Bây giờ chỉ mong Phan Đỉnh Phong thể thi đỗ về thủ đô, cô thể thuận lý thành chương theo qua đó, triển khai sự nghiệp của .
Một năm rưỡi cô cũng nhàn rỗi, từ nông trường về xong khép nép một thời gian, liền bắt đầu nghề cũ.
Làm chợ đen rủi ro lớn thì rủi ro lớn, nhưng tiền đến cũng thực sự nhanh.
Đừng cô công việc, nhưng xét về thu nhập cô so với Phan Đỉnh Phong thì cao hơn nhiều.
Nếu cũng thể lấy tiền mở đường, bắc quan hệ với công xã.
Nhìn thấy tiền cô lấy , Phan Đỉnh Phong cũng còn phản đối kịch liệt việc cô mua bán , chỉ mím môi gì, hỏi han, một vẻ mặc nhận nhưng , thực sự là kỳ quặc.
Đáng tiếc, thể phá vỡ quan hệ bên phía Phong Ninh.
Phan Đỉnh Phong cũng chút động lòng, : "Nếu xin nghỉ dài hạn, thì thu nhập nữa ."
Đinh Niệm Quân phì : "Em còn thể nuôi nổi và con ?"
Lời dứt, sắc mặt Phan Đỉnh Phong lập tức chút đỏ bừng: "Đâu đến mức dùng đến em nuôi, tiền lương tích góp những năm qua còn nuôi nổi một hai tháng ? Anh là sợ một hai tháng mang tiền về, bên vui."
Lời khiến Đinh Niệm Quân , dám .
Đã cảnh gì đàn ông vẫn cứ sĩ diện như , sợ ăn cơm mềm đấy, còn đẩy lên , thực sự là hết nổi.
ngoài việc sĩ diện, năng lực, dường như cũng khuyết điểm nào khác, Đinh Niệm Quân sẵn lòng bao dung, chính là vì thời gian ngắn ngủi xa cách đó, đàn ông từ bỏ cô .
Đối với nhận thức Phan Đỉnh Phong năng lực , là khi nhà họ Phan sụp đổ Đinh Niệm Quân dần dần phát hiện .
Công việc ở thủ đô điểm sáng, điều xuống thôn công tác năng lực cũng nổi trội.
Cô đến thôn thời gian , ít trong thôn ném đá Phan Đỉnh Phong chỉ lý luận suông, một khi rơi thực tế, đó là vấn đề gì cũng giải quyết .
Trước đây nhận , là lúc nhờ giúp chút việc biểu hiện nhẹ nhàng lanh lẹ, mới hiểu, sự nhẹ nhàng lúc đó năng lực bản đàn ông , mà là mượn cái thế của nhà họ Phan.
Mất nhân mạch của nhà họ Phan chỗ dựa, Phan Đỉnh Phong thực sự... cái gì cũng xong!
"Phải , cần em nuôi, em và con đều trông cậy đấy." Đinh Niệm Quân buồn dỗ dành : "Ngắn ngủi một hai tháng, nếu thể đổi lấy một suất đại học, cái nào hời hơn? Học xong đại học, cũng thể sắp xếp một công việc đàng hoàng, cũng thể thi triển hoài bão của đúng ?"
Câu cùng cảm động sâu sắc trái tim Phan Đỉnh Phong, mặc dù hoài bão của đến một mục tiêu rõ ràng còn chẳng , nhưng lời thể vỗ về lòng tự tôn đàn ông của .
Đàn ông hoài bão, chỉ là vẫn tìm đúng hướng mà thôi.
Phan Đỉnh Phong động lòng , nhưng cũng lo âu: "Không trong thôn phê cho ."
Phải xin nghỉ gần hai tháng cơ đấy.
Đinh Niệm Quân dịu dàng khuyên bảo : "Cứ hỏi thử xem, thực sự thì chúng tặng chút lễ."
Dù cô đến làng Đại Trương nữa, còn về thủ đô, luôn cảm thấy bên mới là chiến trường của cô .
Phan Đỉnh Phong thấp thỏm yên xin nghỉ, ngờ bí thư và đại đội trưởng chỉ ứng lời, còn ứng sảng khoái, còn dứt khoát cho một tờ giấy giới thiệu dài hạn, tránh việc thường xuyên về đổi.
Thuận lợi đến mức Phan Đỉnh Phong cảm thấy chân thực, cảm kích liên tục lời cảm ơn, vội vàng về báo tin với Đinh Niệm Quân, hai lập tức thu dọn hành lý, thẳng tiến công xã bắt xe.
Trên đường, Đinh Niệm Quân nghĩ nghĩ, dặn dò Phan Đỉnh Phong: "Về nhà đừng với chuyện đó về."
Thân phận vén màn, cũng để cô nguyên nhân năm đó nhận nuôi.
Cô lo lắng phía Nhạc Hồng Mai tâm tư gì khác.
Hai bắt xe về Phong Ninh, Phan Đỉnh Phong mỗi ngày ở nhà chuyên tâm ôn tập, còn dắt theo cả Đinh Kiến Đảng cùng .
Đinh Kiến Đảng năm nay cũng thử nữa, Đinh Kiến Thiết đăng ký, hứng thú với việc học đại học, cho nên ngay cả việc thử đăng ký cũng thử.