Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe lửa theo lý là sáng ngày thứ ba bảy giờ bốn mươi phút đến trạm, nhưng trễ tận gần hai tiếng, hơn chín giờ mới đến nơi.

 

Chỗ cửa nghẽn đến một hai toa xe.

 

Đinh Quả qua, : "Lát nữa chúng nhảy từ cửa sổ."

 

Trần Đông Phương xách đồ sang bên hội hợp với họ, : " và đồng chí Đại Trụ , các cô đưa đồ , hãy chui qua cửa sổ."

 

Đinh Quả: "Được!"

 

Xe lửa dừng hẳn, Trần Đông Phương nhanh nhẹn nhảy ngoài, Đại Trụ tuy linh hoạt bằng Trần Đông Phương nhưng cũng , khi nhảy ngoài nhóm Đinh Quả đưa hành lý của mấy , Đinh Quả : "Muỗi ."

 

từng thấy Muỗi chui cửa sổ, nhưng cô nàng lăn lộn chợ đen ít chạy trốn, nên nhảy cửa sổ khó đối với cô.

 

Muỗi hai lời, linh hoạt chui ngoài.

 

Tiếp theo là Tống Ngọc Linh, Đinh Quả trực tiếp nhấc bổng đưa từ cửa sổ, nhẹ nhàng như đưa một con b.úp bê vải, Muỗi kinh ngạc, suýt chút nữa đỡ kịp .

 

Trần Đông Phương thì ngạc nhiên.

 

Lão thủ trưởng , đồng chí Đinh Quả sức lực lớn, thủ, đường thật sự gặp tình huống gì thể để Đinh Quả phối hợp với .

 

Muỗi từng thấy qua, kịp để cô kinh ngạc thì thấy Đinh Quả linh hoạt nhảy khỏi cửa sổ, độ chuyên nghiệp kém gì đầu tiên là Trần Đông Phương.

 

Cô nàng gãi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị từng luyện qua ?"

 

Thân thủ , qua là chút nền tảng .

 

Đinh Quả : "Có luyện qua!"

 

Muỗi: ...

 

Hôm đó mặt chị Đinh Quả cô nàng đ.á.n.h , còn lo chị Đinh Quả sợ hãi nữa chứ.

 

Không ngờ là dân trong nghề.

 

Muỗi hứng thú: "Chị, lúc nào rảnh dạy em với."

 

Cô tuy đ.á.n.h nhưng là kiểu tự học, chính là từ nhỏ đ.á.n.h với mà luyện , học hệ thống.

 

Đinh Quả: "Được, đợi về thủ đô chị dạy em."

 

Muỗi vui mừng lắc đầu hưng phấn.

 

Mọi xách đồ, theo dòng chen ngoài, Đinh Quả định dặn chú ý đồ đạc thì thấy Trần Đông Phương chộp lấy một bàn tay đang thò túi áo Đinh Đại Trụ.

 

Tên móc túi bắt cũng hề chột , ngược còn ngang ngược, mắt lộ hung quang, nhỏ giọng đe dọa Trần Đông Phương: "Muốn c.h.ế.t !"

 

Đinh Quả đá một phát khoeo chân , : "Đe dọa ai đấy?"

 

Sắc mặt tên trộm lập tức đổi, là đụng hàng cứng , định vùng dậy, nhưng Đại Trụ cũng nhanh tay lẹ mắt ấn vai xuống: "Làm kẻ trộm mà còn !"

 

Lúc , đám đông xung quanh bỗng nhiên nổ một trận hỗn loạn, ít kinh hô chen chúc về phía .

 

Đinh Quả vội vàng chắn.

 

thể đẩy những gần cô nhất , nhưng nhất thời chăm sóc bốn phía, Trần Đông Phương cũng , vội vàng bảo vệ hai đồng chí nữ ở gần hơn.

 

Muỗi sức lực tuy lớn bằng Đinh Quả nhưng cô một sức mạnh liều mạng, lấy vai húc những chen lấn lên, cho phía chen qua.

 

Tống Ngọc Linh và Đại Trụ cũng cố hết sức chống những chen lấn, còn trông chừng hành lý của họ, một thời gian loạn vô cùng.

 

Đợi sự náo động trong đám đông kết thúc, tên họ bắt lúc biến mất.

 

Đinh Quả : "Cái đồng bọn của chúng , nhân cơ hội gây loạn."

 

Muỗi quệt mồ hôi trán, căm phẫn : "Em nãy thấy thằng nhãi đó chạy mất, em định bắt mà với tới."

 

Trần Đông Phương trầm giọng : "Ở đây đông quá, ngoài ."

 

Đinh Quả gật đầu, với Trần Đông Phương: " mở đường, phiền đồng chí Trần để mắt tới ở bên cạnh một chút."

 

Trần Đông Phương bên trái, Đại Trụ định sang bên , cùng bảo vệ Muỗi và chị dâu, liền Muỗi ấn vai đẩy trong, : " bên ngoài, và chị Ngọc Linh ở giữa."

 

Nói xong cô nàng giơ giơ nắm đ.ấ.m, "Bàn về đ.á.n.h , đ.á.n.h ."

 

Em trai của chị Đinh Quả khác với em trai , kiểu mọt sách yếu ớt, thật sự đ.á.n.h chắc chắn là nộp mạng đầu tiên.

 

Đinh Đại Trụ: ...

 

Tuy đúng lúc, nhưng Đinh Quả vẫn : "Để Vọng Nguyệt ở bên cạnh." cũng dặn Muỗi, "Đi sát , nắm tay Ngọc Linh, đừng để lạc mất chúng ."

 

Đinh Đại Trụ: ...

 

Tống Ngọc Linh nhịn ái ngại, : "Nghe lời chị !"

 

Cô cũng , cô và em chồng chính là hai yếu nhất trong mấy , yếu thì cứ ngoan ngoãn chỉ huy, đừng gây thêm rắc rối cho khác.

 

Đinh Đại Trụ ngoan ngoãn lùi một bước, chị , Trần Đông Phương và Muỗi bảo vệ ở giữa theo hình tam giác, theo họ cùng đám đông chen ngoài.

 

Sự hỗn loạn của nhà ga là điều ai cũng công nhận, nhưng sự hỗn loạn của nhà ga ở đây vẫn vượt quá sức tưởng tượng của nhóm Đinh Quả.

 

Đi bao xa, liền thấy phía truyền đến một tràng tiếng sắc lẹm: "Túi của , túi của , quân g.i.ế.c cướp đồ kìa..."

 

Nhanh ch.óng, những tiếng kinh hô nối tiếp vang lên trong đám đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-364.html.]

 

"Tiền của , ai trộm tiền của ."

 

"Cướp đồ, cướp đồ, còn ai quản ?"

 

Đinh Quả : "Cầm chắc hành lý, theo sát chị."

 

Đinh Quả mở đường, Trần Đông Phương mắt quan sát sáu hướng tai tám phương chú ý xung quanh.

 

Tống Ngọc Linh nắm c.h.ặ.t quai túi đeo chéo của Muỗi, cố gắng chắn những phía chen giữa mấy họ.

 

Đại Trụ cũng quản nam nữ khác biệt, nắm c.h.ặ.t chiếc túi Tống Ngọc Linh đang đeo.

 

Có Đinh Quả mở đường phân tách đám đông, cuối cùng cũng gian nan chen khỏi nhà ga, chen đến vã mồ hôi hột.

 

Những khác kiểm tra hành lý và đồ đạc , Đinh Quả tìm .

 

Rất nhanh, cô phát hiện biển tên ghi tên trong mấy giơ biển cao.

 

"Ở bên !"

 

Dẫn mấy băng qua, Đinh Quả thấy đến đón trạm, dáng vẻ cũng đúng như dì Vu , cô : "Chào , là đồng chí Lư Văn Minh ạ?"

 

Lư Văn Minh thấy mấy về phía , cũng suy đoán, vội : "Là , cô là đồng chí Đinh Quả?"

 

Đinh Quả : "Là , chào đồng chí Lư!"

 

Lư Văn Minh: "Chào cô, chào cô, chúng rời khỏi đây ."

 

Đây thật sự nơi để hàn huyên.

 

Lư Văn Minh am hiểu vùng , vội dẫn mấy vòng từ bên cạnh để rời , đợi đến nơi vắng , Đinh Quả mới : "Đồng chí Lư chắc đợi lâu ?"

 

Lư Văn Minh: "Cũng , lâu lắm , chuyến tàu trễ cũng quá đáng, ông béo cạnh lúc nãy cũng đợi thấy , đợi năm tiếng đó."

 

Lư Văn Minh chuyện tuy mang chút giọng địa phương nhưng nặng lắm.

 

Sau đó hỏi: "Chị Vu vẫn khỏe chứ?"

 

Chị Vu?

 

Đinh Quả sững một lát mới : "Rất , dì Vu cũng nhờ mặt dì gửi lời hỏi thăm đến ."

 

Lư Văn Minh : "Tất cả đều cả thôi."

 

Lư Văn Minh đày, xuống nông trường Tây Bắc lao động.

 

Từng việc cùng nhóm Vu Thiếu Phân.

 

Biết Vu Thiếu Phân là theo chồng đày, thành phần của bà cũng là do ảnh hưởng từ chồng, nên đối với bà né tránh như đối với những thực sự vấn đề về thành phần.

 

Bề ngoài dám quá gần, nhưng khi cùng việc cũng sẽ chuyện nhỏ, trò chuyện.

 

Trên đường , Lư Văn Minh hỏi Đinh Quả: "Các cô cũng đến để đãi vàng ? Các cô thực sự gặp đúng thời điểm ."

 

Sau khi về, mới phát hiện chiều hướng ở đây đổi, nới lỏng hơn nhiều so với lúc rời .

 

Đặc biệt là năm nay, từ Tết Nguyên Đán, lượng ngoại tỉnh đến đây tăng lên.

 

Đinh Quả liếc Trần Đông Phương qua khóe mắt, Trần Đông Phương mắt mũi mũi tâm, bộ dạng như thấy gì, Đinh Quả liền gật đầu, : "Đãi vàng thì dám tới, chỉ là chính sách ở đây nới lỏng hơn một chút, nên đến mở mang tầm mắt."

 

Lư Văn Minh: "Ở đây thì nới lỏng hơn thật, lúc rời còn dám nhắc đến Cảng Thành, bây giờ dám qua hai bên ."

 

cũng là lén lút qua .

 

kiểm tra cũng nghiêm ngặt, dẫu , đây cũng coi như là một loại tín hiệu .

 

Lư Văn Minh phận của Trần Đông Phương, tưởng rằng mục đích của những đến đều giống , nên trò chuyện cũng kiêng dè, hỏi: "Các cô lấy loại hàng gì? Quần áo đồ điện t.ử?"

 

Khóe mắt Đinh Quả liền phát hiện Trần Đông Phương tụt vài bước, và hướng ánh mắt sang đường bên cạnh, Đinh Quả thu hồi tầm mắt : "Cứ xem hết , chỉ cần là hàng ở thủ đô thì đều lấy một ít."

 

Lư Văn Minh gật đầu: "Như cũng , mang về thử xem loại hàng nào dễ bán, hãy nhập hàng theo định hướng."

 

Muỗi sáp gần, : "Dây buộc tóc, tất cũng cần, kiểu dáng ở đây mới lạ hơn bên thủ đô."

 

Lư Văn Minh: "Là tất lụa ? Trước đây ngang qua một sạp hàng, chủ sạp hô hào ở đó, cũng là từ Cảng Thành nhập về, khỏi Dương Thành bất cứ nơi nào cũng đều đắt hàng."

 

Mấy đang chuyện, Lư Văn Minh đột nhiên dừng bước, chỉ tay về phía , : "Thấy khu vực đó ? Chỗ bày sạp ở đó khá tập trung, đồ bán cũng đầy đủ. Ngoài khu vực gần nhà ga, còn vài nơi khác nữa. đưa các cô đến nhà khách cất hành lý , hôm nay dạo quanh đây , sáng mai sẽ đến đưa các cô nơi khác."

 

Mọi theo hướng Lư Văn Minh chỉ, thấy ít sạp hàng vỉa hè và những quây quanh sạp hàng.

 

Đinh Quả nhớ lúc truyện niên đại, những nhân vật chính đến miền Nam nhập hàng chính là lấy sỉ đồ ở nơi xa nhà ga.

 

Sau dựng lên các lán trại, giờ đây cũng lác đác vài cái lán, chắc là chủ sạp tự dựng.

 

Đó chắc hẳn là phôi t.h.a.i của chợ bán sỉ .

 

Tinh thần lập tức phấn chấn, mắt sáng rực lên.

 

Đinh Quả cũng , cô miền Nam nới lỏng sớm, nhưng ngờ đường đường chính chính tập trung bày sạp sớm như .

 

Đinh Quả hỏi: "Còn kiểm tra ?"

 

Lư Văn Minh nhỏ giọng : "Có, chủ yếu là kiểm tra hàng lậu. Các đợt kiểm tra khác cũng , nhưng tần suất cao như , chỉ đồn chính sách sắp đổi, nhưng văn bản chính thức vẫn mà, nếu ở đây rầm rộ quá thì cũng sẽ chèn ép một chút, nhưng hình phạt đáng sợ như , chỉ là phạt ít tiền lẻ thôi."

 

 

Loading...