Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vật phẩm trong thương thành hệ thống chỉ xuất hiện những vật phẩm phù hợp với thời đại hiện nay, Đinh Quả còn phát hiện, hàng hóa trong thương thành đồng bộ còn thiên về khu vực mà ký chủ là cô đang sinh sống.

 

Cô sống ở phương Bắc, quần áo giày tất trong thương thành sẽ thiên về phong cách địa phương hơn, những mẫu đơn lẻ ở miền Nam mà Đại Dũng mang về năm ngoái, Đinh Quả tìm thấy hàng hóa y hệt trong thương thành.

 

, bây giờ cô đến miền Nam, trong thương thành cũng theo đó tăng thêm những kiểu dáng đang thịnh hành ở miền Nam.

 

Đinh Quả động tâm, vội hỏi Chuột: "Có loại máy thu âm ?"

 

Hệ thống: "Có, quầy hàng nhập khẩu cập nhật!"

 

Đinh Quả: "Xuất hiện ở quầy hàng nhập khẩu, nghĩa là địa phương vẫn nhà máy sản xuất loại máy thu âm cỡ nhỏ ?"

 

Lúc cô đang trò chuyện riêng với hệ thống, chủ sạp cũng báo giá, 70 đồng.

 

Đinh Quả lộ một nụ đầy ẩn ý, định thông qua thương thành hệ thống nắm bắt giá đáy để thương lượng kỹ với chủ sạp, kết quả xem giá ở quầy hàng nhập khẩu... quy đổi nhân dân tệ là 120 đồng.

 

Đinh Quả: ...

 

Nắm bắt giá đáy thất bại, đúng là lãng phí biểu cảm của cô.

 

"Chuột, các ngươi nhập hàng còn giá thấp bằng hàng lén lút mang về của ."

 

Chuột hé răng, giá hàng ở thị trường chính quy thể giống với hàng lậu ?

 

Còn về việc chất lượng giống , thuế quan ở giữa mất, Chuột giám định cũng giải thích, chỉ một mực im lặng.

 

Thương thành nhà bán hàng còn rẻ bằng bên ngoài, Đinh Quả cũng bất lực.

 

Bên , Muỗi thi triển công phu "mưa dầm thấm lâu", c.h.é.m giá kịch liệt.

 

Chủ sạp ngược giận, hai thực lòng lấy hàng, chẳng qua hai bên đều chịu thiệt, cũng nhanh ch.óng mấp máy môi tiến hành cuộc chiến giằng co với Muỗi.

 

Tống Ngọc Linh và Đại Trụ cũng gần, đồ bày sạp tiên là chút ngây , đợi khi thứ to bằng viên gạch là máy thu thanh kèm ghi âm thì đều mặt đầy chấn kinh.

 

"Nhỏ thế , dùng ?" Tống Ngọc Linh đầu thấy máy thu âm nhỏ như , thậm chí còn nảy sinh nghi vấn như thế.

 

Đinh Quả : "Dùng !"

 

Chất lượng tuyệt đối kém hơn hàng bán ở thủ đô.

 

Bên , Muỗi mài giũa với chủ sạp nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng c.h.é.m xuống còn 66 đồng, chủ sạp c.h.ế.t sống chịu hạ giá thêm nữa.

 

Muỗi đầu hỏi Đinh Quả: "Chị, lấy mấy chiếc?"

 

Đinh Quả : "Chị lấy sáu chiếc, loại hàng đừng mang quá nhiều về."

 

Cái giống đồng hồ điện t.ử, bên phía đại ca cũ của Muỗi bán đồng hồ điện t.ử ngoài cao nhất mới 45 đồng.

 

Loại máy thu âm so với đồng hồ điện t.ử thể coi là món đồ lớn .

 

Xuất hàng quá nhiều chút gây chú ý.

 

Sáu chiếc cô lấy cũng định bán hết, tiên về hỏi ông cụ, nếu ở nhà thể giữ dùng thì sáu chiếc đủ chia.

 

Nếu thích hợp tự dùng thì mới bán ngoài.

 

đọng vốn một thời gian cũng , để một năm chắc cũng lỗ vốn.

 

Muỗi : "Vậy em lấy năm chiếc, chúng ..."

 

Cô nàng xong, chủ sạp kịp thời gọi dừng: "Đợi đợi , các cô lấy bao nhiêu?"

 

Muỗi: "Mười một chiếc, lượng tính là bán sỉ ?"

 

"Không !" Chủ sạp lắc đầu nguầy nguậy, " ở đây chỉ còn bốn chiếc thôi."

 

Đinh Quả, Muỗi: ...

 

Muỗi cũng cạn lời: "Anh hàng mà còn giữ giá chịu hạ xuống."

 

"Đừng đừng đừng vội mà." Chủ sạp cho Muỗi vội, chính vội đến mức lắp, quanh một chút, nhỏ giọng , " ở đây , nhưng bạn ở đó mà. Sáng mai bảy giờ rưỡi, vẫn ở chỗ , đợi các cô."

 

Muỗi : "Vừa nãy là nhắm tới lượng sỉ mới trả giá đó, giá của bốn chiếc đang giữ thương lượng ?"

 

Chủ sạp tỏ vẻ đau lòng: "Lời như , giá đưa cho cô thực sự là giá sỉ , lãi ."

 

Muỗi đương nhiên là tin, cô tiếp tục mặc cả với chủ sạp, cuối cùng chủ sạp vẻ chỉ chấp nhận hạ một đồng.

 

Và cũng khôn lõi, thể hạ giá một đồng, nhưng nhóm Đinh Quả trả tiền bốn chiếc , nộp thêm một trăm đồng tiền đặt cọc.

 

Nếu nhóm Đinh Quả lỡ hẹn, tiền đặt cọc trả .

 

rủi ro và quyền lợi khi nhóm Đinh Quả nộp tiền đặt cọc thì gì đảm bảo.

 

Muỗi còn định tiếp, Đinh Quả kéo cô một cái, bảo: "Thôi , hôm nay chúng mới đến, còn mấy chỗ bày sạp nữa , ngày mai chúng nơi khác xem thử ."

 

Bộ dạng như thứ cũng nhất thiết mua .

 

Muỗi phối hợp dậy, định rời , chủ sạp đành thỏa hiệp.

 

Giá hạ thêm một đồng, bốn chiếc nhóm Đinh Quả lấy , những hàng khác ngày mai mang tới, cần nộp tiền đặt cọc.

 

Đinh Quả yêu cầu thử kiểm tra chất lượng, chủ sạp chỗ sẵn băng từ và pin dùng thử.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-366.html.]

dám mở âm lượng quá lớn.

 

Nhóm Đinh Quả cũng cần âm lượng quá lớn, chỉ cần xác định thể sử dụng bình thường, chất lượng vấn đề là .

 

Muỗi mắt tinh phát hiện trong túi loại pin nhỏ, bảo đối phương tặng thêm hai viên pin, Đinh Quả thanh toán tiền, cả nhóm lấy hàng rời .

 

Bận rộn đến lúc cũng trưa , Đinh Quả mời Lư Văn Minh đưa họ đến tiệm cơm quốc doanh gần đó, cũng tiện thể mời Lư Văn Minh ăn cơm.

 

Đến tiệm cơm quốc doanh, Đinh Quả phát hiện việc dùng phiếu ở các cửa tiệm ở đây chấp nhận thoải mái hơn so với ở thủ đô.

 

Các tiệm cơm quốc doanh ở thủ đô bao gồm cả Phong Ninh dù cũng tình huống thu phiếu, nhưng mỗi tháng họ đều chỉ tiêu, vượt quá chỉ tiêu đó.

 

nhân viên trong tiệm cơm sẽ khống chế lượng giao dịch, xác nhận xác nhận là bạn thực sự phiếu lương thực, phiếu thịt... thì mới thiếu kiên nhẫn đưa đồ ăn cho bạn theo giá phiếu, còn lầm bầm vài câu khó .

 

Nhân viên ở đây Đinh Quả phiếu, liền báo giá phiếu, thu tiền.

 

Món gọi là món ăn đặc sắc của địa phương: bánh cuốn, mì hoành thánh, bánh củ cải, canh sườn hạt dẻ.

 

Đinh Quả cảm thấy, tình hình hiện nay trong tiệm cơm chắc hẳn cũng là một loại tín hiệu khi mở cửa.

 

Để kiểm chứng suy đoán, cô cũng hỏi Lư Văn Minh thử: "Trước đây bên các đối với phiếu lương thực, phiếu thịt cũng nghiêm ngặt như ?"

 

Lư Văn Minh nhỏ giọng : "Không , đây thế , chính là từ năm nay bắt đầu mới mấy khống chế chỉ tiêu nữa."

 

Những năm tình hình cũng giống như tiệm cơm ở phương Bắc thôi.

 

Đinh Quả gật đầu, : "Những đổi đều liên quan mật thiết với . Người ngoại tỉnh đến nhiều, thể đổi phiếu lương thực quốc từ địa phương, nhưng phiếu thịt và phiếu hàng công nghiệp thể quy đổi ở nơi khác, việc ăn ở khi đến đây sẽ bất tiện. Tuy văn bản chính thức về việc mở cửa vẫn ban hành, nhưng ngăn cản việc thử để xem xét tình hình, thử thì cân nhắc đến phương diện."

 

Nhóm Tống Ngọc Linh chăm chú.

 

Trần Đông Phương liếc Đinh Quả một cái.

 

Lão thủ trưởng cũng từng những phân tích tương tự, những lời của đồng chí Đinh Quả là quan điểm của chính cô lão thủ trưởng .

 

Lư Văn Minh nhịn tán thưởng: "Đồng chí Đinh Quả, thấy lời cô hợp lý. Làm thử quan sát , một khi phát hiện sự đổi là sai lầm thì lập tức thu hồi và tiến hành kiểm tra ngăn chặn nghiêm ngặt, vẫn trở trạng thái như ."

 

thích trạng thái hiện nay, thể tự do mua bán, tạo thuận lợi cực lớn cho cuộc sống của dân.

 

sở thích của quyết định điều gì, tất cả vẫn xem chính sách.

 

Mấy trò chuyện, đợi món ăn họ gọi.

 

Đại Trụ đang món bánh cuốn bàn bên cạnh gọi, trông vẻ lạ, nhưng dám chằm chằm mãi, khi vài cái thu hồi tầm mắt nhỏ giọng với Đinh Quả: "Chị, bàn chính là bánh cuốn đó hả, trông như thế?"

 

Đinh Quả : "Bánh cuốn là dùng nước bột gạo lớp vỏ, bên trong bọc nhân, cảm giác khi ăn đặc biệt, cũng ngon, lát nữa nếm thử là ngay."

 

Đợi đồ ăn của họ mang lên, nếm thử một miếng, ngoại trừ Đinh Quả và Lư Văn Minh, biểu cảm của những khác đều khựng một chút.

 

Tống Ngọc Linh nhỏ giọng : "Sao nó vị ngọt nữa?"

 

Cũng là ngọt, chắc là mặn ngọt, nhưng vị ngọt lấn át vị mặn của nhân, đặc biệt, chỉ là ăn nhiều thấy ngấy, quen lắm.

 

Lư Văn Minh : "Khẩu vị món ăn bên chúng đều thiên về vị ngọt."

 

"Đường bên các là cung cấp theo kế hoạch ?" Muỗi tò mò.

 

Lư Văn Minh : "Là cung cấp theo kế hoạch, nhưng việc cung cấp cũng sẽ cân nhắc đến môi trường chung, cũng tôn trọng phong tục tập quán của địa phương." Anh , "Lúc xuống nông thôn cũng ăn quen đồ ăn bên đó, một tí đường cũng . Hơn nữa bên đó mua đường còn đặc biệt bất tiện."

 

Đinh Quả : "Khẩu vị Nam Bắc khác biệt lớn."

 

Bạn cùng phòng của Đại Trụ và Tống Ngọc Linh đều ai miền Nam, trong lớp thì nhưng bình thường ít giao lưu, từng trò chuyện với họ về phong thổ nhân tình ở quê hương mỗi .

 

Lư Văn Minh : "Ăn thêm vài là quen ngay thôi."

 

Sau khi xuống nông thôn cũng thích nghi một thời gian mới dần quen với khẩu vị bên đó.

 

Bây giờ bất kể ăn đồ ăn bên nào cũng chấp nhận .

 

Ăn trưa xong, Lư Văn Minh đưa họ đến một con ngõ gần nhà ga nhất, bên đó cũng bày sạp.

 

Nói là gần nhưng cộng cả thời gian xe buýt và bộ, thời gian một chiều cũng mất xấp xỉ một tiếng đồng hồ.

 

Số lượng sạp bày ở đó nhiều, đồ bán thì cũng tương tự như ở khu chợ .

 

Đinh Quả hỏi thăm Lư Văn Minh: "Ở đây ngày nào cũng là những sạp ?"

 

Lư Văn Minh : "Gần như , thêm cũng thêm mấy sạp. Đồ đạc cũng đều na ná cả..."

 

Anh chỉ về phía , với nhóm Đinh Quả: "Thấy sạp bán thảo mộc phía ? Là của tư nhân đấy!"

 

Điều Lư Văn Minh đơn giản chỉ là một sạp thảo mộc, mà là đang về thời thế.

 

"Có nơi cũng sạp mì do tư nhân mở ." Lư Văn Minh tiếp tục .

 

Đây là cho nhóm Đinh Quả , ngoài việc bán quần áo giày tất nọ, đồ ăn thức uống cũng xuất hiện sạp của tư nhân .

 

Đinh Quả gật đầu, tiếp tục xem.

 

Chỉ là dạo một vòng quanh, vẫn thấy bán đồng hồ điện t.ử.

 

Liên tiếp hai nơi đều gặp đồng hồ điện t.ử, thì Đại Dũng đây thể gặp chủ sạp đó quả thực là vận may tồi .

 

Đã mở mang tầm mắt ở khu chợ , nhóm Muỗi ngược còn phấn khích như nữa, biểu hiện bình thản.

 

 

Loading...