Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 367

Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là Tống Ngọc Linh thấy chút hoa mắt ch.óng mặt, chạy hỏi Đinh Quả: "Chị, nhiều hàng thế , các chị định nhập cái gì, nhập cái gì, nhớ hết ?"

 

đầu óc cô cũng choáng váng .

 

Đinh Quả : "Nhớ mà, ngày mai xem thêm mấy nơi nữa, chúng phân loại một chút bắt đầu nhập hàng."

 

Muỗi cũng ghé chuyện, bảo: "Em nhớ hết, nhưng những loại hàng em hứng thú thì nhớ . Ở đây mấy mẫu ví tiền, ở khu chợ bên thấy ."

 

Đợi ngày mai dạo xong, một phép so sánh, so sánh kiểu dáng, so sánh giá cả, mới tổng hợp để nhập một ít đồ.

 

Tống Ngọc Linh gật đầu.

 

Còn thở dài, cô quả nhiên là nguyên liệu để buôn bán.

 

Quay về nhà khách, Lư Văn Minh hẹn thời gian ngày mai đến đón họ, dặn họ nghỉ ngơi cho xách những thứ Đinh Quả đưa cho sáng nay rời .

 

Đến lúc mở nước nóng, mấy vội vàng tắm rửa, giặt quần áo đem phơi, rủ tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn cơm, xách mấy chai nước ngọt về, Tống Ngọc Linh và Muỗi đều mệt lử.

 

Lúc uống nước, Đinh Quả lén thêm một chút nước giếng ca của họ để giúp khôi phục thể lực.

 

Trần Đông Phương tới gõ cửa, với Đinh Quả là ngoài một chuyến, nếu sáng mai kịp về thì bảo nhóm Đinh Quả cần đợi .

 

Đinh Quả sang phía quầy lễ tân, hạ thấp giọng hỏi: "Đồng chí Trần, cần giúp gì ?"

 

Trần Đông Phương : "Tạm thời , đồng chí Đinh cũng cần lo lắng, nguy hiểm ."

 

Đinh Quả gật đầu, hỏi thêm nữa.

 

Quay phòng, thấy Tống Ngọc Linh và Muỗi giường của mỗi nhắm mắt , chẳng mấy chốc phát tiếng thở đều đặn.

 

Đinh Quả ngủ, cô đợi thêm một lúc, đợi hai ngủ say, xuống xổm ở phía bên đầu giường lẻn gian.

 

Như nếu Muỗi Tống Ngọc Linh ai tỉnh dậy thấy cô giường thì cô còn cách giải thích.

 

Trong thương thành, Đinh Quả các kệ hàng và đồ đạc rực rỡ muôn màu tường, tò mò hỏi Chuột: "Không gian cũng tăng thêm bao nhiêu, các ngươi nhét nhiều thứ thế ?"

 

Hệ thống tự hào: "Nhìn gian lớn, thực lớn lắm đó, gian gấp khúc tận dụng qua ? Công nghệ của chúng chính là tiên tiến như đấy."

 

Đinh Quả lườm một cái: "Tiên tiến như , thế còn đợi đến miền Nam các ngươi mới bày hàng, mà bày thế ... cũng vẫn diện."

 

Chuột nghẹn lời, chút đuối lý biện minh: "Bày ngươi cũng mua bao nhiêu ."

 

Giống như hiệu sách và quầy hàng nhập khẩu xuất hiện khi nâng cấp, cũng chẳng thấy ký chủ nhà mua bao nhiêu đồ.

 

Chuột tiếp tục : "Hơn nữa các mặt hàng nhập khẩu khác cũng bắt ký chủ đến nơi sản xuất mới tăng thêm, còn đặc biệt tăng thêm máy ghi âm và đồng hồ điện t.ử mà ký chủ hằng mong ước đó."

 

Có kẽ hở, chẳng đang nỗ lực sửa chữa .

 

Đinh Quả nghĩ cũng đúng, cô mua đồ thực sự nhiều, nhưng đại khái những thứ cần thiết đều thể mua từ thương thành, cũng coi như tệ .

 

xem đồng hồ điện t.ử mới thêm ở quầy hàng nhập khẩu.

 

Đồng hồ điện t.ử quầy dường như tinh xảo hơn một chút, nhưng giá cao, từ bảy tám đồng đến mười mấy đồng.

 

Đinh Quả lấy một chiếc đắt nhất, xem nửa ngày, phát hiện ngoại trừ chất liệu cảm giác hơn, chữ lớn hơn một chút, còn thêm chức năng gì khác.

 

Lô hàng mà Đại Dũng mang về chính là loại bán bảy tám đồng trong quầy hàng .

 

Ở đây mới bán bảy tám đồng, thì giá xuất xưởng chắc chắn còn thấp hơn nữa.

 

Những thứ thêm , Đinh Quả vẫn chỉ xem chứ mua, xem bầy gà vịt nuôi, ăn chút trái cây, súc miệng phòng ngủ.

 

Dặn Chuột giúp cô để mắt tới động tĩnh bên ngoài, Đinh Quả nghỉ ngơi trực tiếp trong gian luôn.

 

Ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, thời gian bên ngoài mới hơn ba giờ sáng.

 

Đinh Quả lách , nhẹ chân nhẹ tay lên giường.

 

Sáng sớm đợi nhà khách mở nước nóng, mang đồ tắm rửa, vệ sinh cá nhân.

 

Dọn dẹp xong, Lư Văn Minh cũng tới.

 

Đinh Quả chào hỏi cùng ăn cơm.

 

Không thấy Trần Đông Phương, Lư Văn Minh ngạc nhiên hỏi: "Người bạn của cô ?"

 

Đinh Quả : "Anh khỏe, để nhà khách nghỉ ngơi, chúng tự dạo."

 

Lư Văn Minh : "Mới đến đây dễ lạ nước lạ cái, nếu thực sự khỏe thì nên đến trạm xá xem thử."

 

Đinh Quả : " với , sẽ tự sắp xếp."

 

Lư Văn Minh gật đầu, thêm gì nữa.

 

Ăn sáng xong, mấy đến chợ.

 

Không chỉ chủ sạp hôm qua mặt, mà nhiều chủ sạp khác cũng dọn hàng.

 

Nhóm Đinh Quả kịp dạo quanh, mua máy ghi âm .

 

Chủ sạp bán máy ghi âm vẫn là , nhưng bên cạnh thêm một túi dứa căng phồng.

 

Thấy nhóm Đinh Quả, chủ sạp cũng thở phào nhẹ nhõm, tươi chào đón.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-367.html.]

Số lượng hàng cần nhiều, họ bèn kiểm tra chất lượng từng chiếc một, xác định hàng vấn đề gì mới giao tiền lấy hàng.

 

Chắc chắn thể mang theo những thứ dạo tiếp, bèn mang về nhà khách.

 

Đinh Quả tự cất hàng, cô lấy một cái túi dứa khác tùy tiện đựng vài thứ đặt gầm giường, thu hàng hôm nay cùng với mấy chiếc hôm qua gian.

 

Khóa cửa , theo Lư Văn Minh rời .

 

Hôm nay ở bên ngoài dạo suốt một ngày, cuối cùng cũng phát hiện một chủ sạp bán đồng hồ điện t.ử ở con ngõ phía một bệnh viện địa phương.

 

Đối phương đòi mười đồng một chiếc, nhóm Đinh Quả nỗ lực mặc cả, mài giũa nửa ngày trời, cuối cùng chốt với mức giá thấp hơn lô hàng Đại Dũng mang về một đồng.

 

Muỗi kinh ngạc, nhưng cũng thấy hợp lý, và nội tâm chút gợn sóng.

 

Nếu là cô vất vả lặn lội đường xa mang hàng về, cô sỉ cho khác cũng sẽ báo giá quá thấp.

 

Hàng của đối phương nhiều, chỉ hơn tám mươi chiếc.

 

đó cho nếu nhóm Đinh Quả sẵn lòng đợi ba bốn ngày thì thể đưa thêm một lô hàng nữa tới.

 

Lô hàng còn khi bán vài ngày, nên chỉ còn ngần .

 

Đinh Quả hứa chắc, họ tới một chuyến là định ở Dương Thành thêm vài ngày, nhưng cụ thể bao nhiêu ngày thì xác định, chỉ nếu ba bốn ngày vẫn còn ở Dương Thành thì sẽ ghé qua xem.

 

khi khu vực gần nhà ga, Đinh Quả tìm chủ sạp bán máy ghi âm, trực tiếp hỏi về đồng hồ điện t.ử.

 

"Đồng hồ điện t.ử , cái món đó lượng lớn mới lời, ở đây , để hỏi giúp cô mấy bạn, ngày mai sẽ trả lời cô."

 

Đinh Quả đồng ý, cả nhóm chuẩn về nhà khách.

 

Chia tay Lư Văn Minh ở ven chợ, nhóm Đinh Quả về, Trần Đông Phương về , tìm Đinh Quả hỏi thăm thu hoạch ngoài hôm nay.

 

Đinh Quả Trần Đông Phương chuyến chắc cũng là giúp ông nội điều tra sự phát triển tình hình ở đây, chẳng qua mức độ điều tra sâu hơn một chút, nên cũng giấu giếm, kể tình hình hôm nay.

 

Trần Đông Phương lời cảm ơn, bảo: "Ngày mai các em sẽ bắt đầu mua đồ ?"

 

Đinh Quả: "Ngày mai sẽ nhập một ít hàng."

 

Trần Đông Phương: "Sáng mai cùng các em, chiều ngoài một chuyến."

 

"Được!" Đinh Quả , "Hôm nay em với Lư Văn Minh là khỏe, ở nhà khách nghỉ ngơi ."

 

Trần Đông Phương gật đầu tỏ ý , sẽ hớ.

 

Tống Ngọc Linh kéo Đinh Quả, : "Chị, ngày mai thể nhờ đồng chí Lư đưa chúng em đến bưu điện ở đây một lát , em gọi điện thoại cho Đại Dũng."

 

Ngày họ xuất phát kỳ thi đại học bắt đầu , ngày mai là ngày cuối cùng, đúng là nên hỏi thăm tình hình thi cử của Đại Dũng.

 

"Ngày mai gọi một cuộc hỏi xem ."

 

Sẵn tiện hỏi Đại Dũng chỗ nhập đồng hồ điện t.ử.

 

Đinh Quả bắt đầu bàn bạc với Muỗi về chủng loại và lượng hàng cần nhập.

 

Hai nhập hàng giống , chỉ một phần trùng khớp, nên bàn bạc một chút, định ai nhập của nấy.

 

Đinh Quả với Tống Ngọc Linh: "Bên chị tiền vốn của Đại Dũng..."

 

Tống Ngọc Linh kinh ngạc: "Chị, Đại Dũng chúng tới miền Nam ?"

 

Đinh Quả : "Cậu để từ ."

 

Mấy ngày tiền chia từ lô dây buộc tóc, quần áo mà Muỗi bán vẫn đưa cho Đại Dũng, con lớn nhưng thì ?

 

Trước đây Đại Dũng dẫn cô kiếm tiền là hề hàm hồ chút nào, vốn liếng hai trăm đồng còn thể kiếm vài để tăng thêm đầu tư cho cô, Đại Dũng bây giờ giá thế lấy ngần tiền vốn ? Chẳng qua là để dẫn Đinh Quả kiếm tiền thôi.

 

Lần cô tới nhập hàng, đương nhiên cũng lấy cho Đại Dũng một phần.

 

Tống Ngọc Linh Đại Dũng và chị Đinh Quả hùn vốn đầu tư, nên bây giờ Đinh Quả , cô nửa điểm nghi ngờ, còn bảo: "Chị, em ở đây còn hai trăm nữa , nếu chị đủ thì em đưa phần của em cho chị."

 

Đinh Quả lập tức : "Được, em giữ ít tiền tiêu vặt, còn đưa chị."

 

Tống Ngọc Linh giữ hai mươi đồng, một trăm tám mươi đồng còn đưa cho Đinh Quả.

 

Chương 234 234 Hai trong một

Ngày hôm , nhóm Đinh Quả đến khu chợ gần đó, tiên tìm chủ sạp bán máy ghi âm, bên cạnh chủ sạp thêm một nam thanh niên ngăm đen gầy nhỏ, chân còn đặt hai thùng giấy lớn lắm, hai trăm chiếc đồng hồ điện t.ử.

 

Chủ sạp bán máy ghi âm họ Trần, tên Trần Vĩnh Thanh.

 

Nhóm Đinh Quả thuần thục mặc cả, giá cả tương đương với lô mua hôm qua, lấy hết bộ.

 

Người còn mang theo mấy bó tất dài, Đinh Quả và Muỗi cũng lấy hết.

 

Ở các sạp khác tất sợi thép, thấy loại dài , đúng là thu hoạch bất ngờ.

 

Liên tiếp mấy ngày trôi qua, Trần Vĩnh Thanh định vị nhóm Đinh Quả là khách hàng lớn .

 

Không phô trương thanh thế gì mà lấy từ chỗ và bạn hơn hai ngàn đồng tiền hàng.

 

thực sự trực tiếp nhúng tay chỉ bốn chiếc máy ghi âm, nhưng giúp khác giới thiệu khách hàng, ngoài việc sẽ nhận hồng bao, còn củng cố mạng lưới quan hệ. Dù mấy gọi là bạn cũng là những mới quen khi nghề, quan hệ tính là quá , nhưng thể giúp đối phương giới thiệu đường mối và nguồn hàng, cũng như khi rủi ro sẽ nhắc nhở lẫn .

 

Nghe Đinh Quả tới đây chỉ mua máy ghi âm và đồng hồ điện t.ử, mà còn nhập quần áo giày tất, bèn chủ động trò chuyện với cô về tình hình khu chợ , giơ tay chỉ vài vị trí, : "Mấy ông chủ ở đó hai ngày nay đều mặt , hàng trong tay mấy đó mới gọi là . Có một tên A Cường, chuyên bán quần, cũng là hàng nhập từ Cảng Thành về, hai ngày nay ở đây, ước chừng ... nhập hàng ."

 

 

Loading...