Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 369
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Quả cũng đại khái là chạm đáy , lập tức khi kiểm tra hàng xong thì giao tiền lấy hàng rời .
Sau đó, tới chỗ cái sạp mà Đại Dũng một chuyến, tìm thấy , ngược chủ sạp lấy đồng hồ điện t.ử đây hàng về, lấy ba trăm chiếc đồng hồ điện t.ử.
Ba trăm chiếc đều là Đinh Quả tự lấy, vốn liếng của Muỗi khi lấy máy ghi âm, một phần đồng hồ điện t.ử và quần áo giày tất cạn kiệt, chỉ giữ một ít tiền lẻ.
cô nàng chẳng hề hoảng hốt chút nào.
Những món hàng nhập về bất kể loại nào mang về sang tay là tiền ngay, nghĩ thôi thấy hưng phấn.
Cái xưởng mà Trần Vĩnh Thanh nhóm Đinh Quả cũng xem .
Xưởng lớn nhưng hiệu quả , Đinh Quả cũng thấy hàng khác lấy. Mẫu mã khá .
Nhóm Đinh Quả thương lượng giá sỉ tại chỗ, kết quả một đám quây , mục đích giống hệt họ, ngay cả Muỗi nhảy lên nhảy xuống cũng giành một vị trí hàng đầu.
Hàng khó lấy, may mà họ cũng nhất thiết lấy lô hàng , những thứ khác tuyển chọn kỹ càng mang về cũng lỗ vốn, nên từ bỏ, cơ hội tới đây thì tính .
Trong thời gian đó cũng tìm vài xưởng gia công nhỏ, nhưng những thứ sản xuất họ đều thấy ở mấy cái chợ , nên cũng chẳng gì lạ lẫm.
Tới miền Nam một chuyến, thể chỉ nhập hàng xong là , mấy còn dạo trung tâm bách hóa ở đây.
Vừa trung tâm bách hóa, mắt Tống Ngọc Linh sáng lên, : "Chị, chị cái túi treo kệ hàng kìa."
Là túi ba lô vải bạt màu xanh quân đội, ở các sạp bên ngoài thấy, nhưng trong thương thành hệ thống của Đinh Quả thì .
Tống Ngọc Linh rục rịch mua.
Muỗi cũng trúng : "Dùng cặp sách hơn túi đeo chéo."
Nhập hàng là nhập hàng, mua sắm là mua sắm, tuy đều là mua đồ nhưng ý nghĩa khác , tâm trạng cũng khác. Cái là niềm vui và áp lực kiếm tiền cùng tồn tại, cái thì thuần túy là niềm vui .
Đinh Quả tuy thể mua từ thương thành hệ thống, nhưng loại hoạt động nhóm nhỏ cô cũng sẵn lòng tham gia một chút.
Trong những mặt ở đây thì cô là thiếu tiền nhất.
Tiến lên hỏi thăm một chút, phiếu vải cũng mua , giá cao một chút.
Ba lô hai vai đắt hơn túi vải bạt đeo chéo, hơn nữa Tống Ngọc Linh lúc bản tính chị dâu trỗi dậy, dự định mua cho Đại Dũng và hai đứa em chồng mỗi một cái, còn kiên quyết để Đinh Quả tranh với cô, nhưng cô ái ngại xin Đinh Quả một ít tiền.
Đại Trụ cuống đến đỏ cả mặt, : "Chị dâu, em cần , cái túi đeo chéo của em vẫn còn mới tám phần mà."
Chị mua cho hai năm , Đại Lâm cũng một cái.
Đinh Quả nhịn , nhưng nghĩ tới việc Đại Trụ nâng niu cái túi đó, mới tám phần thì hẳn, bảy phần , dùng thực sự cẩn thận .
Tống Ngọc Linh sa sầm mặt : "Chị chị dâu mà còn tặng chút quà ?"
Đinh Quả Đại Dũng thiếu tiền, thiếu tiền tức là vợ thiếu tiền, với Đại Trụ: "Chị dâu em mua cho các em, các em cứ nhận lấy."
Đại Trụ đành ái ngại nhận lấy, : "Cảm ơn chị dâu."
Cái túi cũng thích, nãy chính là sợ chị xót tiền nên thích cũng biểu lộ , ngờ vẫn để chị dâu tốn tiền.
Đinh Quả xong Đại Trụ, Tống Ngọc Linh liền hi hi với cô: "Quà cho em chồng tặng, quà cho chị chồng cũng tặng chứ. Chị, chị đừng từ chối đấy nhé!"
Đinh Quả nhịn : "Không từ chối từ chối, chị mới khách sáo với em ."
Tống Ngọc Linh cũng mua quà cho bố chồng.
Đinh Quả lúc tự nhiên sẽ tranh giành, tặng quà cũng cần giống như thi đấu .
Muỗi mua hai cái.
Cô với Đinh Quả: "Em giữ một cái cho , cái còn em mang về tăng thêm năm đồng nếu dễ bán, chúng tìm xưởng loại túi xem nhập hàng ."
Đinh Quả gật đầu.
Ngày cuối cùng ở Dương Thành, mấy chẳng cả, nhờ Lư Văn Minh dẫn họ đến trạm phế liệu mua một chồng lớn báo cũ, về bọc đồng hồ điện t.ử và máy ghi âm, để phòng va đập lúc đông đúc đường.
Quần áo giày tất sắp xếp phân loại đóng gói.
Hàng nhập về tưởng như ít, nhưng họ đông , chia mỗi giúp mang một ít hàng thì cũng bao nhiêu.
Trần Đông Phương hai ngày cuối ít khi ở cùng họ, ngày nào cũng ở bên ngoài, ông cụ rốt cuộc giao cho nhiệm vụ gì.
Sắp khởi hành , Trần Đông Phương cùng họ, khi hỏi Đinh Quả mua vé giường , nhận nhiệm vụ , ngoài một vòng mua năm vé giường .
Phân chia hành lý xong, cả nhóm xuất phát đến nhà ga.
Lư Văn Minh tiễn họ, còn mua một ít đặc sản địa phương nhờ Đinh Quả mang cho Vu Thiếu Phân.
Mấy ngày nay Lư Văn Minh chạy đôn chạy đáo, Đinh Quả cũng để giúp công, khi đưa cho một cái hồng bao hai mươi đồng, cô và Muỗi mỗi mười đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-369.html.]
Lư Văn Minh cũng từ chối, thản nhiên nhận lấy, đó để phương thức liên lạc bên cho Đinh Quả, : "Những loại hàng các cô nhập đều cả , nếu bán cần nhập thêm hàng thì gọi điện thoại cho , giúp các cô gửi hàng từ bên qua. Còn cái túi đó, thấy các cô đều thích, nếu mang về phương Bắc chắc chắn cũng thị trường, tranh thủ nghỉ hè chạy qua mấy xưởng khác xem tìm nguồn hàng thể xuất cho tư nhân , kết quả sẽ thư cho các cô."
Gửi hàng qua bưu điện tốn chi phí, tự mang hàng về thì tốn chi phí ?
Hơn ba mươi tiếng đồng hồ tàu, tiền vé rẻ, còn tốn tâm tốn sức kèm theo rủi ro, chẳng bằng gửi bưu điện.
nhờ giúp nhập hàng gửi hàng, quen thì thực sự dám như .
Dù nhờ giúp thì gửi tiền hàng qua .
Đinh Quả cũng tính toán như , đó cũng là lý do tại đưa hồng bao mạnh tay như thế, ngoài việc cảm ơn sự vất vả của mấy ngày nay, cũng là hy vọng tạo dựng mối quan hệ , nhờ vả tiếp cũng dễ mở lời.
Và mấy ngày tiếp xúc , Lư Văn Minh là khá , đáng tin cậy, tinh tế, giờ còn thể nghĩ đến việc giúp họ tìm nguồn hàng ba lô hai vai, thấy rõ thực sự hợp nghề .
Nhóm Đinh Quả lập tức đồng ý.
Lúc đông đúc, lúc về cũng đông đúc như , lên tàu quá nhiều.
Nhóm Đinh Quả gánh hàng dám đ.â.m đầu đám đông.
Trần Đông Phương : "Các em ở đây đợi một chút, tìm."
Anh tùy tiện chọn một toa xe nhảy từ cửa sổ, nhanh ch.óng tìm toa của họ, thò chào nhóm Đinh Quả qua đó, đưa hết hàng , leo cửa sổ một nữa.
Sau khi đến thủ đô, thậm chí còn đến chỗ xuống xe, thuần thục nhảy cửa sổ.
Tống Ngọc Linh nhịn cảm thán: "Đi một chuyến miền Nam, ngoại trừ lúc lên tàu từ thủ đô là cửa đàng hoàng, lúc xuống tàu và lúc về đến nơi ngay cả mép cửa cũng sờ tới."
Muỗi : "Sờ mép cửa sổ ."
Lúc đến trạm là buổi sáng, lúc về đến trạm là buổi tối, đây là chuyến tàu Đinh Quả đặc biệt lựa chọn, để tiện cho họ mang hàng về.
Trần Đông Phương tiễn nhóm Đinh Quả về tận cầu T.ử Trúc mới rời .
Muỗi một mang hàng về nhà tiện, nhưng cô rời mấy ngày cũng nhớ bà nội, nên theo Đinh Quả về nhà , để hàng chỗ Đinh Quả, mượn xe đạp của cô về ngõ Bồng Bột.
Ở nhà Bất Bạch, cả nhóm về, Bất Bạch sủa "gâu gâu" hai tiếng , đó là chủ nhân về, từ viện phía Đông chạy sang viện phía Tây chào đón, quấn quýt quanh chân Đinh Quả.
Dì Kiều thấy động tĩnh, thò đầu từ cổng viện ở giữa một cái, là nhóm Đinh Quả về, thở phào nhẹ nhõm một dài, nhỏ giọng hỏi: "Đã ăn cơm ?"
Bữa tối thực sự ăn, nhưng Đinh Quả định để dì Kiều bận rộn, nhỏ giọng : "Dì Kiều, dì ngủ , chúng cháu tự nấu chút mì là ."
Dì Kiều : "Nấu bát mì thì tốn bao nhiêu công sức? Thịt bò xào tương chị Trương mới mang tới hôm qua còn đang đông đá trong tủ lạnh kìa, dì nấu cho các cháu bát mì, thái chút thịt bò, chần mấy quả trứng, nhanh thôi."
Vừa rửa tay, lẻn bếp.
Vương Xuân Hoa cũng dậy , : "Cuối cùng cũng về ."
Dù Đinh Quả của cô, nhưng chung sống lâu như , quan hệ cũng thiết , cô và dì Kiều đều đang lo lắng đấy.
Biết họ ăn tối, bèn bếp giúp dì Kiều một tay.
Nhóm Đinh Quả để hàng phòng Đại Trụ ngủ, từ hàng của lấy hai đôi tất sợi thép, hai cái dây buộc tóc.
Mì nấu xong, dì Kiều cho một ít mỡ lợn và tép khô đáy mấy cái bát, lấy nước dùng nóng dội lên, vớt mì , mỗi bát hai quả trứng chần, thái mấy lát thịt bò cho nước mì cho tan đá.
Còn mở cho họ một hũ tương dưa hấu, với Đinh Quả: "Dì Vu của cháu gửi tới đấy."
Đinh Quả : "Dì Vu của cháu tương dưa hấu là nhất."
Ngày mai gửi quà của Lư Văn Minh cho dì Vu, xách thêm mấy quả dưa hấu lớn từ gian qua.
Mùi thơm của mì xộc mũi.
Tống Ngọc Linh hít một thật sâu, mặt đầy say sưa.
Cô cảm thấy quà vặt miền Nam dù tinh xảo đến cũng bằng bát mì của dì Kiều.
Đây là kỳ thị vùng miền, mà là vấn đề khẩu vị cá nhân, ăn quen.
Đinh Quả đưa tất sợi thép và dây buộc tóc mang tới cho dì Kiều và Vương Xuân Hoa, tất họ tự cũng , tặng khác cũng , dây buộc tóc dì Kiều dùng nhưng con gái dì dùng .
Thủ đô tuy là thành phố lớn, nhưng cũng thứ gì cũng thể thịnh hành ở đây ngay lập tức.
Đinh Quả đưa tất cho họ, hai đều thấy quá quý giá, ngại lấy , nhưng ưng ý, đưa tiền cho Đinh Quả để mua.
Đinh Quả mà đồng ý , vội bảo hai cứ nhận lấy: "Với cháu mà còn khách sáo!"
Bên , Trần Đông Phương tìm ông cụ báo cáo công tác.
"Chiều hướng ở Dương Thành đổi nhanh hơn dự tính của chúng ... lòng gan của dân ở đó cũng lớn hơn chúng tưởng... thể thấy sự khao khát đối với sự chuyển đổi chiều hướng... cũng gặp Chủ nhiệm Hà và ông cụ Tiền , theo dặn dò của ngài, để phát hiện, trạng thái của ông cụ Tiền , bảo ngài cần lo lắng. Chủ nhiệm Hà nhờ chuyển lời tới ngài..."
Còn về hành động của nhóm Đinh Quả và hàng nhập, Trần Đông Phương nhắc tới một chữ.