Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 373
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vu Thiếu Phấn hứng thú, vội vàng hỏi han chi tiết, Đinh Quả cũng đem tình hình thấy ở miền Nam chuyến kể cho Vu Thiếu Phấn .
Vu Thiếu Phấn chăm chú, càng mắt càng sáng, gật đầu liên tục, : "Thay đổi là , đổi là mà, chỉ là bao giờ ở đây mới thể nới lỏng như miền Nam."
Đinh Quả : "Tuy chắc , nhưng cứ chờ xem ạ."
Vu Thiếu Phấn , "Cũng đúng!" Sau đó vội vàng giục Đinh Quả cho xem hàng: "Không chuyện đó nữa, chị xem hàng em nhập về, tìm xem món gì lạ từ chỗ em ."
Đinh Quả dẫn Vu Thiếu Phấn xem hàng, thấy Vu Thiếu Phấn rời mắt , chỉ một chiếc máy ghi âm, nhỏ giọng : "Cái tinh xảo quá, món rẻ nhỉ?"
Đinh Quả gật đầu, nhỏ nhẹ: "Em dám mang ngoài bán, nó tuy nhỏ nhưng cũng thuộc loại hàng lớn, trong đại lâu bách hóa ở đây kiểu máy ghi âm , hàng từ Hong Kong về đấy."
Vu Thiếu Phấn lập tức nghĩ đến việc nguồn hàng lẽ rõ ràng cho lắm, chị còn ngoài một chút, cũng đề phòng ai, con khi bàn bạc chuyện mấy quang minh chính đại sẽ vô thức những hành động như , nhỏ giọng : "Thật thì chuyện nguồn hàng chính đáng , chỉ cần các em lấy lượng nhiều thì thật sự sẽ gây chú ý cho cấp ." Nói xong mới hỏi, "Em lấy lượng nhiều ?"
Đinh Quả lắc đầu.
Vu Thiếu Phấn: "Thế thì , chỉ cần nhập hàng lượng lớn thì dăm ba cái máy chẳng gây sóng gió gì , nhưng vẫn nên ít động . Thứ giống như quần áo tất vớ..."
Đinh Quả nhỏ với Vu Thiếu Phấn về ý định của : "Em cũng nghĩ ạ, chỉ là lúc đó thấy cầm lòng , những món hàng lớn như máy ghi âm em sẽ nữa. Quần áo tất vớ đồng hồ điện t.ử là đủ cho em kiếm một thời gian ."
Vu Thiếu Phấn gật đầu: "Đạo lý là , kiếm tiền thì dễ ham, nhưng cũng đừng để mờ mắt. Ngay cả đồng hồ điện t.ử đó cũng đừng để nổi bật quá, bán một đợt quan sát một thời gian hãy nhập tiếp."
Đinh Quả vội gật đầu: "Em sẽ chú ý ạ."
Vu Thiếu Phấn: "Em tự chừng mực là ."
Vu Thiếu Phấn lấy một chiếc máy ghi âm: "Cho ông cụ nhà chị dùng, để ông khỏi bê cái thùng to tới lui giữa phòng ngủ với phòng khách, tháng bê về phòng ngủ cẩn thận va khung cửa. Vỏ cái đài đó bằng gỗ, mẻ một miếng ở góc, ông xót xa quá chừng, cơm cũng thèm ăn, cứ hì hục trộn mùn cưa với keo để trét cho phẳng. Sửa thì sửa đấy, nhưng như bệnh tâm lý , cứ chốc chốc sờ sờ. Chị đổi cho ông cái nhỏ , bê cái to sang nhà trai chị."
Lại , "Chị bảo đây là do em mang về , chị cũng đây là hàng lậu, chị cứ đổ lên đầu Tiểu Lư, bảo là bạn miền Nam bán loại máy ghi âm nhỏ thế nên gửi tiền nhờ mua giúp một cái."
Cách gần như tương tự với những gì ông cụ với Vu Thiếu Phấn khi Đinh Quả nhập một lô hàng lậu.
Không hỏi nguồn hàng, khuyên Đinh Quả vẫn nhập loại sản phẩm như máy ghi âm, đồng thời bảo: "Lô hàng , nếu ai hỏi thì cứ bảo các em kinh nghiệm nên chủ hàng lừa."
Khóe miệng Đinh Quả giật giật, cái "nồi" đổ thiên vị đấy.
Những thứ khác ông cụ phản đối, hỏi thăm xem hôm nay bày hàng thế nào, hỏi quan điểm của Đinh Quả về tình hình hiện tại ở miền Nam.
Đinh Quả cũng chọn lọc những tư tưởng quá tiến bộ để phân tích một chút ý kiến của .
Ông cụ xong gật đầu liên tục, cuối cùng giơ tay chỉ về phía Đinh Quả: "Gan to thật đấy." Lại , " quá lớn cũng , con lòng kính sợ."
Đinh Quả : "Ông nội, ông yên tâm ạ, con tự chừng mực."
Ông cụ cũng : "Biết chừng mực là , hàng lậu thì hải quan sẽ bỏ mặc . Đồ nhỏ thì , đồ lớn thì cố gắng đừng đụng ."
Đinh Quả : "Sau nhập hàng chủ yếu là quần áo, năm nay tích lũy chút vốn liếng, sang năm xem thể tìm xưởng nhỏ bên đó hợp tác đặt hàng riêng ."
Cô bày hàng cũng là tiền trong tay một nguồn gốc rõ ràng.
Dù việc hợp tác với Đại Dũng chắc hẳn bên phía ông cụ cũng , nhưng đó là tiền hạn.
Tự bày hàng kiếm một ít, cố gắng cho vốn hạn dày thêm một chút.
Trong tay nhiều tiền , dù là đầu tư hợp tác mở cửa hàng với khác thì nguồn gốc tiền đều lời giải thích.
Ông cụ nhịn : "Cháu nghĩ cũng xa đấy."
Đinh Quả mang một chiếc máy ghi âm nhỏ đến cho ông cụ xem, ông cụ giữ mà bảo cô tự xử lý.
Ngược ông giữ ví tiền và thắt lưng Đinh Quả mang tới.
Đinh Quả còn đưa cho dì Trương một đôi tất và một cái ví.
Máy ghi âm Đinh Quả định giữ một chiếc cho .
Tống Ngọc Linh một chiếc.
Số còn từ từ bán , chắc chắn sẽ tồn hàng trong tay .
Về đến T.ử Trúc Kiều, Đại Trụ Văn T.ử lấy hàng ngoài , Đại Trụ gãi gãi đầu, : "Chị, em qua đó xem thử."
Cậu từng thấy chợ đêm bao giờ, tò mò là một chuyện, tối nay qua giúp Văn T.ử bán hàng lấy chút kinh nghiệm, họ cũng thể bày hàng.
Đinh Quả : "Muốn thì , cầm theo đèn pin, lấy thêm mấy cục pin dự phòng nữa, đường về cũng đừng tiếc dùng, nhớ chú ý an ."
So với pin đời , pin thời dùng lâu lắm.
Đại Dũng gật đầu, cho đồ túi, đạp xe khỏi cửa.
Đinh Quả trông con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-373.html.]
Gọi là trông nhưng thực là trong sân cầm quạt nan đập muỗi xem hai đứa nhỏ tự chơi với .
Cô còn bổ một quả dưa hấu ướp bằng nước giếng suốt cả buổi chiều mang , cùng ăn với dì Kiều và chị Xuân Hoa, hai đứa nhỏ cũng ăn nhưng khều sạch hạt dưa, cắt thành miếng nhỏ đút cho chúng.
Dì Kiều sớm phát hiện thể chất của Đại Bảo và Tiểu Bảo mạnh hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, bất kể là mùa đông lúc giao mùa đều ít khi nhức đầu sổ mũi, bình thường ăn uống cũng tùy ý, thấy tình trạng đau bụng bao giờ, nên khi thấy dưa hấu ướp nước giếng mát lạnh, hai đứa nhỏ ăn thun thút dì Kiều cũng ngăn cản.
Nước giếng nước giếng gian, chỉ là nước giếng bình thường.
Ăn dưa xong, dắt hai đứa chơi thêm một lúc, pha nước ấm tắm cho chúng, vỗ phấn rôm phòng dỗ ngủ.
Đinh Quả về là để hai đứa ngủ cùng , con ruột thịt thì tình cảm cũng cần bồi đắp.
Tối muộn hơn mười giờ, Đinh Quả thấy ngoài sân tiếng động là Đại Trụ về.
Cô nhẹ tay nhẹ chân mở cửa , quả nhiên là Đại Trụ.
"Buổi tối đông em? Bán thế nào?"
Đại Trụ : "Buổi tối đông , hàng bán chạy nhưng ánh sáng , dễ mất cắp, mất hai cái ví và ba đôi tất ạ."
Thêm nữa là buổi tối cũng kiểm tra.
Lần nguy hiểm, đến gần chỗ bày hàng mới hô lên một tiếng, vội vàng thu dọn đồ đạc chạy tán loạn khắp nơi, chút nhếch nhác nhưng may mà cũng coi như kinh hiểm mà việc gì.
Đại Trụ xong tình hình ban ngày, : "Chị, Thiên An Môn buổi tối lắm, cảm giác khác hẳn ban ngày, thể đưa Đại Bảo Tiểu Bảo và dì Kiều cùng chơi."
Xe buýt ở Thủ đô buổi tối cũng , chỉ là vị trí trạm dừng cách xa một chút, nhưng cách đó đối với những quen bộ thì tính là gì.
Đinh Quả : "Được, đợi khi nào rể em về, chúng sẽ cùng chơi buổi tối."
Có con nhỏ thì vẫn nên thêm mới thuận tiện hơn.
Sáng sớm hôm , Trần Đông Phương qua, đúng là mang tiền và phiếu chi tiêu cá nhân mấy ngày đến: " thanh toán xong !"
Đinh Quả vốn nhận, nhưng cũng tôn trọng kỷ luật của Trần Đông Phương nên đành nhận lấy, còn cả hóa đơn, hóa đơn liệt kê chi tiết, ngay cả nước ngọt cũng tính , còn ... hai quả táo.
"Táo?" Đinh Quả cũng cạn lời, nhưng đồng chí Trần Đông Phương nghiêm túc vô cùng, khăng khăng đòi tính , còn : "Trong đơn vị thanh toán , nên đưa cho đồng chí Đinh."
Còn cách nào nữa , Đinh Quả chỉ thể khổ nhận lấy, và tiễn Trần Đông Phương cửa.
Tiễn Trần Đông Phương xong, Văn T.ử vặn tới, Đinh Quả nhét cho cô một chiếc mũ cói.
Đội ngũ bày hàng hôm nay trang nhẹ một chút, đội mũ cói, còn quấn khăn voan quanh mặt.
Một mặt là để chống nắng, một mặt cũng che bớt mặt đôi chút.
Cô việc bày hàng sớm muộn gì cũng sẽ hợp pháp hóa, nhưng hiện giờ chẳng vẫn hợp pháp hóa , vạn nhất gặp hàng xóm ở đại viện hoặc bạn học gì đó thì phiền phức đáng .
Tránh thì cứ nên tránh một chút.
Hai ngày , lấy sỉ hàng đó mặt mày hớn hở tiếp tục tìm Đinh Quả và Văn T.ử để sỉ đồng hồ điện t.ử và tất.
Đinh Quả liền liên lạc với Lư Văn Minh, chuyển khoản cho , nhờ nhập hàng, quần ống loe, tất lưới thép, hai loại cần đợi mấy chủ sạp cố định .
Quần giá rẻ và áo lót mỏng (hãn sam) mà Văn T.ử thì cần thế, loại quần áo nhiều bán.
Đinh Quả còn đặc biệt dặn dò hai mẫu sơ mi, cũng nhờ Lư Văn Minh nhập một ít giúp.
Dù hiện tại trong tay họ hàng vẫn hết sạch, nhưng những món hàng phía Lư Văn Minh cũng đợi chủ sạp nhập về, cộng thêm việc chuyển khoản cần thời gian, gửi qua đây cũng mất thời gian, thuận lợi thì mười ngày, thuận lợi thì nửa tháng hai mươi ngày trôi qua, kỳ nghỉ hè cũng sắp kết thúc .
Cho nên thấy quần ống loe bán thuận lợi là chuẩn ngay.
Mấy ngày Đại Dũng đến Thủ đô một chuyến, cũng mặc quần ống loe.
Tống Ngọc Linh phối cho một chiếc sơ mi trắng ngắn tay, giày thể thao, cô cứ xoay quanh đàn ông của , nâng niu vô cùng: "Đẹp quá!"
Đại Dũng nhà cô tuy đen một chút, nhưng diện bộ đồ trông cũng trai.
Đại Dũng xem qua hàng hiện trong tay chị gái , trong lòng cũng rõ ràng , miền Nam cứ dựa theo phong cách mà tìm hàng.
Chuyến đến Thủ đô cũng là ngang qua, dự định lấy năm mươi chiếc đồng hồ điện t.ử và mười chiếc quần ống loe mang , dọc đường bán.
Đinh Quả dặn , chuyến công tác khi về thì cố gắng chạy chặng ngắn thôi, ở Phong Ninh chờ giấy báo nhập học.
Nhắc đến giấy báo nhập học, Tống Ngọc Linh quanh một lượt, dùng giọng gió báo cho họ một tin lành: "Bố em cứ mong ngóng con rể của ông suốt , nhờ hỏi giúp , nhận tin chính xác, năm nay Đại Dũng bài khá , Học viện Công nghiệp và Sư phạm chắc chắn sẽ một trường."
Nguyện vọng một của Đại Dũng là Học viện Công nghiệp, năm nay Học viện Công nghiệp thêm một chuyên ngành mới là Kỹ thuật Ô tô.
Đây là hướng mà yêu thích, nhưng vì tích phần phục tùng điều chuyển nên nguyện vọng một .
Đại Dũng : "Con dặn mấy chú bảo vệ , nếu giấy báo nhập học của con tới mà con mặt thì nhờ các chú khóa giúp."