Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 374
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:51:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì việc , còn tặng cho bảo vệ một bao t.h.u.ố.c lá.
"Thế thì quá !" Đinh Quả cũng vui, cặp vợ chồng nhỏ năm nay cuối cùng cũng toại nguyện hội ngộ ở Thủ đô.
Cho dù cùng một trường thì cũng hơn là ở hai thành phố khác .
Chú Tống tháng sáu năm nay bỏ chữ "Phó", trở thành Cục trưởng Cục Giáo d.ụ.c, Đại Dũng đỗ đại học nữa thì cũng coi như nhà họ Tống thêm một chuyện vui.
Tống Ngọc Linh còn : "Chị, đồ đạc Đại Dũng học cứ để em chuẩn , em tin xong là chuẩn , bố em ngăn , bảo khiêm tốn một chút, đợi khi nào nhận giấy báo thật sự chuẩn cũng muộn."
Đinh Quả : "Được , chị tranh với dì Ngô ."
Đại Dũng bên cạnh như thằng ngốc.
Ăn một bữa cơm, lấy đồ rời .
Mấy ngày nay Vu Thiếu Phấn cũng lượt đến lấy hàng vài , còn lấy hai chiếc đồng hồ điện t.ử.
Quầy hàng của Đinh Quả và quỹ đạo, Đại Trụ về quê một chuyến.
Ngoài những món đồ Tống Ngọc Linh nhờ mua cho gia đình, Đinh Quả cũng thêm một ít đồ, lương thực, ví tiền thắt lưng và những thứ lặt vặt .
Bảo Đại Trụ mang lương thực về cũng là để chú ba thím ba bên họ thiếu lương thực, sợ lúc Đại Trụ mang lương thực từ quê lên.
Cuối tuần bố chồng về, Đinh Quả đưa cho bố chồng hai chiếc áo sơ mi.
Thiệu Tầm Bình cũng hỏi thăm Đinh Quả về những gì thấy ở miền Nam, quan tâm đến tình hình bày hàng của họ.
Chủ nhật Thiệu Tầm Bình tiếp tục nghỉ, còn phía quảng trường xem một chút.
Vốn định đưa Đại Bảo Tiểu Bảo cùng, nhưng sợ hai đứa nhỏ thấy chúng sẽ gào thét ầm ĩ nên nghĩ nghĩ bà vẫn tự đạp xe một , về với Bùi Chính Trung: "Đừng theo kiểu hình thức hiện tại bày hàng con đường chính đạo, nhưng việc bày hàng ai cũng , cho dù quốc gia kiểm soát nữa thì cũng ai cũng chịu cái khổ đó, chẳng nhẹ nhàng chút nào!"
Trời nắng nóng, một chút bóng râm, một mặt mặc cả với , còn đề phòng trộm cắp, miệng lưỡi dẻo, da mặt dày.
"Quả Quả từ nhỏ quen chịu khổ , thể liều dám , thấy cái tư thế của con bé giống... giống mợ ." Thiệu Tầm Bình nhớ chuyện xưa, giọng thoáng hiện lên vẻ trầm mặc trong giây lát, "Nếu bà còn sống, chắc sẽ chuyện hợp với Quả Quả."
Bùi Chính Trung quạt cho Đại Bảo Tiểu Bảo, khẽ thở dài một câu: "Sinh hợp thời."
Hai vợ chồng xuýt xoa về cũ chuyện cũ, nhưng cũng dám quá nhiều, trò chuyện vài câu vực dậy tinh thần trông cháu.
Bùi lão gia t.ử phản đối Đinh Quả bày hàng nhỏ lẻ là vì ông niềm tin tình hình sắp tới.
Thiệu Tầm Bình là vì trong nhà họ hàng kinh doanh, hình ảnh phong phong hỏa hỏa, sảng khoái đó vẫn luôn tồn tại trong ký ức của bà, là bậc tiền bối mà bà ngưỡng mộ.
Thời gian tiếp theo, Đinh Quả mỗi ngày đều sớm về muộn công việc buôn bán nhỏ của .
Phía Lư Văn Minh khá thuận lợi, khi nhận tiền hàng ngày thứ ba đóng gói đầy đủ những thứ Đinh Quả gửi qua, còn gửi kèm một lá thư, trong thư tìm xưởng sản xuất ba lô hai quai, nhưng tiếc tạm thời bán lẻ cho cá nhân.
Anh còn tìm qua các xưởng nhỏ, hỏi xem thể mẫu sản xuất , xưởng nhỏ hỏi lượng bên cần lấy.
Số lượng thì Lư Văn Minh thể tự quyết định , thư hỏi Đinh Quả xem vụ ăn .
Tuy nhiên thời gian nghỉ hè là đủ dùng, nếu ý định thì thể chuẩn dần, đặt hàng , đến kỳ nghỉ đông thì bắt đầu .
Đinh Quả còn tìm Vu Thiếu Phấn một chuyến, mời chị ăn cơm, hì hì : "Dì Vu, dì giới thiệu cho con một nhân tài đấy ạ."
Việc ăn thành tính , nhưng ý tưởng mà chịu bỏ công sức chạy vạy thì thật sự hiếm .
Vu Thiếu Phấn xong dứt: "Là nhân tài thì em nên mời nhân tài ăn cơm chứ mời chị gì?" Lại , "Chị thật sự Tiểu Lư thiên bẩm về mảng , chị chỉ thanh niên đó tính tình tệ, tính cách cởi mở thôi."
Hồi ở nông trường, với tình cảnh lúc đó của chị , sẵn sàng tiếp xúc với chị nhiều. Trong những tiếp xúc thể trở thành bạn bè thì càng ít ỏi hơn nữa.
Tiểu Lư là một trong đó, cũng may là thi đỗ về Quảng Châu, là thể dẫn đường cho Đinh Quả và , những cái khác thuần túy là tình cờ.
Thời gian đến hạ tuần tháng tám, Đinh Quả liên lạc với Đại Dũng, hỏi nhận giấy báo , là vẫn nhận .
Tống Ngọc Linh cũng chút lo lắng, lúc bán hàng với Đinh Quả nhỏ giọng : "Đại Dũng Học viện Công nghiệp nhận , giấy báo gửi theo từng đợt, Phong Ninh nơi xa nhất so với Thủ đô, tính theo thời gian bình thường thì lẽ đến Phong Ninh mới đúng, em bảo Đại Dũng bưu điện kiểm tra thử xem."
Nói xong là để an ủi an ủi Đinh Quả: " lúc lượng thư từ dồn ứ nhiều, việc đưa thư như bình thường, chúng năm ngoái cũng thế, lẽ thư của Đại Dũng đang đống ở bưu điện cũng nên."
Cô cũng nhờ đồng nghiệp ở bưu điện bên kiểm tra giúp , hồ sơ, gửi từ lâu.
Đinh Quả : "Bảo Đại Dũng chịu khó chạy qua bưu điện nhiều !"
Tống Ngọc Linh gật đầu: "Đại Dũng giờ công tác nữa, chỉ chạy trong thành phố và khu vực lân cận thôi."
hiện giờ bưu điện khắp nơi bận tối mắt tối mũi, Đại Dũng đến bưu điện cũng chắc thời gian tìm giúp .
Chủ yếu là kết quả mà mãi cầm giấy báo tay khiến thấy yên tâm.
Chương 237 237 Hai chương trong một
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-374.html.]
Đại Dũng bưu điện kiểm tra, nhân viên bưu điện đúng là bận đến mức ngẩng đầu lên nổi, bảo vẫn còn ít thư từ tồn đọng gửi đến tay từng , bảo kiên nhẫn chờ thêm chút nữa, còn hồ nghi hỏi , chắc chắn là nhất định sẽ đỗ ?
Vì đây là thông tin bố vợ âm thầm nhờ hỏi giúp nên Đinh Đại Dũng cũng tiện thẳng , chỉ thể thật thà giải thích là tự chấm điểm, cảm thấy nắm chắc phần thắng.
Người bưu điện mảy may quan tâm, cũng chẳng để lời của Đại Dũng lòng.
Người đến bưu điện hỏi chỉ Đại Dũng, những khác cũng từng đến hỏi, đều là tự thấy hy vọng nhưng mãi đợi giấy báo nên sốt ruột chạy thẳng đến bưu điện hỏi luôn.
Nên hành động của Đinh Đại Dũng cũng gì là quá kỳ lạ.
Lại đợi thêm vài ngày, giấy báo của Đại Dũng vẫn nhận .
Đinh Quả cũng thấy trong lòng yên.
Không cô nghĩ cho khác, mà là chuyện mạo danh thế đại học cái thời đại quả thực ngang nhiên.
Đinh Quả gọi điện thoại đến Công ty vận tải Phong Ninh, máy giúp gọi , mười mấy phút gọi nữa, đối phương Đinh Đại Dũng xin nghỉ bưu điện .
Buổi chiều gọi điện nữa, liên lạc với Đại Dũng.
Đinh Quả: "Nhận giấy báo ?"
Giọng chút mệt mỏi của Đinh Đại Dũng truyền qua ống : "Chưa chị ạ, hôm nay em còn gặp mấy trạc tuổi em cũng bưu điện hỏi tình hình, bưu điện chỉ bảo bọn em về nhà đợi thôi. Em xem sổ ký nhận , tên em. Hôm nay cùng còn đòi xem danh sách chi tiết thư từ của họ, kết quả bưu điện mắng cho một trận."
Thư từ, bưu phẩm từ các nơi gửi đến đều sổ ghi chép, họ xem cái , phía bưu điện chắc chắn thể cho ngoài xem .
Đinh Quả: "Bưu điện ưu tiên sắp xếp phát giấy báo nhập học ?"
Đinh Đại Dũng: "Bưu điện đúng là sẽ ưu tiên sắp xếp bưu tá đưa giấy báo, nhưng mỗi ngày thư từ gửi đến nhiều, họ bảo lẽ cũng lúc sót."
Đinh Quả trong lòng nảy sinh dự cảm lành: "Đừng tìm nữa, cứ chờ thôi, cho dù đợi đến khi khai giảng mà nhận giấy báo cũng đừng kiểm tra nữa."
Đinh Đại Dũng: "Hả?"
Đinh Quả hít sâu một , giọng điệu kiên định : "Đừng kiểm tra nữa, đừng hỏi nữa, cứ coi như là đỗ , công việc lái xe cứ thế mà , nên gì thì , lời chị!"
Đinh Quả "Cứ giả vờ như đỗ, đợi đến khi khai giảng", nhưng cân nhắc đến đặc điểm lén điện thoại của thời đại nên tạm thời đổi lời.
Nếu giấy báo của Đại Dũng chỉ là quên đưa thì đợi thêm vài ngày cũng chẳng ; nếu thật sự kẻ khác lấy để mạo danh tên của Đại Dũng, giờ mà kiểm tra, khó bảo đảm đối phương vì để thoát tội mà liều hủy hoại chứng cứ, lúc đó bắt mà chứng cứ thì kết tội , còn đ.á.n.h mất luôn giấy báo của Đại Dũng.
Tìm trường cấp , thủ tục lẽ còn phiền phức hơn cả việc bắt lúc báo danh nhập học.
Đinh Đại Dũng nhất thời nghĩ thông những chuyện vòng vèo , nhưng cảm thấy chị thế chắc chắn là ẩn ý, đáp: "Vâng chị, em chị." Sau đó vội bổ sung một câu, "Chị ơi, Đinh Hương đỗ đại học , đỗ một học viện cơ khí nông nghiệp ở tỉnh Tô."
Đinh Kiến Quốc và Đinh Kiến Đảng nhận giấy báo thì rõ.
Đinh Quả thản nhiên : "Tốt thôi."
Chạy đến tỉnh Tô học, ước chừng là để cách xa nhà một chút, Đinh Quả đoán .
Buổi tối, Đinh Quả đến nhà họ Tống, với chú Tống và dì Ngô về những suy đoán và sắp xếp của .
Giờ cứ án binh bất động, đợi đến lúc báo danh khai giảng mới bắt .
"Hy vọng là con nghĩ nhiều quá thôi!" Đinh Quả thở dài.
Cô qua đây nhắc nhở cũng là sợ chú Tống và dì Ngô sốt ruột, chú Tống nhờ vả quan hệ để điều tra cỏ động rắn.
Tống Thành Lập cũng thở dài một tiếng: "Năm nay cả nước rộ lên mấy vụ mạo danh thế, đây mới chỉ là những vụ phát giác thôi, còn những vụ phát giác nữa, nghiêm tra loại sự việc ác liệt cũng là công việc trọng tâm sắp tới của Cục Giáo d.ụ.c. Hy vọng giấy báo của Đại Dũng thật sự chỉ là bưu điện phát muộn, chậm trễ thôi."
Tống Ngọc Linh yên tâm về Đại Dũng, ngày hôm bắt xe Phong Ninh.
Cô kiểm tra thư của Đại Dũng, mà bịa đại một cái tên và đơn vị, bưu điện hỏi han, xem một lượt sổ đăng ký bên bưu điện, quả thực thấy tên Đại Dũng.
Ở Phong Ninh vài ngày, Đại Dũng tiễn Tống Ngọc Linh Thủ đô.
Đinh Quả bên định tạm dừng việc bày hàng, chuẩn đến trường tham gia công tác đón tân sinh viên.
Đinh Đại Dũng lúc cũng kế hoạch của chị , phối hợp.
"Con với bố quê, định bụng đợi khi chuyện bên thỏa mới báo cho gia đình một tiếng." Đinh Đại Dũng .
Đại Trụ từ quê lên , thằng bé cũng chín chắn, nó cảm thấy chuyện vui vẫn nên để tự với gia đình, nên khi về nhà bố hỏi, nó chỉ là nó vẫn nhận giấy báo.
Cũng may là , khiến bố thêm lo lắng.
Chú ba thím ba ước chừng cũng đang sốt ruột tin tức của con trai lớn, nhưng tin tức kiểu nếu Đại Dũng , họ chắc hẳn sẽ tưởng Đại Dũng trượt nữa , dám hỏi, sợ Đại Dũng buồn.
Tống Ngọc Linh : "Thư của Đại Dũng rõ ràng đến Phong Ninh, bên đều biên lai, nhưng bên hồ sơ, một là mạo lĩnh, hai là mất."