Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 393
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:52:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bố , chuyện cho hẳn hoi với dì Văn Phương, cuộc hôn nhân nếu thể ly hôn thì vẫn nên ly hôn."
Ly hôn , với tình hình của bố hiện giờ thì ai chăm sóc?
Đinh Kiến Quốc nghĩ ngợi, khuyên thêm một câu: "Dù thật sự ly hôn, cũng giữ Kiến Phạt ."
Đinh Chí Gương đột ngột đầu con trai cả, mắt trợn trừng như mắt bò: "Kiến Quốc, ..."
Sao thể m.á.u lạnh như thế, đó là em trai ruột của mà!
Trước đây khi Trịnh Văn Phương mang thai, bọn họ lạnh lùng như , bây giờ vẫn thế.
Cái lũ con bất hiếu .
Ông nhất định !
Ông tin, rời xa Trịnh Văn Phương và mấy đứa con bất hiếu , một ông nuôi nổi con.
Đinh Chí Gương mặt chỗ khác, thở hồng hộc, thỉnh thoảng cầm khăn tay lau nước dãi.
Đinh Kiến Quốc nhiều tình cảm với đứa em trai đó, tự nhiên thể hiểu sự nỡ của cha già đối với con trai út và cơn thịnh nộ lúc , phân tích lý trí: "Bố, bố cân nhắc tình hình thực tế."
Mặc dù vẫn nhà máy thép sắp xếp gì cho chuyện của bố, nhưng với tình trạng hiện giờ của bố, vị trí cũ chắc chắn nữa, công việc sản xuất cũng , thì chỉ thể bảo vệ, thủ kho, phòng nồi hoặc dọn dẹp vệ sinh.
Tiền lương chắc chắn thể so với bây giờ, mang theo một đứa trẻ gánh nặng hề nhẹ .
Thậm chí bàn đến việc nuôi con, với bộ dạng hiện giờ của bố, chăm sóc một đứa trẻ một hai tuổi? Chính bản bố mặc quần áo, vệ sinh cá nhân, nấu nướng còn vất vả, chăm sóc trẻ con? Rốt cuộc vẫn sẽ phiền đến mấy con ... mà cũng chẳng còn mấy , chỉ và Kiến Đảng.
Sau khi Đinh Kiến Quốc phân tích xong, Đinh Chí Gương vẫn liên tục lắc đầu, tỏ kiên quyết.
"Không, , Kiến Quốc, Kiến Phạt, thể để cho bên ."
Năm xưa ông từng bỏ rơi một đứa con , đứa con kiên quyết thể từ bỏ, dù gian nan đến cũng giữ nó bên , đích nuôi dạy nó khôn lớn.
Hơn nữa, hai đứa con riêng phẩm hạnh gì, đây để đuổi Đinh Hương , còn lén lút lấy kim châm Kiến Phạt, đúng là đồ súc sinh.
Ông yên tâm để Kiến Phạt ở chỗ Trịnh Văn Phương.
"Gọi Kiến Đảng về đây cho ."
Nhạc Hồng Mai thủ đô, còn bắt nữa, khi nào mới thả; Kiến Thiết thì khỏi bàn, Đinh Quả bên thèm ngó ngàng, Kiến Thiết tù là cái chắc.
Hương Hương học đại học , Kiến Quốc gia đình nhỏ của riêng . Kiến Đảng bây giờ còn chỗ dựa, về chăm sóc ông và Kiến Phạt.
Chẳng cần Đinh Chí Gương , Đinh Kiến Quốc cũng định gọi Kiến Đảng về, nhưng chuyện ly hôn và giữ Kiến Phạt , vẫn tiếp tục khuyên nhủ bố .
Tốt nhất là đừng ly hôn, ly hôn cũng đừng giành nuôi con.
Người của nhà máy thép mang cơm đến, Đinh Kiến Quốc vội dậy chào hỏi, khách sáo lời cảm ơn.
Ở bệnh viện một lúc, Đinh Kiến Quốc tìm Kiến Đảng.
Lúc ngang qua nhà máy thực phẩm, cổng nhà máy, bước về phía đó hai bước thở dài lui.
Nếu là đây còn thể bảo Đinh Đào thời gian thì qua giúp chăm sóc bố một chút, nhưng xảy chuyện Kiến Thiết hãm hại Đại Dũng, chẳng cần nghĩ cũng Đinh Đào thấy chắc chắn chẳng lời nào , thôi thì chuốc lấy cái sự phiền phức gì.
Đinh Kiến Đảng mấy ngày nay sắp thành chim sợ cành cong .
Nghe thấy tiếng gõ cửa, cẩn thận tới, xác định bên ngoài là cả của mới mở cửa .
"Chú cái trò gì mà lén lút thế? Bố đang viện chú cũng qua chăm sóc một chút, cứ trốn ở nhà ấp trứng ." Đinh Kiến Quốc đầy một bụng bực dọc chỗ phát tiết, thấy Kiến Đảng như , nhịn mà mắng.
Đinh Kiến Đảng vốn còn đang thò đầu lưng Đinh Kiến Quốc, thấy lời lập tức sững sờ: "Bố viện ạ? Bố ... , bố ạ?"
Đinh Kiến Quốc tức chịu , mắng Đinh Kiến Đảng: "Đã mấy ngày , chú đến đồn công an mà xem , ngóng tin tức ?"
Đinh Kiến Đảng chút chột .
Vừa hai và bố gặp chuyện, lảng vảng quanh đồn công an , nhưng dám , còn tìm Đinh Đào nhờ giúp đỡ nhưng từ chối.
Ngày hôm đó từ Viện Dệt may trở về, dọc đường mới sực tỉnh : liệu công an thuận theo đó mà tra chuyện hai đầu cơ tích trữ ở chợ đen .
Cậu tham gia việc buôn bán giấy báo trúng tuyển, nhưng tham gia mua bán ở chợ đen, lỡ như chuyện bại lộ tra đến đầu thì liệu bắt luôn ?
Cho nên mấy ngày nay căn bản dám ngóng tin tức nữa.
Thu trong nhà, chỉ cần thấy bên ngoài động tĩnh là căng cứng, chuẩn sẵn sàng trèo tường bỏ trốn bất cứ lúc nào.
Hôm nay thấy cả, mới coi như chút chỗ dựa, mắng một trận cũng dám gì.
"Bố rốt cuộc ạ?"
Đinh Kiến Quốc: "Trúng gió , liệt nửa !"
Đinh Kiến Đảng kinh hãi: "Bố liệt ạ?"
Sao bố liệt cơ chứ.
Đinh Kiến Quốc xua tay: "Liệt một nửa, chút bất tiện, nữa, lát nữa chú tự mà xem, mau thu dọn đồ đạc chuyển về... chuyển..."
Chuyển ?
Đinh Kiến Quốc bấy giờ mới nhận một vấn đề, khi bố xuất viện thì ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-393.html.]
Trịnh Văn Phương ly hôn với bố, ký túc xá nhà máy dệt chắc chắn ở nữa.
Căn nhà nhỏ ở khu tập thể nhà máy thép đang ở, nếu đón bố về, vài ngày nữa đón hai đứa nhỏ và vợ?
Cứ nghĩ đến việc Lục thể những lời khó , thấy da đầu tê dại.
"Căn nhà ..."
Đinh Kiến Quốc nảy ý định với căn nhà .
Nếu thể thuê cho ở là hợp lý nhất, cũng đỡ về khu tập thể chịu sự chỉ trỏ của hàng xóm, nhưng căn nhà là của Đinh Niệm Quân, Lục Hiểu Mai thù với Niệm Quân, Lục chắc chắn chịu ở.
Cho bố và Kiến Đảng ở?
Bố với Niệm Quân giữa hai chút khó xử...
Đinh Kiến Quốc đau đầu gãi tóc.
"Thôi, chú cứ thu dọn hai bộ quần áo đổi viện chăm sóc bố , để xem sắp xếp thế nào."
Đinh Kiến Đảng cũng trấn tĩnh cơn chấn kinh vì bố liệt, phòng chuẩn thu dọn đồ đạc, hỏi: "Sắp xếp cái gì? Dù em cũng đến nhà Trịnh Văn Phương nhé, đợi bố xuất viện, cứ để họ Trịnh đón bố về mà hầu hạ."
Trước đây bố chẳng thương hai em nhà họ Giả đó , giờ là cơ hội để họ thể hiện đấy.
Đinh Kiến Quốc ngay lập tức thấy nghẹn lòng, rã rời : "Đừng trông chờ nữa, dì Văn Phương ly hôn với bố."
Đinh Kiến Đảng khựng như phanh gấp, đầu đờ đẫn cả: "Họ Trịnh ly hôn với bố á?"
Đinh Kiến Quốc chẳng còn sức lực để mà về những chuyện thối nát nữa: "Chú cứ thu dọn , ly hôn còn ."
Ngộ nhỡ chỉ là lời lúc nóng giận thì .
Anh ôm một tia hy vọng.
Đinh Kiến Đảng thấy chút mỉa mai, đây bố bảo vệ ba con họ Trịnh như thế, kết quả xảy chuyện là định phủi m.ô.n.g bỏ .
rốt cuộc vẫn còn ít tuổi, tính cách nóng nảy như Đinh Kiến Thiết, cũng cái tính khí của Đinh Hương, giống Đinh Kiến Quốc, khá ôn hòa, nên khi đến bệnh viện thấy bố , trong lòng mỉa mai vài câu nhưng ngoài mặt rốt cuộc dám lời khó .
Đinh Kiến Quốc tranh thủ lúc , chạy một chuyến đến đồn công an ở đây để nắm tình hình.
Cũng giống như nghĩ, Đinh Kiến Thiết phạm nhiều tội cùng lúc, chắc chắn là kết án , còn kết bao lâu... vụ án kết thúc, tạm thời thông báo.
Anh gặp Kiến Thiết, đồn công an bên cũng đồng ý.
Đinh Kiến Quốc lầm lũi rời .
Từ đồn công an , về khu tập thể nhà máy thép, dọn dẹp nhà cửa một lượt, tắm một cái, về giặt xong quần áo thì Lục Hiểu Mai xuất hiện ở cửa phòng.
"Hiểu Mai!"
Hiểu Mai trong nhà gặp chuyện, về thăm ?
Đinh Kiến Quốc mấy ngày nay bôn ba, chuyện cứ hết chuyện đến chuyện khác, tâm lực kiệt quệ, đột ngột thấy vợ, hốc mắt chợt thấy cay cay.
Mặc dù vợ hẳn cho sự an ủi giúp đỡ, nhưng rốt cuộc vẫn là chung chăn chung gối, vẫn mang cho một cảm giác khác biệt, chí ít là thể với cô , trút nỗi khổ trong lòng.
Sắc mặt Lục Hiểu Mai lạnh lùng.
Mẹ cô khi về nhà họ Lục dặn dò những hàng xóm thiết bên , nếu thấy Đinh Kiến Quốc thì gọi điện cho trường học của cô, cô nhận điện thoại mới vội vã về.
"Đinh Kiến Quốc, chúng ly hôn !"
Đinh Kiến Quốc: ...
Chương 245 245 Hai trong một
"Chúng ly hôn !"
Thấy Đinh Kiến Quốc đờ đó nửa ngày phản ứng, Lục Hiểu Mai nhấn mạnh một nữa: "Từ khi theo , hưởng một ngày phúc nào, ngược cứ theo cái nhà các mà mất hết mặt mũi, cuộc sống chẳng thấy tương lai cả, chúng ly hôn !"
Đại não Đinh Kiến Quốc xuất hiện một trống trong chốc lát, hình lảo đảo, chẳng may cái ghế đẩu chân vấp, ngã ngửa sàn.
"Ha ha ha ha..."
Ngã đau, mới tắm xong đổ một lớp mồ hôi lạnh, nhưng Đinh Kiến Quốc sàn lớn đầy vẻ mỉa mai: "Ha ha ha!"
Quá mỉa mai .
Cái nhà của họ hôm nay chọc trúng cái tổ ly hôn ?
Cách đây lâu còn đang khuyên bố và Trịnh Văn Phương đừng ly hôn, ngờ nhanh như đến lượt chính .
Lục Hiểu Mai nhíu mày chán ghét đàn ông sàn: "Anh cái gì?"
"Bố sai , vợ chồng nửa đường đáng tin, vợ chồng nguyên phối thì đáng tin ?"
Đinh Kiến Quốc từ sàn bò dậy, trừng mắt Lục Hiểu Mai, chẳng chẳng rằng chụp ngay một cái mũ lên đầu cô: "Lục Hiểu Mai, ở trường cô là đàn ông khác ?"
"Đinh Kiến Quốc, đúng là một gã vô dụng, đề nghị ly hôn là vì ở trường đàn ông khác ? Nhà hiện giờ tình hình thế nào chính ? Hai ba năm nay em trai gây bao nhiêu chuyện, nhà ai đứa em chồng như em trai , cải tạo về bao lâu thành nổi tiếng của khu tập thể nhà máy thép? vứt bỏ cái mặt mũi đó. Lục Hiểu Mai tức nhịn , mỉa mai , "Đến cả chị ruột còn coi các như một đống phân ch.ó thối tha thèm để ý đến các , dựa cái gì mà theo đứa em trai và ông bố bất chính của mà trò cho thiên hạ? Ly hôn, cuộc hôn nhân nhất định ly hôn!"
Đinh Kiến Quốc cũng nổi hỏa, mặt đỏ tía tai gào lên với Lục Hiểu Mai: "Cô mơ , kéo cũng kéo cho cô c.h.ế.t thì thôi."
Bố với bên Trịnh Văn Phương còn tình hình thế nào, nếu bố ly hôn, bên thêm cảnh vợ con ly tán, cái nhà của họ sẽ trò lớn cho khu tập thể , cuộc hôn nhân thể ly hôn, chỉ cần đồng ý, để xem Lục Hiểu Mai ly hôn thế nào.