Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 395
Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:07:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Mai Hoa kể sự việc một nữa, Đinh Chí Cách tỉnh táo hẳn, ngẩn một hồi lâu để tiêu hóa những thông tin mà Hoàng Mai Hoa , đó vội vàng xỏ giày, : "Vợ chồng chú ba về ? qua đó xem ."
Hoàng Mai Hoa tuy một , nhưng ngăn việc bà vẫn thêm nữa.
Lúc nãy quá kinh ngạc, vẫn còn nhiều chuyện kịp hỏi.
Bà nhớ Đinh Kiến Thiết phán cho Nhạc Hồng Mai, con trai bắt một nữa, Nhạc Hồng Mai chắc chắn sẽ phát điên, đoán chừng thiếu việc đến loạn với Đinh Quả, cũng Đinh Quả sẽ xử lý đó của như thế nào, chuyện của cặp con còn đáng hơn bất cứ chuyện gì khác.
Lại hỏi tiếp.
"Nhạc Hồng Mai cũng bắt , đứa trẻ năm đó bà bế về nuôi, ruột lúc đó . Lần ruột bắt gặp nên tống bà trong, điều tra, điều tra bao lâu thì chúng chắc ." Bành Quế Hoa xem chuồng gà, còn nhặt hai quả trứng gà, cũng giấu giếm kết cục của Nhạc Hồng Mai.
Hoàng Mai Hoa bên cạnh một nữa chấn kinh, ngẩn , chạy về phòng với chồng đang chuyện với chú ba: "Bố nó ơi, chị dâu cả đây của ông cũng bắt ."
Nhà bác cả còn ai khác bắt ? Đinh Kiến Quốc và cái tên là gì nhỉ? Kiến Đảng gì đó, đang ở bên ngoài ?
Hoàng Mai Hoa vội vàng hỏi Bành Quế Hoa.
Trong phòng, Đinh Chí Thành cũng gì hơn: "Hồ đồ, cả thật hồ đồ, ... vợ đó năm chuyện đó thật t.ử tế chút nào."
Không nhắc tới Đinh Quả, nhà chú ba mới giúp họ nuôi dưỡng Đinh Hương hai năm, còn đưa con bé đại học, báo đáp chú ba thì thôi, cũng hại con trai chứ.
Đinh Chí Thành Phong Ninh thăm cả, dù thế nào nữa đó cũng là trai ruột, nếu chỉ chuyện của Đinh Kiến Thiết thì thôi, nhưng một khỏe mạnh liệt, kiểu gì cũng xem .
Hoàng Mai Hoa vốn dĩ , liệt là báo ứng, gì đáng để xem?
nghĩ lâu gặp con gái lớn , sẵn tiện thăm Đào Tử, tiện thể bàn chuyện năm nay cô và đối tượng dự định kết hôn.
Nhà bác cả cái đức hạnh , Đào T.ử kết hôn bà định mời bác cả nữa.
Nhà bác hai về sắp xếp cho con gái út xong, qua với nhà chú ba một tiếng, nhờ họ để mắt giúp hai ngày, xin nghỉ Phong Ninh.
Nhà Đinh chú ba xin nghỉ mấy ngày về, nhà bác hai xin nghỉ lên thành phố, ít trong thôn đến ngóng, Bành Quế Hoa cũng gì thêm.
Nói với nhà bác hai, vì đó là , dù bà thì vài ngày nữa thư của Đào T.ử cũng sẽ đến.
Còn với ngoài... bà cũng vì hai ngày nay tâm trạng tệ, cảm thấy còn sức để kể một nữa.
Tối hôm đó bà còn một trận sốt.
Trận sốt là do ngọn lửa trong lòng phát tiết mà dẫn đến.
May mà trong hai ngày ở thủ đô, Đinh Quả cho thím ba uống ít nước giếng, sốt một đêm, hôm ngoài việc chuyện nghẹt mũi thì còn triệu chứng gì khác.
Thủ đô, Đinh Quả buổi trưa tan học định căng tin ăn cơm, ngờ Muỗi qua đây, tay xách ba cái hộp cơm, một túi màn thầu.
"Chị, em lấy cơm cho hai , món cá chép chua ngọt, chúng tìm chỗ nào đó ăn ."
Hai tìm chỗ xuống ăn cơm, Đinh Quả hỏi cô : "Vừa mới khai giảng mà, em qua đây?"
"Em mới chuyện của Đại Dũng."
Muỗi học cùng trường với Đinh Đại Dũng.
Cô tham gia công tác đón tân sinh viên của trường, khi bày sạp nữa thì luôn ở nhà bầu bạn với bà nội, đợi đến đêm khi chính thức khai giảng mới đến trường, dọn dẹp vệ sinh ký túc xá.
Sau đó bạn cùng phòng kể về chuyện ngày đầu tiên nhập học phát hiện việc mạo danh thế, cô cũng nghĩ nhiều, chỉ coi như một tin tức, còn cảm thán theo, ai mà xui xẻo thế, giấy thông báo cũng thể khác cướp mất.
cũng coi như may mắn, phát hiện kịp thời, nếu tiền đồ coi như đứt đoạn.
Cho đến hôm qua căng tin tranh giành cơm nước với tân sinh viên năm nay, tình cờ gặp Đinh Đại Dũng, ngạc nhiên vì là một trong những tân sinh viên năm nay, còn thắc mắc chuyện như chị Đinh Quả và chị Ngọc Linh , nhưng cũng nghĩ sang hướng khác, chào hỏi Đinh Đại Dũng một tiếng, hỏi han chuyên ngành của , ăn cơm với bạn cùng phòng.
Vẫn là bạn cùng phòng thính nhạy tin tức hỏi cô quen với xui xẻo suýt mạo danh thế , lúc ở ký túc xá tám chuyện cũng thấy Muỗi nhắc tới, lúc Muỗi mới , bắt trong ngày nhập học mạo danh chiếm suất của Đinh Đại Dũng.
"Chị, chị nên một tiếng, chúng gọi cả Đại Trụ và chị Ngọc Linh đ.á.n.h cho kẻ mạo danh một trận." Muỗi cầm một cái màn thầu c.ắ.n một miếng, .
Cô chuyện , chỉ đến hỏi thăm Đinh Quả, khi đến còn một chuyến đến trường Sư phạm và Học viện Bưu điện, lượt hỏi thăm Đại Trụ và Tống Ngọc Linh, còn tặng bánh kẹo cho họ.
Đinh Quả thấy buồn : "Sáng nay em tiết ? Chạy khắp nơi thế."
"Hôm nay chúng em chỉ một tiết tiết sáng sớm." Muỗi quan tâm đến kẻ mạo danh, "Thằng khốn đó khi nào thì khỏi đồn cảnh sát?"
Đinh Quả ngăn : "Đừng tính toán nữa, lãnh đạo đơn vị đó vẫn luôn canh chừng, ước chừng ngoài là về thẳng Phong Ninh. Thù sẽ báo, tìm cơ hội khác mà báo."
Muỗi bất bình, hạng như mà lãnh đạo đơn vị canh chừng.
Cô nuốt miếng cơm trong miệng xuống, hỏi điều trong lòng vẫn nghĩ thông suốt: "Giấy thông báo rơi tay khác nhỉ?"
Đinh Quả ngạc nhiên: "Lúc em tìm Đại Trụ và Ngọc Linh hỏi hai họ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-395.html.]
Muỗi lắc đầu: "Thời gian gấp quá, kịp hỏi."
Khoảng cách giữa mấy trường gần, chỉ hỏi thăm vài câu, còn hẹn họ cuối tuần cùng đến nhà Đinh Quả tụ tập, vội vàng đến đại học Thanh Hoa.
Đinh Quả chút dở dở , cô là chủ nhà mà là cuối cùng cuối tuần sẽ cuộc tụ tập tại nhà .
"Chuyện phức tạp..."
Đinh Quả cố gắng tóm gọn ngôn ngữ, kể sơ qua một lượt, Muỗi mà ngẩn , c.ắ.n màn thầu nửa ngày nhả .
Em trai ruột hại họ!
"Chị, chẳng chị là khó xử nhất trong chuyện ?"
Chị Đinh Quả ưu tú như , một đứa em trai ruột khốn nạn đến thế chứ.
Thật là mất mặt chị Đinh Quả quá.
"Chị chỉ thương Đại Dũng thôi, còn kẻ thì mặc kệ cho c.h.ế.t !" Đinh Quả , "Chị là do chú ba thím ba nuôi lớn, quan hệ với nhà đó tồi tệ, coi như đoạn tuyệt cũng gần như thế ..."
Tuy nguyên chủ danh nghĩa là theo bà nội, nhưng bà nội đối xử với nguyên chủ , chăm sóc nguyên chủ nhiều nhất vẫn là chú ba thím ba.
Đinh Quả nguyên chủ, cô tất nhiên sẽ tính công lao lên đầu bà nội rẻ tiền .
Muỗi suy nghĩ một chút, an ủi Đinh Quả: "Chị, chúng tuy bất hạnh nhưng may mắn. Bị bỏ rơi, nhưng tình cờ gặp những thực sự yêu thương . Cái thứ huyết thống đôi khi thật sự quan trọng đến thế, ơn nuôi dưỡng lớn hơn ơn sinh thành."
Đinh Quả bất ngờ.
Quen Muỗi lâu như , cô chỉ Muỗi và bà nội sống nương tựa lẫn , về thế của cô thì từng chủ động hỏi thăm, ngờ Muỗi cũng trải nghiệm như .
"Em..."
"Em tình cảnh của là thế nào, chỉ em là đứa trẻ ông bà nội nhặt từ ven đường." Muỗi lời mặt hề chút đau thương nào, "Ông bà nội đối xử với em , nếu năm đó gia đình xảy chuyện, ông bà nội liên lụy đến em, rạch ròi quan hệ với em nên mới thế của em, em cũng con ruột của bố em... ồ, thực em chỉ một bố danh nghĩa. Từ khi em chuyện, bố em chỉ là một tấm ảnh tường, mỗi dịp lễ tết ông bà nội đều bảo em quỳ lạy tấm ảnh tường."
"Ông bà nội em năm đó vu oan, đối mặt với việc đưa xuống nông thôn, ông bà nội gửi em trại trẻ mồ côi, lúc đó mới em con cháu nhà họ Thường..."
cô đồng ý, lúc đó tuổi lớn nhưng tính tình bướng bỉnh, còn trẻ con gì mà hét mặt ông bà nội: "Có c.h.ế.t cũng c.h.ế.t cùng ông bà nội." Ôm chân hai buông, hu hu, còn : "Nếu ông bà dắt cháu , cháu sẽ tự ."
Hai cụ còn cách nào khác, đành mang theo cô cùng đến nơi đày xuống.
Cũng may là vượt qua , nhưng ông nội cô qua khỏi.
Muỗi : "Lúc ở quê, em từng thấy nhiều nhà vì sinh con gái nên đem cho khác. Thế còn là chán, chị ? Có trực tiếp vứt bỏ đứa trẻ, cứ thế ném lên núi để nó tự sinh tự diệt. May mắn thì trong thôn phát hiện nhặt về, may mắn thì lúc phát hiện xác thối rữa ."
Cô : "Có lẽ em cũng vì là con gái nên mới gia đình vứt bỏ chăng."
Đinh Quả mà lòng nặng trĩu, : "Cũng chắc là gia đình bỏ rơi, cũng thể là bọn buôn bắt trộm ..." Bắt trộm đó phát hiện là bé gái nên mới vứt bỏ.
Cô lời an ủi sức thuyết phục lớn.
Thời đại chuyện đem cho hoặc vứt bỏ con vì là con gái thực sự ít.
Thậm chí còn vi phạm pháp luật.
Đinh Quả suy nghĩ một chút về cốt truyện trong sách, chỉ về mâu thuẫn giữa cô và nữ chính, từng nhắc đến thế của Muỗi.
Muỗi : "Chị, chị cần an ủi em , em thực sự để ý, em và ông bà nội chỉ thiếu một tầng huyết thống thôi, còn đều ."
Đinh Quả vỗ vỗ vai cô , : "Đợi khi nào nghỉ ngơi, chị thăm bà cụ."
Muỗi vui vẻ đáp ứng: "Dạ chị Đinh Quả! Trước đây lúc chúng miền Nam, bà nội em còn hỏi tới, mời các chị đến nhà ăn bữa cơm."
Muỗi lúc đó miền Nam để thuyết phục bà nội, mượn danh nghĩa bạn bè đáng tin cậy, Đinh Quả là sinh viên đại học Thanh Hoa, xịn hơn trường cô đang học nhiều.
Đinh Quả: "Vậy cuối tuần tụ tập một bữa ở nhà chị, đó đến nhà em náo nhiệt một chút."
"Dạ!"
Biết chuyện của Đinh Đại Dũng liên quan đến em trai ruột của chị Đinh Quả, Muỗi liền bỏ qua đề tài , về quyết định xin học ngoại trú với nhà trường trong học kỳ .
"Chúng việc kinh doanh sỉ, ở ký túc xá thuận tiện, nhà em là dân bản địa, nhà cửa, năm nay chỉ tiêu tuyển sinh của trường em nhiều hơn năm ngoái, chỗ ở ký túc xá căng thẳng, xác suất xin là lớn."
Hộ khẩu ở địa phương đều thể xin, tuy điều kiện kèm theo nhưng trường học cũng sẽ điều chỉnh dựa tình hình của trường.
Đinh Quả mấy tán thành: "Việc kinh doanh sỉ chỉ thể coi là hoạt động ngoại khóa thôi, em đừng coi đó là việc chính mà trễ nải học tập, thế thì bù mất."
Cô đều định để Đại Dũng và Ngọc Linh bọn họ xin học ngoại trú, đừng là đôi trẻ , ngay cả Đại Trụ học tập khá , khá tự giác mà cô cũng gợi ý học ngoại trú.