Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 398
Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:07:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quần áo Đinh Quả bên nhập, quần ống loe vẫn lấy, tất giấy, tất cotton lấy, kế đến là áo len, áo khoác.
Lư Văn Minh từng cùng Đinh Quả nhập hàng, cô yêu cầu cao về kiểu dáng quần áo, cũng chuẩn chi tiết, về cơ bản mấy mẫu khá hiện nay đều thể mô tả hòm hòm, đủ để Đinh Quả thể hình dung dáng vẻ của bộ quần áo.
Đinh Quả xong : "Được, thời gian vất vả cho đồng chí Lư , bọn bàn bạc một chút về chi tiết cụ thể, bốn giờ chiều mai chúng gọi điện thoại."
Cuộc điện thoại , đều là Lư Văn Minh ở đầu dây bên , Đinh Quả chủ yếu là , vì xung quanh nên cô tiện bàn bạc rôm rả chuyện nhập hàng, cũng chỉ là vài từ mập mờ, Lư Văn Minh bên cũng thể hiểu , đưa câu trả lời chính xác.
Cúp điện thoại hai từ bưu điện , Muỗi mới hỏi thăm tình hình bên đó, : "Thế nào ạ?"
"Chị thấy mấy mẫu đồng chí Lư khảo sát đều khá , nhưng đồ thu giá nhập cao, về chúng bàn bạc lượng nhập hàng."
Muỗi: "Dạ!"
Hai về cầu T.ử Trúc.
Chương 247 hợp nhất
Về đến nhà, Đinh Đại Dũng và Tống Ngọc Linh qua đây , cũng đến giờ ăn cơm trưa.
Ăn cơm xong Đinh Quả dẫn Đại Dũng bọn họ qua viện phía Tây, bàn bạc chuyện cụ thể nhập hàng.
Đinh Quả cũng chuyện vận chuyển, Muỗi vội : "Nếu đường sắt thực sự thể giúp đỡ thì quá thuận tiện ."
Đi con đường đường sắt, ba bốn mươi tiếng là thể nhận hàng, rút ngắn đáng kể thời gian đường.
Tuy sẽ đưa tiền bồi dưỡng cho nhân viên phục vụ, nhưng so với phí gửi bưu điện thì cũng ít hơn nhiều.
Muỗi vội : "Tiền bồi dưỡng chúng thể đưa nhiều một chút, để tận tâm giúp đỡ ."
Đại Dũng cũng ý kiến, còn từng nghĩ đến việc liên lạc với đồng nghiệp cũ, xe chạy tuyến đó thì nhờ mang hàng giúp, nhưng rủi ro lớn hơn tàu hỏa.
Giờ đường lối phía rể thì cứ tàu hỏa.
Đợi đến kỳ nghỉ đông, nếu tình cờ đồng nghiệp miền Nam, thể nhờ xe, tự áp tải một mẻ hàng về.
Nói xong chuyện vận chuyển, Đinh Quả về chủng loại hàng hóa nhập.
Quần ống loe khai thác thị trường, cũng là thứ chắc chắn nhất, ba bàn bạc một lát nhập từ bốn trăm đến năm trăm chiếc, chuyển khoản qua cần thời gian, trong thời gian thể để Lư Văn Minh tìm chủ sạp chuẩn hàng.
Hơn nữa với lượng , Lư Văn Minh còn thể đàm phán giá nhập hàng với chủ sạp, kiếm thêm một chút.
Lợi nhuận cao một chút thì sự hợp tác của hai bên mới thể lâu dài hơn.
Những món hàng khác, Đinh Quả dựa mô tả của Lư Văn Minh, định lấy ba mẫu áo len, hai mẫu áo khoác dáng trung.
Ba mẫu áo len cộng lấy một trăm cái, áo khoác giá cao, giá nhập năm sáu mươi đồng, Hàn Lão Ngũ bọn họ chắc lấy, lấy mười cái xem thử thị trường thế nào.
Nếu bán sỉ thì tìm thời gian tự bày sạp bán lẻ.
Tất cotton, tất giấy, kẹp tóc bán chạy cũng lấy một ít.
Đinh Quả giảm lượng nhập tất giấy, tăng lượng nhập tất cotton.
Trời lạnh , nhu cầu tất cotton tăng lên, tất giấy ít mang hơn.
Tính toán sơ bộ, đầu tư chín ngàn đồng, ba chia đều.
Hợp tác chỉ chia sẻ lợi nhuận mà còn chia sẻ cả rủi ro.
Tuy thực lực của riêng Đinh Quả thể độc chiếm việc kinh doanh sỉ , nhưng một cây chẳng nên non, một thể bao xa?
Thứ cô thấy cũng chỉ mảnh vườn nhỏ mắt , mà là vương quốc thương mại trong tương lai.
Bây giờ liền chọn cộng sự phù hợp để mài giũa, nuôi dưỡng sự ăn ý, vẫn hơn là đợi đến lúc cần dùng mới tìm.
Đinh Quả lời khó : "Tuy chúng từng giao thiệp với đồng chí Lư, cũng từng hợp tác từ xa, là một đáng tin cậy, nhưng vẫn chuẩn tâm lý rằng đầu tư thì thể tồn tại rủi ro."
Đinh Quả tin tưởng Lư Văn Minh, ít nhất với nhãn quang và sự thông minh của Lư Văn Minh, hiện tại sẽ chuyện ngu ngốc tự hủy tiền đồ.
Chỉ là định chuẩn hợp tác kinh doanh thì những lời vẫn rõ ràng.
Không ai thể đảm bảo một trăm phần trăm trong quá trình việc đều thuận buồm xuôi gió.
"Không chỉ là rủi ro nhập hàng, còn những tình huống bất ngờ thể xảy trong quá trình vận chuyển cũng như rủi ro hàng. Mấy mẫu áo len và áo khoác chúng đều xem qua hàng thật, chỉ dựa cảm tính phán đoán, thể sẽ xuất hiện tình trạng hàng bán tồn đọng, bao gồm cả phương diện vận chuyển..."
Đinh Quả một lượt những tình huống bất ngờ thể xảy , Đại Dũng và Muỗi cũng là lính mới trong kinh doanh, đều nhận thức về phương diện , tự nhiên sẽ cho rằng kinh doanh chỉ lãi, vĩnh viễn bao giờ thua lỗ.
Muỗi: "Vậy ngày mai lúc chúng gọi điện thoại thì mang đủ tiền, chốt xong với Lư bên đó thì trực tiếp chuyển khoản từ bưu điện luôn."
Đại Dũng bày tỏ vấn đề gì, Đinh Quả cũng .
Bàn bạc xong liền một bản danh sách nhập hàng, ngày mai lúc chuyển khoản sẽ gửi cùng.
Muỗi ở một lát về, mai Đinh Quả sẽ đến nhà cô chơi, cô về chuẩn một chút, khi còn dặn Đinh Quả, mai mang cả Đại Bảo Tiểu Bảo theo cho náo nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-398.html.]
Biết là nhà Muỗi, Tống Ngọc Linh cũng cùng, mai cô cũng .
Buổi chiều đôi vợ chồng trẻ về nhà họ Tống, buổi tối ăn cơm tối ở nhà họ Tống.
Sáng hôm , Đại Dũng và Tống Ngọc Linh qua tập hợp, cũng bỏ quên Đại Trụ, xách theo Đại Bảo Tiểu Bảo, cùng đến ngõ Bồng Bột.
Bà nội Thường dáng cao, gầy gầy nhỏ nhắn, mái tóc bạc trắng chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt hiền từ, lên đặc biệt nhân hậu.
Có lẽ già đều cực kỳ thích trẻ con, thấy Đinh Quả bọn họ qua đây liền khép miệng, đợi thấy Tiểu Bảo Tiểu Bảo thì mắt tít , cúi xuống, một tay nắm một bàn tay nhỏ, miệng liên tục : "Ngoan quá, thật là hai đứa trẻ ngoan."
Lại vội dậy bưng trái cây rửa sạch, còn lấy hai con b.úp bê vải nhỏ chuẩn sẵn cho hai đứa trẻ chơi.
Muỗi với bà nội cô , hai đứa trẻ tuổi còn quá nhỏ, gia đình cho ăn kẹo, bánh ngọt cũng ăn ít, cho nên chỉ chuẩn trái cây cho Đại Bảo Tiểu Bảo.
Đinh Quả cũng vội bảo Đại Bảo Tiểu Bảo gọi 'Cụ bà', hai đứa trẻ ngoan, giọng sữa gọi một tiếng 'Cụ bà', khiến bà nội Thường vui mừng khôn xiết.
Trong nhà cũng chuẩn bánh ngọt, hạt dưa rang cho mấy đứa trẻ lớn ăn.
Đinh Quả bọn họ cũng tay , xách theo táo, lê, những quả táo tàu kết cây nhà , còn đồ hộp, bánh kẹo và các loại đồ khô như lạc.
Có thể thấy bà nội Thường thực sự vui, giọng đều chút run rẩy, : "Sau đến nhà thì cứ tay là , đừng tốn tiền, nhà cái gì cũng ."
Điều Đinh Quả tin, Muỗi đây từng lăn lộn ở chợ đen, gia đình thiếu ăn mặc, cũng thiếu tiền.
Đinh Quả : "Lần đầu tiên đến thăm bà, thể tay , đến chúng cháu sẽ mặt dày chỉ đến ăn thôi, bà lúc đó đừng phiền chúng cháu đấy."
Bà nội Thường ha ha: "Không phiền phiền, bà chỉ mong các cháu đến nhà chơi nhiều hơn. Nguyệt Nguyệt nhiều bạn, các cháu đến bà vui lắm."
Muỗi nhỏ giọng : "Nhà em hiếm khi lúc náo nhiệt như thế ."
Bạn của cô quả thực nhiều, thể dẫn về nhà khách thì càng ít hơn.
Dù đây lăn lộn ở chợ đen xung quanh là các trai xưng gọi em, dẫn về nhà sợ dị nghị.
Bà nội Thường sợ tiếp đãi bạn của cháu gái chu đáo, cứ tới lui trong phòng, đưa cho nắm hạt dưa, lấy cho quả táo, bận rộn ngừng.
Đinh Quả để già bận rộn, Muỗi : "Bà nội em vui mà, cứ để bà nội em tiếp đãi các chị ."
Đinh Quả thấy bà cụ quá kích động, lúc đưa đồ cho họ tay đều run run.
Cô lo lắng bà cụ tâm trạng quá cao hứng, cơ thể gì , liền lặng lẽ thêm một ít nước giếng cái ca uống của bà cụ.
Đại Bảo Tiểu Bảo đang ở cái tuổi hoạt bát hiếu động, đến môi trường mới chỉ im lặng một lát, lâu hóa thành hai cỗ máy vĩnh cửu nhỏ, tò mò về nhà dì Muỗi, chỗ nào cũng xem.
Đinh Quả dạy chúng phép lịch sự khi đến nhà khác khách, chạy loạn, hoặc là gọi 'dì Nguyệt Nguyệt', hoặc là gọi Cụ bà, để chủ nhà dẫn chúng tham quan.
Bà nội Thường sẵn lòng, một tay dắt một đứa dẫn chúng tham quan.
Đinh Quả dặn dò: "Xán Xán, Cẩn Cẩn, đừng kéo Cụ bà , hai con bảo vệ Cụ bà cho , ?"
Đại Bảo Tiểu Bảo đồng thanh đáp: "Mẹ ơi, chúng con ạ."
Sau đó một trái một hờ đỡ lấy chân bà nội Thường.
Bà cụ nghiêng ngả, nắm bàn tay nhỏ của hai đứa, dịu dàng : "Không , Cụ bà cần đỡ , chúng chậm một chút là ."
Hai đứa nhỏ gật gật đầu, để mặc bà cụ dắt tay dạo quanh trong nhà ngoài sân.
Một ngọn cỏ dại trong sân nhà , con kiến bò đất, hai đứa nhỏ đều xem hăng say.
Muỗi nấu cơm, lúc Đại Dũng và Đại Trụ tiện giúp, Đinh Quả và Tống Ngọc Linh phụ giúp Muỗi một tay.
Đợi bà nội Thường dẫn hai đứa nhỏ về phòng, Đại Dũng liền trò chuyện với bà cụ, kể về những điều mắt thấy tai ở khắp miền đất nước lúc chạy xe đây, bà nội Thường ghế đẩu, ôm hờ Đại Bảo Tiểu Bảo lòng, say sưa.
Tài nấu nướng của Muỗi giỏi, một bàn đầy ắp thức ăn, còn hấp trứng cho Đại Bảo Tiểu Bảo, riêng cháo thịt bằm.
Đinh Quả và Tống Ngọc Linh thực sự chỉ giúp những việc lặt vặt như rửa rau, thái rau và nhóm bếp.
Ăn cơm xong, Đại Dũng và Đại Trụ liền bao thầu việc rửa bát quét dọn, tiện thể dọn dẹp sạch sẽ cả nhà bếp.
Bà nội Thường thấy hợp lý, liên tục ngăn cản, Đinh Quả : "Vừa mới ăn cơm xong, để Đại Dũng và Đại Trụ bận rộn một chút, coi như vận động thôi mà."
Bà nội Thường nhịn khen ngợi: "Hai đứa em trai của cháu thật quá."
Đều là sinh viên đại học, vóc dáng cao lớn, tướng mạo nổi bật, trong mắt việc, kén chọn đến cũng chọn hai trai như .
Một lập gia đình , đôi trẻ trông đôi, còn thì vẫn độc ...
Bà nội Thường nhịn cháu gái đang chơi đùa với Đại Bảo Tiểu Bảo ở đằng , chút động lòng.
Qua biểu hiện của mấy đứa trẻ là thể thấy gia đình chắc cũng , nếu thì thể dạy dỗ những đứa trẻ giỏi giang như .
Giỏi giang, gia đình chiều hư, thể thấy cha là hiểu chuyện.
Bà nội Thường cảm thấy tuổi cao, lụng vất vả ở nông thôn hỏng cả , chỉ sợ ngày nào đó tối nhắm mắt, sáng bao giờ mở nữa.