Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 399

Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:07:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà lo lắng nhất chính là đứa cháu gái .

 

Vì biến cố của gia đình, tính cách của Nguyệt Nguyệt chút phóng khoáng, tính cách con gái như ngoài chịu thiệt, nhưng dễ môi trường chung chấp nhận.

 

Bà lo lắng cháu gái lấy chồng sẽ nhà chồng coi trọng.

 

Cháu gái tuy thể đ.á.n.h đ.ấ.m xông pha, nhưng nếu chịu uất ức ở chỗ chồng, chẳng lẽ dùng nắm đ.ấ.m giải quyết ?

 

Bà nội Thường hy vọng cháu rể tương lai là điềm đạm, bố chồng cởi mở.

 

bà thấy là chuyện của bà, hai đứa trẻ duyên còn xem bản chúng.

 

Bà nội Thường nhắm trúng Đinh Đại Trụ, nhưng cũng vội mai mối, đợi khi nào cơ hội thích hợp sẽ hỏi thử xem .

 

Chơi ở bên đến hơn ba giờ, vì còn gọi điện thoại cho Lư Văn Minh nên cả nhóm chuẩn về.

 

Bà nội Thường nỡ, nắm tay Đại Bảo Tiểu Bảo, dặn dò liên tục: "Lúc nào rảnh đến nhà Cụ bà chơi nhé."

 

Đại Bảo gật đầu vẻ nghiêm túc, giọng sữa đáp : "Lúc rảnh đến chơi ạ."

 

Tiểu Bảo cũng chịu thua kém: "Lúc rảnh đến chơi, chào Cụ bà ạ!"

 

Đinh Quả : "Bà Thường ơi, bà mau nhà ạ, thời gian chúng cháu đến chơi."

 

Bà nội Thường: "Cuối tuần rảnh thì cứ đến nhà bà chơi, đến thì đừng mang theo cái gì cả, các cháu đến nhà náo nhiệt một chút là bà vui lắm ." Vừa bọn Đại Dũng, cũng dặn dò từng : "Lúc rảnh đến nhà chơi nhé, đừng khách sáo với bà."

 

Đặc biệt Đinh Đại Trụ một cái.

 

Đứa trẻ kín đáo hơn trai , đầy hướm thư sinh, càng càng thấy thích.

 

Đại Dũng bọn họ cũng đáp ứng, bảo bà cụ nhà, nhưng bà nội Thường vẫn kiên trì tiễn họ tận đầu ngõ, trong lúc đó hàng xóm thấy hỏi bà Thường: "Nhà khách ?"

 

Bà nội Thường híp mắt : "Bạn của Nguyệt Nguyệt, đều là sinh viên đại học cả đấy."

 

Muỗi chút ngại ngùng, với bà nội một tiếng đạp xe rời cùng Đinh Quả bọn họ.

 

Trên đường , cô : "Nhà em bình thường ít đến, cho nên bà nội em quá nhiệt tình."

 

Muỗi còn lo lắng bà nội quá nhiệt tình sẽ khiến chị Đinh Quả bọn họ thoải mái.

 

Đinh Quả : "Nhiệt tình chứng tỏ chào đón chúng , bà cụ vui, chúng chơi ở nhà em cũng vui, thêm một chỗ để qua ."

 

Muỗi toe toét : "Vậy thì quá, chị, em cũng định một cái lò nướng giống như nhà chị, đợi xong chị qua nhà em nướng đồ ăn nhé."

 

Trước đây chỉ cô và bà nội, quen với những ngày yên tĩnh, hôm nay nhà đột nhiên náo nhiệt một trận, khiến Muỗi cảm nhận một nét đặc sắc khác của cuộc sống.

 

chị Đinh Quả bọn họ thường xuyên đến nhà chơi.

 

Đinh Quả : "Được thôi, cứ tìm đúng cái bác thợ chị tìm , chị đưa bản vẽ cho em, kinh nghiệm thi công cũng nhanh, đợi lò nướng bánh mì nhà em xây xong, chúng nướng thịt ăn."

 

Muỗi đáp ứng: "Dạ!"

 

Mấy đến bưu điện, Tống Ngọc Linh và Đại Trụ bên cạnh trông hai đứa nhỏ, Đinh Quả bọn họ gọi điện thoại.

 

Cuộc điện thoại hôm nay đơn giản hơn nhiều, Đinh Quả phía cô sẽ chuyển khoản qua , cùng gửi với chuyển khoản còn thư, họ sẽ rõ kiểu dáng, lượng cần thiết trong thư.

 

Phát hàng vội, thư và tiền chuyển khoản qua mất vài ngày, Đinh Quả chuyện vận chuyển trong thư, đợi phía Bùi Triệt cũng kết quả sẽ liên lạc với Lư Văn Minh, bảo tìm phụ trách của chuyến tàu tương ứng.

 

Hai ngày , Bùi Triệt buổi tối về một chuyến, chuyện phía đường sắt trao đổi xong, Đinh Quả bọn họ thể qua đàm phán bất cứ lúc nào.

 

"Trưởng phòng Vương của bộ phận quản lý nhà ga, cứ gọi là chú Vương là ."

 

Đinh Quả gật đầu ghi nhớ.

 

Bùi Triệt lấy một bản lịch trình tàu hỏa để Đinh Quả bọn họ nắm bắt thời gian phát hàng và nhận hàng.

 

Đinh Quả đón lấy lướt qua một cái, ghi nhớ trong não bộ.

 

Không chỉ tìm trưởng phòng Vương, dùng chuyến tàu nào thì cũng tìm trưởng tàu, nhân viên tàu để chào hỏi.

 

Tiền bồi dưỡng thỏa thuận là một chuyện, nhưng món quà tặng thêm thể hiện sự tôn trọng của họ đối với những việc bên , cũng tận tâm hơn.

 

Kế đến, Đinh Quả tìm thời gian dẫn theo Đại Dũng và Muỗi, xách theo đồ đạc đến nhà ga.

 

Trưởng phòng Vương nhận đồ của họ, thế nào cũng nhận, nhưng phản đối việc Đinh Quả tạo quan hệ với tàu, tặng ít đồ nhỏ nhặt nọ.

 

Ông dẫn Đinh Quả mấy nhận mặt , để quen mặt .

 

Mỗi tặng một phần quà nhỏ, nửa cân kẹo cộng thêm hai bao t.h.u.ố.c lá.

 

Phần của trưởng tàu thì nhét thêm hai bao t.h.u.ố.c lá.

 

cho họ thông tin của Lư Văn Minh để thuận tiện đối soát .

 

Đợi Lư Văn Minh bên đó nhận tiền hàng, đến chỗ mấy chủ sạp liên lạc để lấy hàng, lúc đóng gói hàng phát ba ngày khi nhận tiền hàng.

 

Mà lúc , so với cuối Đinh Quả gặp Hàn Lão Ngũ bọn họ cũng trôi qua gần mười ngày , mặc dù giảm bớt độ khó vận chuyển nhưng thời gian vẫn kéo dài lâu.

 

cách nào, tình hình lúc là như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-399.html.]

 

Lư Văn Minh phát hàng , gọi một cuộc điện thoại đến đại học Thanh Hoa, cũng cần Đinh Quả điện thoại, nhờ thầy giáo điện thoại chuyển đạt những thông tin mấu chốt.

 

Thời gian cũng coi như khá trùng hợp, mẻ hàng vặn tối thứ sáu đến, Đinh Quả dẫn theo Đại Dũng và Muỗi cùng nhận hàng, trong túi Đinh Quả đựng hạt dưa, híp mắt chia cho nhân viên tàu giúp họ trông hàng ăn, quen mặt một lượt nữa.

 

Tiền bồi dưỡng thì đưa cho trưởng tàu để trưởng tàu phân phát.

 

Mẻ hàng ít, ba mò mẫm thồ về nhà, tập trung ở viện phía Tây tháo hàng kiểm tra.

 

Cùng với hàng còn danh sách nhập hàng.

 

Tiền hàng chuyển qua chuẩn khít đến thế, thừa hai ba mươi đồng, Lư Văn Minh liền nhập thêm một chiếc áo len, lẻ còn nhập thêm hai đôi tất.

 

Đinh Đại Dũng tuy gặp Lư Văn Minh, chỉ Ngọc Linh và chị , nhưng tờ danh sách nhập hàng và chất lượng áo len gửi về là đó là phóng khoáng.

 

Đối với chuyện hợp tác tâm huyết.

 

Tống Ngọc Linh qua giúp kiểm kê hàng.

 

Đinh Quả lấy một cuốn sổ mới vẽ một bảng nhập kho xuất kho, tiến hành đăng ký cho mỗi loại hàng.

 

Số lượng hàng hóa vấn đề gì, mấy mẫu hàng nhập mù quáng kiểu dáng cũng hòm hòm như Đinh Quả tưởng tượng, chỉ là áo len thuộc loại mỏng, dày dặn lắm.

 

Ở miền Nam mùa đông mặc thì , ở miền Bắc bên thì lạnh.

 

Lúc bước tháng mười một , lạnh là lạnh nhanh.

 

Đinh Quả : "Cân nhắc chu đáo, coi như một chút sơ suất nhỏ."

 

Muỗi : "Chúng cân nhắc coi là khá chu đáo , chị Đinh Quả chị còn đề nghị giảm lượng nhập tất giấy, tăng lượng nhập tất cotton mà. Áo len thành vấn đề, cuối năm bán hết thì sang xuân năm cũng mốt."

 

, quần áo thời xu hướng đổi nhanh như hậu thế.

 

Đại Dũng lạc quan: "Chưa chắc bán hết, mẫu áo len kiểu dáng , bách hóa đại lầu bên đều bán."

 

Áo khoác kiểu dáng , chỉ là giá cao một chút, nhưng kiểu gì cũng bán thôi.

 

Tống Ngọc Linh nhắm trúng mẻ hàng mới , đợi họ nhập kho xong, xong định giá bán sỉ và giá bán lẻ đề xuất, liền ngáp một cái chộp lấy hai chiếc áo len, một chiếc áo khoác , : "Chị, ba cái em mua nhé. Cứ tính theo giá bán lẻ mà mua, cần tính theo giá nhập ."

 

Đinh Quả thấy buồn , kinh doanh nghiêm túc, những quy tắc là lập , nhưng đến mức trực tiếp tính theo giá bán lẻ cho nhà, : "Thế , chúng lập một điều lệ nhé, nhà lấy hàng tính theo giá bán sỉ. Nếu là giúp bạn bè bạn học quen lấy hàng thì báo giá bán lẻ chúng định sẵn, thể giảm giá 5% hoặc 10% mức giá , nhưng tính theo giá bán sỉ chúng đưa cho khác, để tránh loạn thị trường."

 

Giá bán sỉ là mức giá định cho các mối sỉ, giá nhập của họ.

 

Mọi ý kiến.

 

Mặc dù đây mỗi đều từng những việc mua bán nhỏ, nhưng chính thức kinh doanh sỉ thì vẫn đang trong giai đoạn học hỏi, thuộc kiểu dò dẫm, từ từ sẽ quen.

 

Đinh Quả trịnh trọng thu tiền của Tống Ngọc Linh, xuất kho trong sổ, và tiến hành đăng ký tiền thu để tiện tính toán.

 

Bản Đinh Quả cũng lấy bốn chiếc áo len, một chiếc quần ống loe, hai chiếc áo khoác , xuất kho và nộp tiền ngay mặt các cộng sự.

 

Mấy bận rộn đến nửa đêm, Muỗi về, lúc cô với bà nội , buổi tối ở nhà chị Đinh Quả.

 

Sáng hôm , mấy dậy ăn chút đồ ăn mang theo các mẫu hàng phân loại từ tối qua xuất phát.

 

Muỗi tìm Báo, Đinh Quả và Đại Dũng đến phía quảng trường.

 

Hàn Lão Ngũ cùng Thôi Quảng hai sớm mong mỏi đến mòn mỏi, thấy Đinh Quả qua đây liền gọi 'tổ tông'.

 

"Cứ tưởng là nhập hàng nữa chứ."

 

Biết hàng mới, hai nhanh ch.óng cuộn sạp hàng , đến chỗ trống trải để xem hàng, bàn bạc giá cả.

 

Hàn Lão Ngũ: "Mấy mẫu áo len đều khá , chỉ là mỏng một chút, lấy ít cái về bán thử xem . Áo khoác ngoài thì , vải sờ cũng mềm mại, nhưng giá cao, loại quần áo treo ở bách hóa đại lầu chắc là đắt hàng, ở sạp hàng thì thế nào, thể chỉ lấy hai chiếc ?"

 

Đinh Quả: "Được! Giá bán lẻ định xong, chúng còn những đối tác khác nữa, bên thấp bên cao dễ xảy chuyện. Chúng cứ định sẵn ngay từ đầu, cũng lợi cho việc hợp tác lâu dài."

 

Hàn Lão Ngũ và Thôi Quảng đều ý kiến, giá bán lẻ Đinh Quả định cho họ lợi nhuận cao, còn gì mà vui lòng nữa.

 

Còn về tốc độ hàng nhanh , quần ống loe chống đỡ nên cũng đến mức xoay vòng vốn .

 

Quần ống loe lão Dương trực tiếp lấy luôn một trăm chiếc.

 

Áo len mỗi mẫu lấy mười chiếc.

 

Tất, kẹp tóc những thứ cũng lấy một ít.

 

Thôi Quảng cũng lấy một trăm chiếc quần ống loe, ba mẫu áo len mỗi mẫu lấy năm chiếc, áo khoác c.ắ.n răng lấy hai chiếc, tất cũng nhập một ít.

 

Hai đều mang theo nhiều tiền như , Đinh Quả tương tự cũng cần về lấy hàng, hẹn hai tiếng tập hợp ở góc đông bắc quảng trường.

 

Đại Dũng : "Chị, chúng về tổng hợp với Muỗi một chút xem còn dư hàng gì em tìm các chủ sạp khác đàm phán xem ."

 

Quần ống loe một lúc một trăm năm mươi chiếc, mà Muỗi gặp là một khách sỉ lớn, đây từng bán quần ống loe, lượng nhập chắc chắn ít.

 

Áo len và áo khoác ước chừng cũng một nửa .

 

Đinh Quả gật đầu, hai chị em đạp xe về cầu T.ử Trúc.

 

 

Loading...