Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 403

Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:07:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đinh Chí Cương thở dài một tiếng, căn nhà chút lộn xộn, nỗi buồn ập đến, o một trận.

 

Kiến Quốc và Kiến Đảng đều hạng việc nhà, cái gì cũng cho lệ, chẳng bằng Đinh Quả năm đó, cũng bằng Hương Hương.

 

Ông chê bai Đinh Kiến Đảng, Đinh Kiến Đảng còn chê bai cái nhà đấy.

 

Trước đó vì chuyện Đinh Kiến Thiết bắt mà lo sợ yên, trong lòng luôn cảm thấy chỗ dựa. Cho nên ngay cả khi chăm sóc cha và đứa em trai cùng cha khác , cũng sẵn lòng về.

 

Giờ về , Đinh Kiến Đảng liền chạy qua bên nữa, ở bên giúp trông cháu gái.

 

Cháu gái dễ trông hơn đứa em trai nhiều, hơn nữa còn thể nấu cơm giặt giũ cho , còn cha ngoài việc sai bảo việc thì chẳng giúp gì.

 

Đinh Chí Cương tức giận cũng chẳng , ông cũng thể lôi về, chỉ thể mỗi ngày đối diện với Đinh Kiến Quốc mà cằn nhằn.

 

Đinh Kiến Quốc nếu sợ ngoài chuyện mấy đứa con đều ghét bỏ cha đang bệnh, thì cũng chẳng về.

 

Nhạc Hồng Mai dàn xếp xong xuôi, chọn một ngày nọ lôi theo đứa cháu gái mới quen thuộc với về nông thôn một chuyến, tìm đến Trương Thắng Khải, với ông chuyện của Quân Quân.

 

Trương Thắng Khải đầy lòng cảm kích, liên tục lời cảm ơn, còn móc bao lì xì năm hào đưa cho Hạ Hạ đang bên cạnh Nhạc Hồng Mai, : "Cháu gái bà thật đáng yêu, chút giống bà hồi trẻ..."

 

Lời tim Nhạc Hồng Mai đập thình thịch loạn xạ, khuôn mặt già nua chút nóng bừng: "Đồng chí Thắng Khải, năm đó..."

 

Trương Thắng Khải bùi ngùi: " đều cả, bà là một đồng chí , chẳng qua lúc đó bà chí hướng thoát ly khỏi cửa nông gia, dám loạn ý chí kiên định của bà lúc đó, cũng may bà thành công, phụ lòng nỗ lực của bà năm xưa. Nay thời thế đổi, cái gì bỏ lỡ rốt cuộc cũng bỏ lỡ . Đồng chí Hồng Mai, chúng đều về phía . Bà giờ con cháu quây quần, còn thì..." Ông khổ một tiếng, "Gối chiếc hiu quạnh, chỉ hy vọng Niệm Quân thể nể tình vài phần huyết thống, lúc rảnh rỗi về thăm lão già một chút."

 

Nhạc Hồng Mai đỏ bừng mắt, bà đồng chí Thắng Khải là mà, hóa năm đó từ chối sự bày tỏ của bà là vì chí hướng của bà.

 

: "Niệm Quân là do nuôi lớn, tính tình nó hiểu rõ nhất, chỉ là hai cha con ông xa cách quá lâu, cho nó chút thời gian. Tuy nhiên Quân Quân hứa với , vài ngày nữa sẽ về thăm ông."

 

"Cảm ơn bà, đồng chí Hồng Mai!"

 

Nhạc Hồng Mai tiện ở đây quá lâu, xong liền dắt cháu gái rời .

 

Trương Thắng Khải một trong sân một lát, chút tiếc nuối.

 

Là đàn ông, đàn ông trong cảnh thành phần , vợ mà vẫn thành công mê hoặc cô gái trẻ, ông chút tâm tư nhỏ mọn đó của Nhạc Hồng Mai.

 

Nếu Nhạc Hồng Mai còn phong vận như xưa, ông cũng tàm tạm đồng ý, dù phụ nữ vẫn vài phần may mắn, con gái lớn của bà gả , bản là sinh viên ưu tú của Đại học Hoa Đại, thành tựu tương lai sẽ tệ.

 

thực sự là bộ dạng của Nhạc Hồng Mai hiện nay... đen nhẻm gầy gò, trông quá khó coi.

 

Đừng ông nông trường lao động mấy năm, nhưng cũng thê t.h.ả.m như Nhạc Hồng Mai, xứng với Nhạc Hồng Mai thì chút đáng tiếc .

 

Trương Thắng Khải về phòng soi gương, chỉnh đùa mái tóc, lẩm bẩm tự : "Cái mặt vẫn tẩm bổ cho ."

 

Gần đây ông đang nhắm trúng một phụ nữ góa chồng ở công xã, mang theo một đứa con trai, cha đẻ của cô là chủ nhiệm hợp tác xã cung tiêu của công xã, ông thử xem thể theo đuổi .

 

Nếu thực sự , mới cân nhắc đến Nhạc Hồng Mai.

 

Bên khi đang bận rộn, Đinh Quả cũng khi kết thúc kỳ thi tháng và kết quả tìm giáo viên chủ nhiệm xin nghỉ phép, bắt chuyến tàu hỏa Dương Thành tối thứ Năm.

 

Cùng lúc đó, Đinh Niệm Quân mặt chồng cũng bắt đầu buông xuôi tất cả.

 

Cô chộp lấy lúc Trương Thục Hoa chuẩn cửa buổi sáng, đẩy Huy Huy đến mặt chồng, : "Mẹ, hôm nay trông cháu một chút, từ lúc về đến giờ vẫn bế Huy Huy , đây là cháu đích tôn của đấy. Hôm nay con việc ngoài một chuyến."

 

Nói xong đợi Trương Thục Hoa nổi đóa, cô xách chiếc túi đeo chéo chuẩn từ tối qua khỏi đại tạp viện.

 

Nếu Trương Thục Hoa cô rời xa Phan Đỉnh Phong, mà bản cô cũng nảy ý định đó, thì chẳng việc gì nhường nhịn mụ già đó nữa, bây giờ cô nghề cũ, ngoài tìm hiểu thị trường một chút.

 

Đối với mấy cái chợ đen ở thủ đô, cô vẫn quen thuộc.

 

Chỉ là hôm nay ngoài, khiến cô phát hiện điều khác biệt.

 

Mới đến thủ đô bao lâu, quần áo ở thủ đô từ bao giờ nhiều kiểu dáng mới như ?

 

Chương 250 Đứa bé gái vứt bỏ vì sốt cao...

 

Đi dạo bên ngoài hơn nửa ngày, lúc Đinh Niệm Quân về nhà trong tay thêm một chiếc quần ống loe, một chiếc áo len cổ lọ màu trắng sờ mềm mại và một chiếc áo khoác màu xanh dáng dài.

 

Xách quần áo, trong mắt lóe lên sự hưng phấn.

 

Cô vui mừng đương nhiên vì quần áo mua là kiểu dáng ngay cả trong trung tâm thương mại cũng , mà là phát hiện cơ hội kinh doanh.

 

" là thủ đô, những tầm xa luôn nhiều hơn các thành phố khác."

 

Mặc dù vẫn những hàng nhập từ , nhưng ngăn cản việc cô thể tìm chủ sạp bàn bạc chuyện hợp tác.

 

Mua quần áo một là thực sự thích, hai là mang về nhà nghiên cứu cho kỹ.

 

Ở bên ngoài cách nào thử, chỉ dựa cảm giác thấy , vẫn về nhà mặc thử xem hiệu quả thế nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-403.html.]

Bên , khi Đinh Quả lên xe, tiên cô quen với nhân viên phục vụ và trưởng tàu, c.ắ.n hạt dưa tán dóc, đợi đến lúc trong toa xe tắt đèn mới kết thúc công việc giao thiệp để ngủ.

 

Sáng sớm hôm , Đinh Quả mở mắt, thấy một nữ nhân viên phục vụ tươi ló đầu hỏi cô cần nước nóng .

 

Mặc dù hợp tác nhiều, nhưng vì đó "bái kiến" qua, các nhân viên xe cũng nhờ Đinh Quả mà hưởng lợi, cho nên đối với cô vô cùng thiện.

 

Rửa mặt xong, đến nhà hàng ăn sáng, các nhân viên phục vụ công việc, Đinh Quả cũng phiền thêm, về sách g.i.ế.c thời gian.

 

Một cuốn sách mới mười mấy trang, thấp thoáng dường như thấy từ toa xe khác trong tiếng ồn ào vài tiếng tranh cãi sắc lẹm.

 

Thông thường loại tranh cãi khó phát hiện, nhưng tai Đinh Quả thính, nên thấy, chỉ thấy, mà còn dường như cảm thấy giọng chút quen thuộc.

 

Đinh Quả mở loa nhỏ nhắm chuẩn nội dung tranh cãi, truyền rõ mồn một tai cô: "Bà mìn, chính là mìn, nhớ nhầm , chính là bà , bà hóa thành tro cũng quên khuôn mặt ..."

 

Đinh Quả "pạch" một cái khép sách , lật xuống giường xỏ đôi ủng bông quân dụng rảo bước khỏi toa giường , về phía phát âm thanh.

 

Nơi giao giữa hai toa xe lúc vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài.

 

Bên trong vẫn đang cãi vã, giọng mang theo tiếng , sắc nhọn ch.ói tai, nhưng thấu một sự tuyệt vọng phẫn nộ: " của Bộ Ngoại thương thủ đô, thẻ công tác, lấy thẻ công tác của đảm bảo, chính là mìn... mười mấy năm chính là bà cùng một đàn ông khác lấy trộm con gái ."

 

Người vây xem đông, nhưng Đinh Quả gạt đám đông vẫn dễ dàng.

 

Trước tiên cô lịch sự giải thích: " quen với đồng chí ở bên trong..."

 

Thấy ai để ý, đành "nhẹ nhàng" gạt đám đông chen .

 

Gây vài tiếng bất mãn.

 

"Làm phiền giúp gọi trưởng tàu... ai giúp gọi trưởng tàu và nhân viên phục vụ với?"

 

Đinh Quả chen đám đông, cũng thấy bên trong, đúng là quen, là Tôn Thục Cần, từng cùng chuyến tàu đó.

 

Lúc Tôn Thục Cần đang túm c.h.ặ.t lấy một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, đó đang sức giãy giụa, dùng sức vỗ tay Tôn Thục Cần, cào tóc bà, và lớn tiếng tranh biện: "Bà bừa, thấy bà đúng là đồ điên! Người , ai giúp kéo mụ điên với..."

 

"Dì Tôn!"

 

Đinh Quả tới, tiên một tay khóa c.h.ặ.t lấy tay đàn bà đang xô xát với Tôn Thục Cần, chào hỏi Tôn Thục Cần.

 

Vẻ mặt phẫn nộ kích động của Tôn Thục Cần khựng , khi thấy Đinh Quả cũng nhận khuôn mặt đó.

 

Thực sự là dáng vẻ của Đinh Quả quá nổi bật, nhớ cũng khó.

 

"Đinh, Đinh Quả?"

 

Đinh Quả gật đầu, : "Có chuyện gì ?"

 

Cảm xúc của Tôn Thục Cần kích động trở , giọng chút khàn đặc: "Đinh Quả, cháu mau giúp dì gọi nhân viên phục vụ và cảnh sát đường sắt, đây là mìn, bà mười mấy năm lấy trộm con gái dì tàu hỏa, dì nhận , bà đúng là mìn..."

 

Năm đó chính là phụ nữ và một đàn ông khác bế con gái bà .

 

Lúc đó tàu hỏa, hai đó đối diện họ. Lúc đó cảm giác họ là một cặp vợ chồng chất phác, biểu hiện ngoài giống như đầu tàu hỏa, chỗ nào cũng thấu sự khép nép, cái gì cũng .

 

Lúc đó bà cùng bà nội của đứa trẻ, bà nội của đứa trẻ vì từng tàu hai nên kinh nghiệm, cứ như thể khoe khoang mà trò chuyện rôm rả với , giúp họ tìm nhân viên phục vụ xin nước nóng, sai bảo bà dắt cặp vợ chồng đó vệ sinh.

 

Ai ngờ là một lũ sói lang.

 

Lúc đó mặc dù kinh nghiệm tàu của bà nhiều, nhưng bà cũng xe đông , đông thì loạn, cho nên bàn bạc kỹ với chồng cũ, trông chừng đứa trẻ rời mắt, buổi tối bà nội ngủ, bà trông con, ban ngày bà ngủ, bà nội trông con.

 

Ai ngờ đợi bà thức trắng một đêm, giao con cho bà nội, bản chịu nổi cơn buồn ngủ mới ngủ đầy hai tiếng, con mất.

 

Cùng biến mất với đứa trẻ còn cặp vợ chồng "thành thật" đối diện họ ngày hôm .

 

Đinh Quả mà rùng , kịp hỏi thêm nhiều, chuẩn gọi cảnh sát đường sắt.

 

Lúc nhân viên phục vụ thấy động tĩnh tới, khi chuyện liền vội vàng gọi cảnh sát đường sắt tới, đưa Tôn Thục Cần và đàn bà bà đang túm về.

 

Đinh Quả cũng theo .

 

Rất nhiều hành khách cũng theo xem, nhỏ giọng bàn tán, nhắc nhở : " mìn !"

 

"Mẹ mìn thật đáng c.h.ế.t!"

 

"Ai dẫn theo trẻ con đừng đến xem náo nhiệt nữa, trông chừng con cho !"

 

Nhân viên phục vụ đuổi : "Trên xe chỉ mìn, lẽ còn cả trộm nữa, đừng theo nữa, về trông con cho , trông đồ cho kỹ ."

 

Người theo ít vài , nhưng vẫn theo, xem cho rõ ngọn ngành.

 

Cảm xúc của Tôn Thục Cần dần bình tĩnh , màng đến mái tóc túm rối và hai vết cào cổ, lấy thẻ công tác và giấy giới thiệu của đưa cho cảnh sát kiểm tra, bình tĩnh : "Người chắc chắn còn đồng bọn, lúc nãy thấy bà lấm lét quanh toa ghế cứng, chắc là đang tìm mục tiêu, các nhất nên điều tra một chút."

 

 

Loading...