Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 411
Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:07:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Niệm Quân chắc chắn , tìm Đinh Quả thật sự chẳng chuyện lành gì, là tìm rắc rối cho Đinh Quả.
Cũng Đinh Quả đắc tội như thế nào.
Còn về việc đối phương Đinh Quả lấy đồ của , cô giữ thái độ nghi ngờ.
Đinh Niệm Quân : “Ồ, thì tìm cô ở Phong Ninh khó lắm, tìm thì đến Đại học Thủ đô, cô tên Đinh Quả.”
Gã thanh niên chấn động: “Đại học Thủ đô? Không cô cô kết hôn sinh con ?”
Đinh Niệm Quân nhạo: “Kết hôn sinh con thì học đại học ?”
Người mà vô tri thế .
Kỳ thi đại học khôi phục hai năm , thế mà kết hôn sinh con cũng thể học đại học.
Dư Phong nào hiểu cái , mới từ trong đó , cũng chỉ chuyện khôi phục kỳ thi đại học, quy định thi đại học.
“Đại học Thủ đô, Đinh Quả, nhớ , cảm ơn.”
Thanh niên hỏi tin tức, xoay rời .
Đinh Niệm Quân khẽ nhếch môi lạnh, cô chỉ tên và trường học của Đinh Quả, đến thế lực nhà chồng cô ở thủ đô.
Cứ để đàn ông gây chút rắc rối cho Đinh Quả cũng , khi xử lý chắc chắn thể ngóng rốt cuộc tìm Đinh Quả để gì, xem điểm nào để lợi dụng .
Đinh Niệm Quân cũng nhanh ch.óng rời .
Muốn đưa Nhạc Hồng Mai về thủ đô, còn giải quyết xong Đinh Kiến Quốc.
Hiện giờ cô đang giúp Đinh Kiến Quốc trông con, còn Huy Huy của cô , cô để nhà họ Phan, thể để cái đồ già Trương Thục Hoa quá thảnh thơi .
Đinh Kiến Quốc chỉ ý kiến, mà ý kiến còn lớn.
Có giúp trông con, ngày tháng của thoải mái bao nhiêu.
Đã từng trải qua nỗi vất vả của việc trông con một , nếm trải sự nhẹ nhàng khi giúp đỡ, kẻ ngốc cũng chọn cái .
Vì thế phản đối quyết liệt, thậm chí còn nặng lời: “Niệm Quân, những năm chăm sóc em đủ nhiều , bây giờ cũng nên giúp đỡ một chút. Hơn nữa, dù cũng là ruột của , nuôi em khôn lớn cũng tròn trách nhiệm . Bản em cũng bố ruột, nếu bên đó thật sự cần giúp, chi bằng bảo bố ruột của em giúp một tay, cũng để vun đắp tình cảm.”
Đinh Niệm Quân tức chịu nổi.
Nếu ruột cô chịu nhận cô , cô việc gì về đón Nhạc Hồng Mai?
Còn về bố ruột, thôi bỏ , tuy tiếp xúc với đó nhiều, nhưng nghĩ cũng nếu thật sự đưa sang đó thì là chăm sóc cô , mà là cô hầu hạ đó.
Chuyến về Nhạc Hồng Mai cứ luôn khuyên cô về quê gặp Trương Thắng Khải, cô đang tìm cớ thoái thác đây.
Đến mặt còn chẳng gặp, gì đến chuyện đưa ông thủ đô.
Nhạc Hồng Mai cũng do dự, thủ đô, mà là sợ nhà họ Vu trả thù bà .
Bây giờ Đinh Kiến Quốc thái độ , khiến Đinh Niệm Quân trong lòng bất mãn, nhưng loại bất mãn cô dám biểu lộ ngoài, c.ắ.n môi Đinh Kiến Quốc, trong nháy mắt nước mắt như mưa, nghẹn ngào: “Anh, lời là đang đ.â.m tim em đấy. Em tuy do sinh , nhưng trong lòng em luôn coi bà là ruột. Em cũng vì chăm sóc em mà chịu thiệt thòi, nhưng em thật sự còn cách nào khác. Em mới ly hôn, một thuê nhà ở khó tránh khỏi . Bị vài câu thì cũng chẳng , em chỉ sợ, chỉ sợ nhắm tới. Anh năm nay thanh niên trí thức về thành phố đặc biệt nhiều, du côn đầy đường, thủ đô loạn lắm.”
“Bên ruột em, bà đối xử với chúng như thế, đó còn nhốt trong đó lâu như , bà dù nhận em thì em cũng thể nhận bà . Nhận bà , chẳng là đang vả mặt chúng ?”
“Còn về bố em… em, em cũng tình cảm với ông . Công ơn nuôi dưỡng lớn hơn công ơn sinh thành, vì nhận ông , thà rằng…”
Đinh Niệm Quân đ.á.n.h bài tình cảm trôi chảy, suýt nữa thì thốt câu ‘thà rằng nhận bố Đinh Chí Cương ’, lời đến cửa miệng mới nhớ tình cảnh hiện giờ của Đinh Chí Cương.
Lời nếu , để giữ thể diện cô cũng thăm Đinh Chí Cương, thể hiện lòng hiếu thảo.
Cô chẳng nối tình cha con với một kẻ tàn phế .
Vì thế cô phanh , lắc đầu, tiếp tục : “Anh, giúp em với!”
Nếu là , Đinh Niệm Quân như , Đinh Kiến Quốc chắc chắn sẽ mềm lòng ngay, và đại lượng nhường .
cũng ứng với câu , roi quất thì đau.
Bây giờ đau .
Hắn cũng bắt đầu oán trách đối xử với Đinh Niệm Quân hơn mấy đứa con ruột như bọn , càng oán trách Đinh Niệm Quân lúc nào cũng chiếm giữ lấy .
“Niệm Quân, giúp em. Tình cảnh của em dù đến , liệu kém nhà chúng ? Kiến Thiết vì kiếm giấy thông báo nhập học cho em mà trong đó , bố cũng vì thế mà chịu đả kích trở thành bộ dạng . Anh và bố cũng vì chuyện mà vợ con ly tán…”
Càng càng tệ, trí não thông suốt lời cứ thế tuôn , Đinh Kiến Quốc mới kìm mà nổi hết da gà.
Những biến cố gia đình gặp trong nửa năm nay, hóa đều là vì Đinh Niệm Quân!
Chương 255 255 Tìm đến thủ đô
Hắn thế mà bây giờ mới nhận điều !
Ánh mắt Đinh Kiến Quốc Đinh Niệm Quân đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-411.html.]
Mẹ thời gian qua cứ luôn ở nhà oán trách Đinh Đại Dũng và Đinh Quả, tư duy của dẫn dắt lệch hướng.
Chuyện tuy nguyên nhân là Đinh Đại Dũng và chị cả tình , nhưng suy cho cùng vẫn là do Đinh Niệm Quân mà .
Đinh Niệm Quân đúng là ngôi chổi của nhà bọn .
Sự đổi sắc mặt của Đinh Kiến Quốc, Đinh Niệm Quân thấy rõ ràng, trong lòng lập tức hoảng hốt, c.ắ.n môi, giọng điệu mang theo ba phần tự trách, năm phần tủi , hai phần thể tin nổi: “Anh cả, , đang oán hận em ?”
Vừa , dường như chút áy náy mà cúi đầu, giọng càng thêm nghẹn ngào: “Mọi oán hận em là đúng thôi, lúc đó Kiến Thiết cứ nhất quyết đưa cả em đại học, em nên vì phụ lòng của nó mà cứ để mặc nó , đáng lẽ em nên ngăn cản để Kiến Thiết phạm sai lầm. lời Kiến Thiết cũng sai, nếu bên khu phố khó tư cách đăng ký của em, thì ai thèm đường vòng như ? Kiến Thiết dựa thành tích học tập của em thì thi đại học dễ dàng, kết quả là chặn cả con đường của em, cho dù em thể nuốt trôi cơn giận đó, Kiến Thiết cũng nó nuốt trôi , nhất quyết đưa em đại học, còn em nên theo kịp bước chân của Phan Đỉnh Phong, sợ em lạc hậu theo kịp bước chân sẽ ghét bỏ.”
Đinh Niệm Quân ngẩng đầu lên nữa, dùng đôi mắt đẫm lệ Đinh Kiến Quốc: “Nếu, nếu em em và Phan Đỉnh Phong cuối cùng vẫn sẽ đường ai nấy , thì lúc đầu mạo hiểm như . Anh cả, ngoài thì trong nhà là thương em nhất, cho nên thể hiểu cho em đúng ?”
Cơn oán hận trỗi dậy trong lòng Đinh Kiến Quốc lập tức tan biến mất bảy tám phần.
, cũng là do Kiến Thiết quá hồ đồ, cứ nhất quyết giúp Đinh Niệm Quân kiếm suất học, kết quả là tự hại chính .
Hắn chút thông minh, nhưng nhiều.
Chỉ là lúc gì cũng muộn .
Đinh Kiến Quốc tuy trách móc Đinh Niệm Quân nữa, nhưng vẫn đồng ý với đề nghị của cô , nếu thủ đô, con cái ai giúp trông?
Trái tim cuối cùng vẫn thiên về bản .
Đàm phán thành, Đinh Niệm Quân mang theo một tia oán hận rời .
Những trong nhà cứ xoay quanh cô , trừ và Đinh Kiến Thiết , từng một đều rụt hết .
Kể từ khi nhà họ Phan thất thế, từng một đều đổi bộ mặt.
Chẳng là thấy cô mang lợi ích gì cho bọn họ , đúng là lũ hám lợi.
Sớm muộn gì cũng sẽ cho những kẻ hám lợi tay.
Bên , Đinh Đào ở nhà càng nghĩ càng thấy sắc mặt của gã thanh niên lúc đúng lắm, thế là ngày hôm gọi điện đến nhà họ Bùi, nhờ dì ở nhà họ Bùi chuyển lời, hẹn một thời gian gọi điện.
Buổi tối Đinh Quả về đến cầu T.ử Trúc, dì Kiều cho cô tin nhắn mà dì Trương đến chuyển lời, : “Nói là em gái cháu ở Phong Ninh tìm cháu chuyện gấp, bảo cháu gọi cho con bé bảy giờ.”
Đào T.ử tìm chuyện gấp ?
Đinh Quả thời gian, hôm nay về sớm, bưu điện lúc vẫn đóng cửa, bèn đạp xe đến bưu điện gần đó gọi một cuộc điện thoại đến nhà máy thực phẩm Phong Ninh, nhờ gọi hộ.
Mười lăm phút gọi , đầu dây bên là Đinh Đào.
“Chị, tối hôm qua một thanh niên…”
Đinh Quả nhất thời phản ứng kịp đó là ai, suy nghĩ một lúc mới nhớ một .
Không lẽ là mấy năm tặng cho cô một khoản tiền từ trời rơi xuống chứ?
Kể từ đó nọ luôn xuất hiện, bây giờ đột nhiên nhảy , hoặc là mấy năm qua nơi khác luôn về Phong Ninh, hoặc là bắt , Đinh Quả nghiêng về giả thuyết hơn, nếu là nơi khác, cả một túi đồ lớn như thể về tìm, khả năng trong đó là lớn.
Chỉ là tên của đối phương, cách nào tra .
Tuy nhiên những món đồ đó Đinh Quả nhận yên tâm.
Người nọ chọn chuyển rủi ro sang cho cô, thì gánh chịu hậu quả của việc chuyển rủi ro đó, thế mà còn mặt mũi tìm đến đây.
chuyện chỉ thể giấu kín trong lòng, chỉ sợ nọ thật sự ngóng gì đó, Đào T.ử đang ở nhà của cô, từ đó giận lây, cho nên vẫn xử lý một chút.
Suy nghĩ thoáng qua, Đinh Quả : “Người em chị quen, nhưng ở đầu ngõ xuất hiện lén lút, em cũng chú ý an , cố gắng đừng đến những nơi vắng vẻ, buổi tối đóng c.h.ặ.t cửa nẻo.”
Đinh Đào cũng nghĩ nhiều, nọ ngóng mặc dù giống chị Đinh Quả, nhưng cũng chừng thật sự là cô nghĩ nhiều thôi.
“Chị yên tâm , em sẽ chú ý ạ.”
Cúp điện thoại, Đinh Quả bèn gọi một cuộc điện thoại cho khu phố bên ngõ Táo Hoa, nặc danh báo cáo gần ngõ Táo Hoa khả nghi xuất hiện, hy vọng bọn họ tăng cường phòng .
Cuộc điện thoại của Đinh Quả gọi đúng lúc mà cũng đúng lúc.
lúc ở chỗ cô là đầu tiên phản ánh, một bà cụ nhiệt tình sống ở gần đó cũng đến khu phố phản ánh tình trạng tương tự.
Bà cụ là vì thấy cùng một quanh quẩn ở đầu ngõ ba liên tiếp, trong đó một còn chằm chằm một bức tường thẩn thờ, nên báo cáo.
hôm nay của khu phố đến đó lượn lờ nửa ngày, đến một sợi tóc của kẻ khả nghi cũng chẳng thấy.
Không đúng lúc ở chỗ, rời khỏi Phong Ninh, đang lao về phía cô.
Biết bên ủy ban khu phố nhận báo cáo tương tự, bọn họ sẽ chú ý nhiều hơn, Đinh Quả thở phào nhẹ nhõm.
Tất nhiên, thở cũng phào hết , tin đó bắt hoặc chắc chắn rời , trái tim đang treo lơ lửng mới thể hạ xuống.
cô cũng ngờ tới, ba ngày , trái tim "choảng" một tiếng vững vàng rơi trở l.ồ.ng n.g.ự.c.