Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 415
Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:07:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cấp cứ "xài chùa", kết quả cũng chẳng chiếm hời, chẳng ký chủ nhà vặt từng mớ từng mớ lông .
Thôi bỏ , nó cũng chẳng định mưu cầu tiền đồ gì nữa, cảm thấy theo ký chủ vặt lông cấp còn... thú vị hơn mưu cầu tiền đồ nhiều.
Hệ thống càng nghĩ màn hình càng sáng, chỉ thành công tự an ủi bản , thu hoạch hoa màu càng hăng hái hơn, còn tự ý sửa một chút đồng cỏ nhỏ, đem lũ bò cừu tới ngăn cách với lũ gia cầm đó.
Nó đúng là một hệ thống đảm đang chu đáo mà.
Bên , Đinh Quả sắp khỏi khu dân cư nhà Khang T.ử thì ôm n.g.ự.c đầu một cái, thực hiện nỗ lực cuối cùng: "Chuột Hào, thực sự thể lấy vật từ xa ?"
Hơn hai vạn tệ đó, đống vàng lá và đồng hồ đó!
Đinh Quả định tìm ông cụ, để ông cụ sắp xếp canh chừng .
Bút ghi âm truy vết lộ trình, thực sự , thời gian cấp bách, cô sợ lỡ mất việc lớn, quyết định vẫn là giao cho những chuyên nghiệp trực tiếp đào con sâu mọt , sẵn tiện xem thử thể dẫm cho nhà họ Phan thêm một phát nữa .
Đừng kiếp gả nhà họ Phan thì cần thâm thù đại hận như .
Lúc Phan Đỉnh Phong đưa đề nghị cho cô tiền và suất công tác để cô phối hợp kết hôn giả Đinh Quả vẫn còn nhớ rõ đây.
Cái thứ coi danh dự và tiền đồ của khác gì thì tính là hạng lành gì chứ.
Sáng ngày hôm còn tới sáu giờ, ông cụ mới rửa mặt xong, liền thấy Đinh Quả , còn chút kinh ngạc: "Quả Quả, chuyện gì ?"
Không chuyện gì thì cháu dâu sẽ qua đây sớm như , còn là ngày việc nữa.
Đinh Quả gật đầu một cái, : "Ông nội, chút chuyện thưa với ông ạ."
Ông cụ thấy sắc mặt cô nghiêm túc, trầm giọng : "Vào thư phòng!"
Đinh Quả nhắc tới bạn "của thiên trả địa", nhưng với ông cụ là cô quen .
Chuyện năm đó ở chỗ cô chính là ngoài đổ rác tình cờ gặp truy đuổi, cô góc tường tránh , chạy ngang qua bên cạnh. Sau đó phối hợp tiếp nhận hỏi han một phen, đến cả qua trông như thế nào cũng để ý lắm.
Cũng sẽ một túi hàng rơi tay cô.
"Lúc tan học cảm thấy bám đuôi con, con sợ là thời gian ăn ai đó nhắm tới, hoặc vô ý đắc tội với ai, cắt đuôi đó tìm cơ hội bám đuôi đối phương, xem là địa bàn của ai, kết quả..."
Đoạn đầu là thật xen lẫn bịa đặt, quá trình lén phía cũng trau chuốt , là núp cửa sổ trộm đấy.
Khóe miệng ông cụ giật giật.
Ông tưởng tượng nổi cảnh đứa cháu dâu nhà là của hai đứa nhỏ, còn là sinh viên ưu tú của Đại học Thủ đô mà núp cửa sổ nhà trộm chuyện.
Đinh Quả chuyện về nhà họ Phan tối qua, truy vết lộ trình, cô đoạn đối thoại là ở nhà Khang T.ử Khang T.ử gặp hai , lo lắng lúc thẩm vấn lộ tẩy.
Mấy đó chỉ cần bắt giữ thẩm vấn, sớm muộn gì cũng theo manh mối mà tìm nhà họ Phan thôi.
Về việc bạn khai chuyện năm xưa để c.ắ.n ngược cô , Đinh Quả chắc chắn, song cũng lo lắng, ghi chép điều tra lúc đó, điều tra cũng trang phục lúc đó của cô, kiểm tra môi trường xung quanh, tìm bằng chứng cô giấu đồ.
Tuy nhiên bạn nọ nếu tội chồng thêm tội, chuyện năm xưa chắc chắn sẽ tự khai .
Những lời cháu dâu khiến ông cụ vô cùng chấn động.
"Buôn lậu vật tư quân đội? là sống nữa !"
Trong lòng ông cụ vô cùng phẫn nộ, ngoài mặt vẫn còn trấn tĩnh , lạnh : "Chuyện ông sẽ sắp xếp điều tra, thời gian cháu cũng cẩn thận một chút, cần ông tìm một bảo vệ cháu ?"
Đinh Quả theo đuôi , vội vàng lắc đầu, : "Ông nội, bên con ông cần lo lắng ạ, con khả năng tự vệ, thời gian con cũng sẽ chú ý nhiều hơn."
Ông cụ cũng cháu dâu chút thủ, sức lực còn lớn đến kỳ lạ, liền gật đầu, nhưng vẫn dặn dò thêm vài câu nữa.
Hai ông cháu , Đinh Quả ăn sáng ở bên từ đây đến trường.
Lúc tới gần trường học cô còn nhờ Chuột Hào giúp cô kiểm tra một chút, tạm thời phát hiện bóng dáng của bạn nọ, cô nghênh ngang đạp xe khuôn viên trường.
Bên , Đinh Niệm Quân về thủ đô.
Bên cạnh theo Nhạc Hồng Mai cùng với con gái lớn của Đinh Kiến Quốc.
Dưới sự mè nheo của cô , cuối cùng với điều kiện đưa cả đứa trẻ cùng lên thủ đô, cô phụ trách cái ăn cái mặc cho cháu gái, Đinh Kiến Quốc mới gật đầu.
Cũng thành công tìm mua, bán căn nhà đó , sợ đêm dài lắm mộng, bên Đinh Kiến Quốc đổi ý, chuyện nhanh và gấp, chân xong, chân vội đưa bà cháu Nhạc Hồng Mai về.
Quay về căn phòng cô thuê , mấy ngày ở, trong phòng lạnh lẽo, hai con cùng dọn dẹp trong phòng một lượt, nhóm lò lên, trong phòng mới chút ấm.
Lúc hơn hai giờ chiều , trong nhà chẳng cái gì cả, Đinh Niệm Quân : "Mẹ, với Hạ Hạ ở nhà nghỉ ngơi một lát , nếu đói thì ăn chút bánh quy lót , con ngoài lượn một vòng, nghĩ cách mua ít rau và lương thực."
Không sổ lương thực phụ, chỉ thể ăn lương thực và rau giá cao thôi.
so với tiền sắp kiếm sắp tới, chút đầu tư chẳng đáng là bao.
Nhạc Hồng Mai : "Được, cẩn thận đấy."
Đinh Niệm Quân gật đầu xoay .
Ra ngoài mua rau là thật, nhưng là mua rau, cô định tiên qua phía Đại học Thủ đô lượn một vòng, xem gã thanh niên gặp hai ngày thành công tìm rắc rối cho Đinh Quả .
Còn tìm đường mua một chiếc xe đạp cũ, nếu sẽ bất tiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-415.html.]
Lúc xe ngang qua cầu T.ử Trúc, Đinh Niệm Quân thấy một quen, còn là mà cô vô cùng căm ghét: Vu Thiếu Phân!
Vu Thiếu Phân đang đạp xe, tay lái treo hai túi đồ, rẽ một cái biến mất dạng.
Nhà họ Vu ở bên , chỗ cũng gần nhà máy đồ hộp, bà già đó tới đây gì?
Vừa phía một trạm dừng, xe buýt dừng , Đinh Niệm Quân nhảy hai ba bước xuống xe, xoay chạy về phía Vu Thiếu Phân mới biến mất.
lúc , gì còn bóng dáng của Vu Thiếu Phân nữa?
Đinh Niệm Quân cam tâm lượn lờ quanh đó, lượn một vòng vô quả, ngã tư, tìm một góc thể quan sát đợi ở đó.
Đợi gần hai mươi phút, hai chân cô đều tê dại vì lạnh, mới động tai một cái, thấy tiếng rung lắc của xe đạp, khẽ thò đầu , vội vàng rụt như chạm điện, lâu , Vu Thiếu Phân từ con đường bên cạnh đạp xe qua, hướng về phía lúc đến mà rời .
Đinh Niệm Quân ló ngoài, bóng lưng của Vu Thiếu Phân một chút, phán đoán cách và phương hướng của âm thanh nãy, tới đó lượn quanh một vòng.
Cô thể phán đoán đại khái Vu Thiếu Phân rẽ từ con ngõ nào, nhưng chẳng tìm thấy gì cả.
Gió lạnh thấu xương, trong ngõ đến cả một bóng cũng , ngoài việc thấy tiếng đùa của trẻ con và vài tiếng ch.ó sủa phát từ các hộ dân gần đó, thì chẳng phát hiện gì khác nữa.
Giậm chân một cái, Đinh Niệm Quân cam tâm xoay rời , đợi xe xe tới Đại học Thủ đô.
Đi tới gần Đại học Thủ đô, Đinh Niệm Quân nhướng mày.
Mặc dù đó đang khoanh tay, rụt cổ, nhưng Đinh Niệm Quân vẫn liếc mắt một cái là nhận .
" là đồ phế vật!"
Có thể canh ở đây, chứng tỏ vẫn chuyện gì khác xảy , mấy ngày .
Cô còn tưởng đó bản lĩnh lớn lắm chứ, kết quả là cứ khô khốc canh ở cổng trường, rét run cầm cập như một đứa cháu .
Đinh Niệm Quân sợ Đinh Quả là cô cung cấp thông tin, nên can dự quá nhiều, chỉ núp lưng, đợi thành công gây phiền toái cho Đinh Quả, cô sẽ xem cơ hội nào để lợi dụng , sẵn tiện tìm chút rắc rối cho Đinh Quả.
Nhìn vài cái, Đinh Niệm Quân xoay rời .
ngờ tới, lưng cô một cái đuôi.
Đinh Quả tan học, liền từ một cánh cổng khác vòng ngoài theo lệ gian đơn giản sửa soạn một chút cho , qua đây từ xa bạn "của thiên trả địa" một cái để bày tỏ sự kính trọng, tán thưởng sự kiên trì của , chuẩn đạp xe về nhà.
Không ngờ tới tình cờ thấy Đinh Niệm Quân.
Đinh Quả bám theo ở một cách xa gần.
Đinh Niệm Quân mua lương thực giá cao các thứ, đương nhiên thể con đường chính quy, cô tìm tới một khu chợ đen, mua một miếng thịt ba chỉ, vài cân gạo, hai cây bắp cải trắng, xách theo từ một lối thoát khác của chợ đen.
Kết quả bao xa, một bên cổ đột nhiên đau nhói, hai mắt trợn ngược lên lịm đổ rụp xuống.
Lợi ích của việc rơi hôn mê chính là lúc đ.á.n.h cảm thấy đau.
Đinh Quả nhờ Chuột Hào giúp cô cảnh giác động tĩnh xung quanh, tiên thu đồ , sờ soạng Đinh Niệm Quân một lượt, lục vài xấp tiền và một xấp phiếu lớn trong túi trong của áo , túi ngoài của quần và túi trong bên hông, thu gian. Lấy một chiếc giày vải nam đế nghìn lớp, vung tay tát liên tiếp mười mấy phát, thu lực đ.ấ.m đá túi bụi một trận.
Cô đ.á.n.h cho Đinh Niệm Quân một trận, nhưng định kẻ sát nhân, nên thu lực đạo, sợ một đ.ấ.m đ.á.n.h c.h.ế.t .
Thấy sắp đau tỉnh tới nơi , Đinh Quả mới biến tại chỗ gian.
Bên ngoài, Đinh Niệm Quân nhíu mày rung rinh mí mắt, u u tỉnh dậy.
Vừa mới mở mắt còn chút mơ màng, đó mới nhớ chuyện gì đó, nhổm bật dậy.
"Suýt..."
Đau, khắp nơi chỗ nào cũng đau, như cối đá cán qua một lượt .
Đau đến mức nghiến răng nghiến lợi liên tục hít khí lạnh.
Mặt sưng lên, đó mới là cơn đau rát hậu giác mãnh liệt.
Cô nghĩ tới chuyện gì đó vội vàng cúi đầu xuống , đống đồ mua lúc gì còn bóng dáng nào nữa?
"Đồ của tao suýt... ừm, phỉ!"
Trong miệng Đinh Niệm Quân trào mùi m.á.u tanh nồng nặc, dường như còn thứ gì đó rụng , nhổ xuống đất một cái, một chiếc răng lẫn với m.á.u rơi xuống đất.
Cô lạnh toát, hàm răng đ.á.n.h lập cập.
Cướp bóc, cướp cô !
Đinh Niệm Quân màng tới cơn đau và mặt, hai tay cuống cuồng sờ soạng trong túi, mắt tối sầm , cơ thể lảo đảo, tiền của cô , phiếu của cô !
Mấy cái phiếu đó là cô tốn ít công sức mới tìm đổi khi về Phong Ninh đấy.
A a a a, tiền bán nhà ở Phong Ninh của cô , còn tiền cô mang theo dùng hết khi về Phong Ninh nữa.
Đinh Niệm Quân hét lên, thậm chí nghĩ tới việc báo án, nhưng khi phát một trận hỏa vô danh, thì vẫn chân tay rã rời mà rời .
Báo án, nguồn gốc tiền bạc giải thích thế nào?
Cô vẫn là tiền án đấy, báo án xong công an chắc tìm cướp cô , trái khả năng lôi những rắc rối khác.