Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 423
Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:08:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Kiến Quốc sững sờ đứa em trai : "Rồi nữa? Nhận lấy những thứ đó tha cho kẻ g.i.ế.c , thù của trả nữa ? Làm như thật, chúng cả đời đều chỉ trỏ, ngóc đầu lên nổi."
Những biến cố xảy trong gia đình mấy năm gần đây quá nhiều, họ trở thành trò cho cả khu tập thể, nếu khí tiết mà thật sự lấy mạng đổi lấy lợi ích, hàng xóm láng giềng sẽ coi thường họ cả đời.
Lúc khi bố ly hôn với , lập tức mối cho bố, giờ và bố đều ly hôn lâu như , chẳng lấy một ý định mối cho họ, thể thấy phong tiếng của gia đình họ xuống dốc đến mức nào.
Đinh Kiến Đảng: "Vậy em ? Anh công việc, là công nhân vẻ vang, Đinh Hương thi đỗ đại học, các đều lối thoát. Còn em thì ? Em thể cứ mãi ở nhà lão già khổ sai, trông cái thằng nhóc con đó, giặt quần áo nấu cơm cho các chứ?"
Anh vô cùng bất bình, cũng từng nghĩ đến việc để bố giúp sắp xếp công việc, nhưng Đinh Chí Cương hiện giờ lấy năng lực đó.
Mấy mối quan hệ cũ của bố đây đều còn qua nữa.
Anh cả cũng giúp .
Đinh Kiến Quốc gào thét: "Vậy cũng thể lấy mạng để đổi lấy những thứ đó. Nhà họ Phan g.i.ế.c chúng , họ đền một mạng."
Đinh Kiến Đảng: "Anh, đền một mạng thì chúng cũng sống , chi bằng lấy chút lợi ích thực tế. Để họ giúp đổi sang một đơn vị hơn, sắp xếp cho em một công việc. Rồi đền cho chúng một khoản tiền, hai em cũng thể cải thiện cuộc sống..."
"Em nghĩ chuyện thể đơn giản như ?" Chỉ thông minh của Đinh Kiến Quốc hiếm khi lên sóng, chỉ Đinh Kiến Đảng, chỉ : "Hai chúng ? Chỉ hai chúng đồng ý thôi ích gì ? Mẹ chỉ hai đứa con là chúng , em nghĩ Đinh Hương đồng ý , chị cả đồng ý ? Kiến Thiết đang ở trong tù đồng ý ?"
Đinh Kiến Đảng: "Bên phía hai nếu nhà họ Phan thể đưa ngoài..."
"Có thể ? Đinh Kiến Đảng em ngu ! Em chẳng lẽ chuyện bỏ công là Phan Đỉnh Phong, nó là một phế vật." Đinh Kiến Quốc mỉa mai , "Cứ cho là hai đứa , nếu thật sự bản lĩnh, lúc Phan Đỉnh Phong ở quê mấy năm đó điều về? Lúc Đinh Niệm Quân cải tạo trực tiếp cứu ?"
"Vậy bọn họ nãy chẳng ..."
Đinh Kiến Quốc: "Lời khoác lác thì ai cũng , chúng mà gật đầu một cái, em tin họ sẽ tiếp tục thuyết phục để chúng hạ thấp điều kiện. Sắp xếp một công việc họ thể , mạng của chúng chỉ đáng giá một công việc thôi ?"
Phía Phan Đỉnh Phong, khi hai khỏi, Cao Gia Nghiệp và Tôn Đống Lương đỡ Phan Đỉnh Phong dậy, cũng đang về vấn đề .
" thấy Đinh Quả chắc là sẽ đồng ý thôi nhỉ? Chẳng cô hận Nhạc Hồng Mai ? Với Nhạc Hồng Mai cũng chẳng tình cảm gì, giờ đổi lấy chút đồ thực tế chắc là sẵn lòng đấy!" Tôn Đống Lương .
Cao Gia Nghiệp châm một điếu t.h.u.ố.c: "Cô cũng hận bác Phan mà!" Nói thở dài một tiếng thườn thượt, "Chuyện đúng là khó giải quyết, cứ tưởng cả nhà đó đều là hạng thiển cận, hai em đó chắc sẽ đồng ý, ngờ thằng ranh Đinh Kiến Quốc đó còn nhảy dựng lên, kiếp!"
Vốn dĩ thuyết phục hai em , lợi ích phần lớn đưa cho hai em , chỉ cần hai em động lòng, để họ tìm cách thuyết phục mấy còn .
Nếu phía họ tự thương lượng với từng , phiền phức mà mấy chắc chắn sẽ nhân cơ hội sư t.ử ngoạm.
Đỉnh Phong giờ đây chẳng thể cho họ cái gì, chủ yếu bỏ công là và Tôn Đống Lương, nhiều quá cũng , năng lực hai hạn, nếu quá lớn để gia đình , chắc sẽ đ.á.n.h cho nhừ t.ử.
Tôn Đống Lương gãi đầu: "Tốt nhất là đưa tiền, dùng đến quan hệ nhân sự. Cho dù chảy thêm chút m.á.u nữa!"
Tiền hai họ đang sẵn, thời gian theo một em trong đại viện buôn bán chút đồ, trong tay cũng kiếm một khoản.
Cao Gia Nghiệp: "Quay thương lượng tiếp, mất, lúc chuyện cho dù vì giữ thể diện họ cũng sẽ đồng ý. Nói thật, nếu thật sự một lời đồng ý ngay chúng còn suy nghĩ kỹ về vấn đề hậu quả đấy."
Nếu đồng ý quá nhanh, xương cốt quá mềm, chừng trong tay tiêu hết tiền còn đeo bám lấy.
Hai đang bàn bạc, Phan Đỉnh Phong bên cạnh với khuôn mặt bầm tím một lời.
Anh vùi đầu cát, để mặc cho hai em giúp mưu tính.
Bên , hai em Đinh Kiến Quốc bưu điện gọi một cuộc điện thoại cho nhà máy thực phẩm Phong Ninh, tìm Đinh Đào hỏi điện thoại trường của Đinh Hương.
Đinh Kiến Đảng địa chỉ trường Đinh Hương, nhưng điện thoại bên đó, tự tra thì quá phiền phức, hỏi xem Đinh Đào .
Đinh Đào vẫn luôn giữ liên lạc với Đinh Hương, cô đúng là điện thoại trường Đinh Hương, nhưng với hai em lắm, cảnh giác hỏi: "Anh Kiến Quốc, tìm Hương Hương việc gì?"
Cổ họng Đinh Kiến Quốc nghẹn , hít một thật sâu mới : "Anh, ... mất , với Hương Hương một tiếng, xem bên đó nó xin nghỉ để về một chuyến ."
Trong ống im lặng vài giây, giọng chút ngạc nhiên của Đinh Đào mới vang lên : "Sao, mà ..."
Nhạc Hồng Mai mất ?
Sao đột ngột thế!
Đinh Kiến Quốc nghẹn ngào : "Xảy chút chuyện, cụ thể về . Số điện thoại trường Hương Hương em ?"
Chuyện lớn như Đinh Đào cũng dám giấu giếm nữa, cô nhớ điện thoại trường Đinh Hương, vội vàng báo qua.
Cúp điện thoại, còn hồi lâu lấy tinh thần.
Nhạc Hồng Mai tuổi còn trẻ mà ...
Quay xưởng, Đinh Đào mới sực nhớ quên hỏi xem mất vì lý do gì, là do bệnh là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-423.html.]
Bên , Đinh Kiến Quốc gác máy giơ tay lau khóe mắt, bấm gọi , với thầy giáo điện thoại một tiếng, giúp gọi , và Đinh Kiến Đảng đây chờ, chờ hai mươi phút gọi nữa, đầu dây bên truyền đến giọng của Đinh Hương: "Alo?"
"Hương Hương, là... cả đây."
Nghe thấy giọng Đinh Hương, cổ họng Đinh Kiến Quốc一阵 phát chát, giơ tay che mắt .
Giọng qua điện thoại chút biến âm, Đinh Hương sự bất thường trong giọng của Đinh Kiến Quốc, giọng chút nhạt nhẽo: "Tìm chuyện gì?"
Đinh Kiến Quốc thành tiếng: "Hương Hương, ... mất ."
Đinh Hương đang cầm ống đại não xuất hiện một giây lát trống rỗng, hồi lâu mới : "Để Đinh Niệm Quân chịu tang, đập chậu cầm cờ cho bà , một chị là đủ , cần đến những đứa con như chúng ."
Nói xong phũ phàng cúp máy, xoay , màng đến việc đang ở trong văn phòng của thầy giáo, ôm mặt nức nở ngay lập tức.
Khoảnh khắc , điều đầu tiên cô nhớ vẫn là tất cả những lời lạnh lùng châm chọc của đối với cô.
Cô... nhớ nổi quan tâm cô là hình dáng như thế nào nữa .
Cô còn nữa, mặc dù vốn dĩ cũng chẳng khác biệt là bao, trong lòng hận đó, vô cùng hận, hận bà cả đời đều vì Đinh Niệm Quân mà bỏ công, đối với những đứa con ruột thịt thì chỗ nào cũng đả kích, phía sống đắc ý, ruột chẳng lấy một câu quan tâm, còn hận thể xem trò của mấy đứa con .
cũng chút buồn, nỗi buồn thể kiểm soát .
Trong bưu điện, động tác lóc của Đinh Kiến Quốc khựng đó, thể tin nổi ống .
Đinh Kiến Đảng vành mắt đỏ hoe bên cạnh hỏi: "Anh, Hương Hương ?"
Đinh Kiến Quốc tức giận, mắng Đinh Hương vài câu, nhưng há miệng , lời đến miệng mắng .
Anh mỉa mai : "Em xem lòng đàn bà đều đặc biệt độc ác ?"
Chị cả là như , nhưng chị cả hận bố còn thể hiểu , bố tròn trách nhiệm nuôi dưỡng, chị cả tình cảm với gia đình, bố còn định hy sinh chị để lót đường cho Đinh Niệm Quân.
tại Đinh Hương hận ?
Chỉ vì đây vài câu khó , quan tâm nó ?
Người cha nào cả đời chẳng lời nặng nề với con cái!
Mẹ giống như bỏ rơi chị cả mà bỏ rơi Đinh Hương, chẳng qua là hai con nảy sinh chút mâu thuẫn, nó về quê ở hai năm thôi ?
đó cũng là do nó chọn về phía bố khi bố ly hôn, trong lòng tức giận mới như .
Sao thể hận đến mức độ !
"Không hiểu chuyện, đồ ăn cháo đá bát, đều là quân ăn cháo đá bát!" Đinh Kiến Quốc trả tiền điện thoại, vô năng cuồng nộ đá bay một hòn đá đường, căm phẫn .
Biết Đinh Hương mà chuyện về, còn mỉa mai một câu, Đinh Kiến Đảng cũng chút chấn động, hồi lâu cúi đầu lầm bầm một câu: "Anh, xem nếu hai đứa con gái của bà hận bà đến mức độ , bà hối hận ?"
Đinh Kiến Quốc giận : "Dù thế nào Hương Hương cũng thể hiểu chuyện như !" Nói xong bảo, "Thôi, chẳng trông cậy ai, giờ chỉ thể trông cậy hai em thôi. Lời hai thằng ranh kiên quyết đồng ý, cứ theo lẽ mà xử lý, dựa cái gì mất mà Phan Đỉnh Phong còn thể ngoài, bắt bà đền mạng!"
Đinh Kiến Đảng lên tiếng nữa, trong mắt rõ ràng mang theo chút cam tâm.
Chẳng ai nghĩ cho cả.
Bùi Triệt chuyện của Nhạc Hồng Mai, đặc biệt về nhà một chuyến, âm thầm quan sát trạng thái của vợ.
Trạng thái của Đinh Quả gì bất thường, ban ngày học, tan học về nhà chơi với hai đứa nhỏ. Chỉ là vì âm thầm bảo vệ, tiện lấy đồ từ gian ngoài nữa.
Cũng may trong hầm nhà dự trữ gạo mì, cải thảo, củ cải đầy đủ, trong tủ lạnh cũng xếp ít trứng gà, chỉ thịt thà dự trữ đủ lắm, đành để thím Kiều chăm chạy ngoài hơn, thấy cửa hàng thực phẩm hàng là vội vàng xếp hàng tranh mua.
Hai ngày , Muỗi xuất kho những mặt hàng lấy , đến cầu T.ử Trúc giao sổ sách, nhập kho, đó còn tranh thủ chạy đến vài nơi bán lẻ của cấp , quan sát tình hình tiêu thụ quần dài và ba lô, về phản hồi cho Đinh Quả và Đinh Đại Dũng.
Phản hồi là bán .
"Chị, em phát hiện ở hai nơi quảng trường và Vương Phủ Tỉnh ba lô bán hơn quần. Còn mấy nơi cấp khác xuất hàng thì quần vượt qua ba lô."
Không ngờ địa điểm bày hàng khác , ảnh hưởng đến chủng loại hàng xuất .
dù thế nào, mẫu quần mới họ tự cải tiến xuất hàng kém gì mẫu quần loe đó, Muỗi thấy thành phẩm bản cũng thích, giữ hai chiếc, một chiếc tự mặc, một chiếc cho .
Việc tiếp tục theo dõi tiến độ ở miền Nam cũng giao cho Muỗi, Muỗi tận tâm, khi liên lạc với Lư Văn Minh còn bàn bạc về thời gian và lượng đợt hàng .
Nếu việc học của cô xuất sắc như Đinh Quả, ở chỗ thầy giáo nhiều mặt mũi, dễ xin nghỉ, cô cũng tranh thủ cuối tuần chạy một chuyến miền Nam tự vác hàng về.