Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 432

Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:08:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cháu gái là thấy nhiều rộng bản lĩnh, ông tin cháu gái.

 

Hai cha con , cùng với Lư Văn Minh đưa một lô hàng Hải Thị.

 

Cũng là do mẫu mã quần áo họ tự sản xuất , tốc độ bán hàng của mấy tiểu thương đó so với những bộ quần áo họ tự tìm đường vớt về nhanh hơn, đổi hẳn thái độ thanh cao lúc ban đầu bàn bạc hợp tác với bọn Đinh Quả, thì tươi rạng rỡ.

 

Trong lòng thầm gọi mấy trẻ tuổi chính là thần tài của họ.

 

Hàng bán nhanh, kiếm tiền, thái độ dĩ nhiên là giống .

 

Chỉ là tâm tư của Đinh Đại Dũng tỉ mỉ cho lắm, gửi hàng xong thu tiền xong cũng nghĩ đến việc đưa bố dạo chơi khắp nơi, liền về Dương Thành luôn.

 

ông lão cũng nghĩ tới cái , thể theo một chuyến, xem qua mấy con phố lớn ngõ nhỏ ở Hải Thị, một hồi tiếng Hải Thị mà ông hiểu, liền xúc động cứ nhe răng mãi, thầm nghĩ đợi khi gặp bà già, cũng kể chuyện Hải Thị .

 

cũng là từng tới đó .

 

Tất nhiên, càng vui mừng hơn chính là con trai đếm tiền.

 

Đinh Chí Thành nhúng tay , nhưng ngăn cản ông những xấp tiền đó mà xúc động đến run tay.

 

Chẳng trách mấy đứa trẻ hăng hái như , việc ăn quá kiếm tiền , hơn nửa đời ông từng thấy nhiều tiền như một lúc, liên tục dặn dò: "Cất kỹ , ngàn vạn cất kỹ ."

 

Đinh Đại Dũng ghi chép sổ sách sổ, : "Ngày mai chợ lấy một lô hàng lẻ gửi cho chị con."

 

Đinh Chí Thành một đêm dám ngủ, sợ trộm lẻn lấy hết tiền của họ, ngày hôm theo con trai chợ lấy hàng, gửi hàng, trái tim mới rơi xuống một nửa, đợi nhận phản hồi từ bên , hàng tới , Đinh Chí Thành trái tim mới rơi xuống đáy bụng.

 

Sau khi nhóm Đinh Quả về tới thủ đô, lớp dạy thêm hè của bọn Đại Trụ khai giảng , Đại Lâm nghỉ ngơi một ngày liền tham gia lớp dạy thêm.

 

Giáo trình bên tuy giống với quê nhà, nhưng thể học hỏi một phương pháp học tập.

 

Nhận hàng mới Đại Dũng gửi tới, cô và Háo T.ử bắt đầu đạp xe ngoài chạy.

 

Bành Quế Hoa liền chăm sóc con dâu bụng to vượt mặt, trông Đừng Bảo, Tiểu Bảo, cùng Kiều thẩm bọn họ chuẩn cơm nước ngày ba bữa cho lũ trẻ.

 

Lúc Vu Thiếu Phân tới nhà, kể về kinh nghiệm ăn nhỏ của , cho .

 

Từ năm ngoái bà khâm phục chị em , Vu Thiếu Phân tuổi tác còn lớn hơn bà mấy tuổi, bản một công việc chính thức, ngờ động lực vẫn đủ như , còn tranh thủ lúc rảnh rỗi tự tương ớt bán tương ớt.

 

Từ năm ngoái kiên trì tới tận bây giờ.

 

Bành Quế Hoa khâm phục thì khâm phục, lúc bà vẫn tâm tư gì, cho tới khi Đinh Quả bận rộn xong một hồi bắt đầu đưa bà rang hướng dương, lạc.

 

Ngày thường lễ Tết gì mà rang hướng dương, đây là quần áo tạm thời bán hết chuẩn bán đồ khô ?

 

Đinh Quả đưa thím Ba đảo hướng dương trong chảo sắt lớn, : "Thím Ba, thím thấy Vu dì bán tương ớt thế nào?"

 

"Rất nha, tương ớt cô ngon, chỗ chúng cũng bán tương ớt, thím nếm thử thấy đều ngon bằng Vu dì . Người động lực cũng đủ nữa!"

 

Đinh Quả : "Đi miền Nam bên đó thím cũng thấy , hướng gió bây giờ ngày càng nới lỏng, thím và chú Ba từng nghĩ tới việc bản cũng chút ăn nhỏ ?"

 

Bành Quế Hoa theo bản năng : "Thím và chú Ba con chắc , bọn thím ăn. Với , thím cũng tay nghề gì. Bán quần áo bọn thím chắc cái mồm mép như đám trẻ các con ."

 

Lúc ở Hải Thị, bà Quả Quả giới thiệu cho , nào là kiểu dáng , kiểu dáng nọ, những lời đó bà đều nhớ nổi.

 

Đinh Quả chỉ chỉ hướng dương rang trong chảo lớn: "Đây chẳng là tay nghề ?"

 

Bành Quế Hoa khựng .

 

Đinh Quả đưa tay bốc một nắm hướng dương nóng hổi trong chảo, "tách tách" c.ắ.n hạt, thím Ba của cô đang đờ đẫn ở đó.

 

Nửa ngày , Bành Quế Hoa mới hồn .

 

Cái bà dĩ nhiên là , Quả Quả dạy bà .

 

Ngon hơn nhiều so với hướng dương tự rang khô ở nhà đây, còn thể điều chỉnh khẩu vị.

 

"Cái , cái , cái liệu ?"

 

Đinh Quả : "Cứ học ạ, cứ học kỹ thuật , bên chúng cho phép bày sáp đàng hoàng , thím và chú Ba liền dựng một cái sạp, cũng mà, chẳng lẽ kiếm nhiều hơn ruộng ở đại đội ."

 

gan của chú Ba thím Ba so với Vu dì vẫn là nhỏ hơn một chút, để họ lúc mạo hiểm rủi ro bắt đầu ăn nhỏ thì khó họ .

 

thể chuẩn .

 

Huống chi, còn chăm sóc Ngọc Linh.

 

nữa, Ngô dì cũng sẽ tính toán chuyện , nhưng với tư cách là nhà chồng, đều buông tay quản mà ăn nhỏ, về lý chính họ trong lòng cũng thấy đành.

 

Bành Quế Hoa ngoài một chuyến, tầm mắt rốt cuộc cũng mở mang hơn một chút, hơn nữa hai ngày cháu gái còn chỉ tin tức mới đăng báo, phía miền Nam bên đó cái đặc khu kinh tế gì đó .

 

Chứng tỏ bước chân cải cách tiến thêm một bước lớn.

 

Bà tuy thể hiểu nổi cái đặc khu gì đó, nhưng tin tưởng sự phân tích của cháu gái, hướng gió phía Bắc sớm muộn gì cũng sẽ nới lỏng giống như phía miền Nam thôi.

 

Nếu thật sự ngày đó, bà cũng học tập Vu Thiếu Phân, tuổi lớn hơn bà còn liều như , bà thiếu tay thiếu chân, cũng kém cái gì, ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-432.html.]

 

"Được, học . rang nhiều thế chúng ăn hết lãng phí ?"

 

Đinh Quả : "Không lãng phí ạ, cháu đường tiêu thụ."

 

Đường tiêu thụ của cô dĩ nhiên gian, Đinh Quả thật sự đường tiêu thụ.

 

Thời đại gan lớn hề ít, bên cạnh các rạp chiếu phim đều những tiểu thương tư nhân lén lút bán hướng dương rang, Đinh Quả tìm hiểu giá cả, liên hệ với xuất lương thực và trái cây đó, bán mấy chục cân hướng dương, lạc với các khẩu vị khác mà thím Ba luyện tay nghề rang .

 

Lúc Đinh Đại Dũng và chú Ba trở về, Bành Quế Hoa suýt chút nữa nhận lão già nhà .

 

Đinh Chí Thành mặc một chiếc quần ống loe dài chín phân, áo ba lỗ màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo ghi lê thắt eo màu cà phê nhạt, chân đôi giày thể thao, vác một chiếc ba lô, đầu đội lệch một chiếc mũ cao bồi giống mũ lễ, Bành Quế Hoa đến nổi hết da gà, suýt chút nữa lấy chổi đ.á.n.h cái lão yêu tinh ngoài.

 

"Ông đang cái quái gì thế ?"

 

Đinh Chí Thành hớn hở : "Phía miền Nam bên đó nhiều mặc thế lắm."

 

Mới đầu ông cũng quen, con trai và Tiểu Lư ép mặc liên tục mấy ngày mới thấy bộ đồ thuận mắt.

 

Đinh Đại Dũng : "Mẹ, bọn con ngoài gửi hàng cũng ăn mặc cho tinh thần một chút, tổng thể bán quần áo mà còn mặc áo ông già, quần bạc màu gửi hàng chứ."

 

Bành Quế Hoa cạn lời : "Chị con cũng ăn mặc..."

 

À, Quả Quả hình như luôn ăn mặc tinh thần.

 

Quả Quả trẻ trung nhường nào, lão già nhà thế , bà trông cứ thấy kỳ cục thế nào .

 

Trông buồn c.h.ế.t .

 

Bành Quế Hoa nhịn : "Ha ha ha."

 

Đinh Chí Thành phục, chỉ chỉ quần áo bà: "Đây chẳng bà cũng mặc quần áo mới ."

 

Bành Quế Hoa cúi đầu bộ , là quần áo mới, con dâu và cháu gái sắm cho bà.

 

kiểu dáng trông lạ lùng như , chính là kiểu dáng trung quy trung củ.

 

ngẩng đầu lão già nhà , cuối cùng ánh mắt dừng ở chiếc mũ ông đang đội, tới đưa tay lấy xuống, ừm, trông hơn một chút , thấy kỳ cục nữa.

 

Lại cởi bỏ chiếc áo ghi lê khoác , gật gật đầu, trông chất phác hơn nhiều .

 

Cuối cùng bảo ông chiếc quần ống loe , bằng chiếc quần màu xanh quân đội trung quy trung củ, tồi, càng càng thuận mắt .

 

Đinh Chí Thành để mặc bà già nhà xoay xở, vui vẻ hớn hở.

 

Bành Quế Hoa ha ha : "Bên chúng vẫn ai mặc thế , đột ngột thấy trông phát khiếp lên ."

 

Đinh Chí Thành cũng : "Lúc về bên xuống tàu hỏa cũng thấy kỳ cục, bao nhiêu , ánh mắt đó cứ như lão quái vật , bên ăn mặc vẫn tây như thế."

 

Ông bây giờ cảm thấy con trai cả tính kế , Đại Dũng giữa đường quần áo nhỉ?

 

Hai ông bà tự vui mừng thôi.

 

Đợi cả nhà ăn cơm xong, Đại Dũng và Đinh Quả ở bên đó bàn bạc về tiến độ sản xuất đồ thu ở miền Nam.

 

Bành Quế Hoa lặng lẽ kéo lão già nhà , về gợi ý của Đinh Quả.

 

Đinh Chí Thành hề do dự chút nào, : "Bày chứ, đừng là sự phân tích của đám trẻ, ở bên đó lâu , cũng cảm thấy bên chúng sớm muộn gì cũng thể giống như bên miền Nam cho phép dân tự do bày sáp, đến lúc đó chúng dựng một cái sạp."

 

Ở miền Nam một thời gian dài, ông còn là lão nông thôn bình thường nữa , là một ông già kiến thức, còn mấy tờ báo phía miền Nam nữa, kết hợp với sự phân tích của đám trẻ dành cho ông, ông càng ngày càng lòng tin chính sách tương lai.

 

Nói xong, Đinh Chí Thành thầm khoe khoang: "Ê, Hải Thị ba với con trai đấy, hi hi hi."

 

Thủ đô, Hải Thị, Dương Thành, ái chà, ngày mơ cũng dám nghĩ tới những nơi , theo đám trẻ hưởng lây .

 

Bành Quế Hoa: "Các ông chụp ảnh ? Lấy xem nào. Chắc cũng chơi ở miếu Thành Hoàng đó chứ? lấy ảnh chúng Hải Thị chụp cho ông xem, lắm, chụp mấy tấm đơn luôn đấy, chụp chụp, Quả Quả cứ bắt chụp..."

 

Đinh Chí Thành: ...

 

Chương 269 269 Đinh Quả bảo Lư Văn Minh ở Dương Thành bàn bạc một nhà máy nhỏ...

 

Tống Ngọc Linh nhéo eo đàn ông nhà , nhỏ giọng : "Đi ba chuyến , mà cũng đưa bố dạo chơi, chụp tấm ảnh kỷ niệm."

 

Đinh Đại Dũng gãi mũi ngượng ngùng, thật sự nghĩ tới, mấy tấm ảnh thì tốn bao nhiêu tiền ? Chính là nghĩ tới những thứ .

 

Đến nơi là tìm đại lý, gửi hàng xong thu tiền xong là , cả đầu chỉ nghĩ đến việc kiếm bao nhiêu tiền, về theo sát mẫu nào bảo thợ nhanh tiến độ lên, theo dõi việc mẫu đồ thu, quên mất việc đưa bố dạo một vòng.

 

Đinh Chí Thành lật lật xem xấp ảnh trong tay, ảnh chụp chung của mấy , ảnh bà già chụp với Quả Quả, ảnh chụp với Đại Lâm, còn ảnh đơn .

 

Thật là ngưỡng mộ nha.

 

Lại ngẩng đầu con trai cả bên , nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Cái thằng nhóc thối , đúng là tinh tế bằng con gái."

 

Bành Quế Hoa lão già ba chuyến ngoài việc gửi hàng thì chẳng thu hoạch gì, vui mừng thôi: "Không chỉ , Quả Quả còn đưa chúng ăn mấy món ăn địa phương, bánh ngọt..."

 

 

Loading...