Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [Thập Niên 70] - Chương 434

Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:08:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cụ cũng xuất phát phía Nam .

 

Những vị tướng già tầm tuổi ông cụ chỉ ông, còn mấy vị tướng già của các quân khu khác, qua đó trấn chỉ huy.

 

Điều cũng nghĩa là tình hình bên đó mấy lạc quan.

 

Đinh Quả dùng điểm nội hao một cách bất động thanh sắc đeo cho ông cụ một cái hộ phù, và nhờ ông cụ giúp đỡ, nặc danh âm thầm quyên góp mười lăm vạn đồng vật tư quân dụng, tuy thuộc về muối bỏ bể, nhưng đây là bộ vốn lưu động mà cô thể lấy trong tay.

 

Ông cụ hai năm nay cháu dâu kiếm ít, nhưng một lúc thể lấy con , vẫn ông chút chấn động.

 

"Một lúc quyên góp nhiều như , việc kinh doanh của con xoay xở ?"

 

Đinh Quả: "Được ạ, những thứ cần đầu tư đều đầu tư , tiếp theo lô hàng bán , thể thu hồi một phần vốn."

 

Ông cụ cảm động vui mừng: "Nếu xoay xở thì với con, trong nhà còn một ít vốn liếng, cứ lấy mà dùng." Lại hỏi, "Cái chứng nhận bán buôn con lúc vẫn duyệt ?"

 

Đinh Quả : "Được duyệt ạ!"

 

Giấy phép kinh doanh thứ hai kéo dài thời gian lâu, nhưng phía cục Công thương vẫn duyệt cho họ, địa chỉ dùng là cửa hàng ở Tây Đơn , tuy nhiên vì hàng bán hết quá nhanh nên bên đó tạm thời hàng tồn đọng ép giá.

 

Từ cuối thu năm ngoái bắt đầu, khi hàng về là cần họ ngoài gửi nữa, mấy đại lý cố định đều đến cửa hàng lấy hàng.

 

Báo Ca, cắt đứt hợp tác với họ đó, còn tìm đến, chút ngượng ngùng đề nghị hợp tác .

 

Trong chuyện kiếm tiền bọn Đinh Quả cũng sẽ cứng nhắc giữ thái độ khó, chỉ cần thể kiếm tiền cho họ, đối tác hợp tác chia tay tái hợp tạm thời tại chứ?

 

Huống chi Báo Ca trướng nhiều , tốc độ bán hàng chậm, để mặc tiền kiếm mới là kẻ ngốc.

 

Thời gian Báo Ca riêng đó, kiếm tiền ? Dĩ nhiên là kiếm .

 

phát hiện tốc độ ưa chuộng của những bộ quần áo chạy miền Nam lấy về bằng một nhãn hiệu tên là 'Phi Dược'.

 

Tốc độ bán quần áo họ lấy về tuy cũng chậm, nhưng lợi nhuận luôn lên .

 

Báo Ca còn phương pháp định vị đẳng cấp thế , Đinh Quả ngay từ đầu việc chọn hàng yêu cầu nhất định về đường kim mũi chỉ và kiểu dáng của quần áo.

 

Bọn Báo Ca thì giống , đây lấy là loại quần áo bán theo đống giá rẻ, kiểu dáng đại , tuy về bán cũng chiếm ưu điểm cần phiếu, nhưng giá cả cũng đòi cao .

 

Anh thầm thăm dò kênh nhập hàng của 'Phi Dược', kết quả căn bản kênh nào cả, thị trường bên đó một chiếc quần áo Phi Dược nào.

 

Mãi đến nửa cuối năm ngoái mới cuối cùng thăm dò nhãn hiệu mang tên 'Phi Dược' mà là do Háo T.ử và cộng sự của cô tự , chính là kiểu dáng quần áo là họ tự vẽ, tự tìm xưởng .

 

Báo Ca chấn động năng lực và vận may của cấp , cũng nhất thời hạ , mãi tìm đến.

 

Sau thực sự thấy kiểu dáng quần áo của nhãn hiệu hết mẫu đến mẫu khác, mẫu nào cũng , mẫu nào cũng bán chạy, lúc mới yên nữa.

 

Suy tính một hồi, đành mặt dày xách hai chai Mao Đài đến bái phỏng Đinh Quả.

 

Đinh Quả nhận rượu Mao Đài của họ, mặt hề chút biểu cảm vui nào, tươi chào hỏi, cứ như Báo Ca bao giờ rời , bàn bạc chuyện hợp tác theo quy trình công việc, ký hợp đồng, thu tiền giao hàng.

 

Ký hợp đồng là để thống nhất giá bán lẻ, mấy năm nay Đinh Quả phương diện cũng luôn thắt c.h.ặ.t kỹ.

 

Ở giữa cũng kẻ trò ma mãnh, bọn Đinh Quả thì thôi, phát hiện manh nha, Háo T.ử ngoài tìm thăm dò, xác định là ai phá vỡ quy tắc, trực tiếp hủy bỏ hợp tác.

 

Báo Ca khi đến chuẩn sẵn tâm lý chế giễu, ngờ thái độ như , lập tức cảm thấy hổ thẹn thôi, cứ giơ ngón tay cái khen bọn Đinh Quả đại độ.

 

Không đối đầu gay gắt với Báo Ca là đúng!

 

Lấy hàng từ chỗ cô, Báo Ca liền đưa các em trướng sang tỉnh bên cạnh, tự khai thác thị trường mới.

 

Mặc dù miếng bánh thành Tứ Cửu lớn, chỉ dựa Đinh Quả và đại lý của họ căn bản trải hết hàng , nhưng Báo Ca vẫn chọn thị trường khác, và liên tiếp báo tin vui.

 

Đinh Quả bảo Lư Văn Minh ở Dương Thành bàn bạc một nhà máy nhỏ nữa, mở rộng quy mô gia công.

 

Về phần mở nhà máy, vội, nền móng vững chắc một chút hãy tính.

 

Năm nay định sẵn là một năm phát triển diện các phương diện.

 

Kiều thẩm từ bên ngoài về, như phát hiện lục địa mới nào đó hưng phấn với Đinh Quả: Trong ngõ nhà hàng tư nhân !

 

Vô cùng cảm thán: "Ái chà, đây là thực sự mở rộng , tư nhân thể mở nhà hàng , còn cấp giấy phép, sợ kiểm tra !"

 

Lúc Đinh Quả mở cửa hàng quần áo Kiều thẩm cũng xúc động như , thủ đô xuất hiện nhà hàng tư nhân đầu tiên phê chuẩn, Kiều thẩm thấy vô cùng mới lạ.

 

Nghe thấy tin , Đinh Quả cũng sững sờ một lúc.

 

Năm ngoái gặp cục Công thương xin mở nhà hàng tư nhân, ngờ kéo dài thời gian còn lâu hơn cả tư cách bán buôn của họ, mà bây giờ mới duyệt ?

 

Đinh Quả Kiều thẩm và Vương Xuân Hoa: "Bây giờ chính sách , nếu chút ăn nhỏ cũng thử xem."

 

Năm nay chuẩn đưa hai bé đến nhà trẻ, tuy vẫn cần đưa đón chăm sóc, nhưng Đinh Quả định vì mà giữ chân Kiều thẩm và Vương Xuân Hoa, nếu hai cũng tự chút kinh doanh nhỏ, cô sẽ tuyển thêm mới là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-co-dao-dai-bon-muoi-met-thap-nien-70/chuong-434.html.]

 

Kiều thẩm liên tục lắc đầu: " xem xét , tay nghề đó, cũng cái đó."

 

Đinh Quả : "Cái đó chắc , tay nghề nấu nướng của Kiều thẩm cũng . Nếu dám bước bước quá lớn, thể thử bày một sạp đồ ăn vặt nhỏ ."

 

Có lẽ con đối với con đường bao giờ luôn tồn tại sự kính sợ, cho dù bên cạnh Kiều thẩm Đinh Quả, Vu Thiếu Phân ảnh hưởng, nhưng thực sự đặt lên bà, vẫn liên tục lùi bước, thiếu sự tự tin để bước , cứ xua tay: "Không , !"

 

Vương Xuân Hoa trái chút rung động, nhưng cô nghĩ đến việc hành động ngay lập tức, suy nghĩ kỹ.

 

Làm ăn nhỏ...

 

Mấy năm nay bọn Quả Quả xoay xở, với tư cách là ngoài xem, cô lúc lo lắng cho họ, lúc cũng mà nhiệt huyết sôi trào, nhưng cũng lá gan đó, dám thử sức.

 

Bây giờ phong khí ngày càng , nhà nước công nhận hộ cá thể , cô cũng thể thử xem ?

 

Chỉ là cái gì nhỉ?

 

Kiều thẩm còn tay nghề nấu nướng tồi, phương diện bằng Kiều thẩm.

 

gì?

 

Hay là lấy ít quần áo từ chỗ Quả Quả về bán quần áo?

 

Vương Xuân Hoa cảm thấy vẫn suy nghĩ kỹ, cũng về bàn bạc với đàn ông nhà .

 

Không vội đưa kết luận!

 

Đinh Quả chỉ đưa gợi ý, bước vẫn là xem bản Kiều thẩm và Xuân Hoa tỷ.

 

Trái phía chú Ba bên từ quê gọi điện thoại tới, giọng điệu xúc động chút run rẩy: "Quả Quả, chú Ba chuyện hỏi cháu, chính là bên huyện chúng đại đội chia đất cho xã viên , gọi cái gì là khoán sản phẩm đến hộ, trong thôn liền bắt đầu đại đội gây rối, đòi trong thôn cũng chia đất, cháu chính sách ? Chính sách thế nào?"

 

Chương 270 270 Học kỳ mới bắt đầu, Đinh Quả nhận thêm một...

 

Chính sách quá !

 

Trước khi chính sách đời, một ngôi làng lén lút chế độ trách nhiệm sản xuất, đó là mang theo sự dũng cảm đặt cược tất cả.

 

Cuối cùng cũng đạt thành tích tồi.

 

Tuy nhiên, trong lời của chú Ba nhắc đến việc gây rối, tim Đinh Quả treo lên.

 

chính sách vài năm sẽ chính thức đẩy mạnh quốc, nhưng ai trong thời gian liệu ai vì trong thôn tích cực hưởng ứng mà gây rối xảy chuyện , vì cô cân nhắc ngôn từ phân tích tình hình tương lai của chính sách với chú Ba, cuối cùng dặn dò chú Ba, thể giữ thái độ ủng hộ thương lượng với cán bộ đại đội, nhưng đừng để xảy xung đột bạo lực.

 

Một chính sách từ lúc bắt đầu đến khi thực thi diện, bao giờ là một con đường bằng phẳng cả.

 

May mà Đinh Chí Thành bản cũng là tính cách bốc đồng và việc tính đến hậu quả, tuy cũng thèm đại đội chia đất cho cá nhân, nhưng sẽ kịch liệt đối kháng với đại đội.

 

Đạo lý dân đấu với quan ông vẫn .

 

Đinh Chí Thành: "Chú , chú , chỉ cần là một chính sách , trong lòng chú chừng mực là ."

 

Trước khi gác máy, Đinh Quả dặn dò chú Ba đợi Đại Lâm nghỉ hè thì đưa Đại Lâm đến thủ đô.

 

Đinh Chí Thành một mực đồng ý, ông cũng chuẩn đợi thằng Ba nghỉ hè liền mang theo lương thực qua đây, ngoài việc giúp đỡ việc kinh doanh của đám trẻ, cũng thăm cháu trai nhỏ.

 

Từ lúc đứa trẻ sinh vẫn gặp mặt.

 

Bên Đinh Quả gặp thím Ba cũng cho bà chuyện chú Ba gọi điện thoại.

 

"Bên chúng là đại đội nào thế? Lúc ăn Tết vẫn , chẳng thấy chút phong thanh nào, chia là chia luôn ?"

 

Bành Quế Hoa về quê ăn Tết, vì đứa trẻ còn nhỏ nên để hai vợ chồng đưa bé về, bà ở quê chờ đến hết rằm tháng Giêng mới .

 

Lúc Đinh Quả quê nhà bên đó đại đội bắt đầu thực thi khoán sản phẩm đến hộ , cũng xúc động, liên tục hỏi mấy câu hỏi, cuối cùng chút ngưỡng mộ : "Không bao giờ mới đến lượt thôn ."

 

Thực sự mà khoán sản phẩm đến hộ đó là chuyện , đất đai là của nhà , đến lúc đó thêm cái gì chắc cũng cần xin nghỉ với đại đội nữa nhỉ.

 

Bà còn nhớ đến việc kinh doanh đồ khô mà Quả Quả , phía Ngọc Linh cũng kế hoạch của họ, hôm nọ còn hỏi đến, trong nhà nếu thì cứ thả tay , bây giờ chính sách mở rộng , cần lo ăn bắt .

 

Về vấn đề trông trẻ, Tống Ngọc Linh là loại nhất định bắt chồng một lòng lo cho họ, bên còn hai đứa em chồng, bố chồng cũng lo cho Đại Trụ và Đại Lâm.

 

Trông trẻ , cô cũng chuẩn giống như chị chồng mời một giúp việc, vì trông trẻ là vấn đề.

 

Con dâu cũng ủng hộ, Bành Quế Hoa liền kế hoạch khi thu năm nay bắt đầu bắt tay đồ rang, chỉ cần chịu khó bỏ công sức, cũng mà, chắc chắn kiếm nhiều hơn điểm công ở đại đội.

 

Không ngờ cái một tin .

 

Tuy chuyện trực tiếp thực hiện ở thôn họ, nhưng cũng thấy hy vọng.

 

Đinh Quả : "Đã tiền lệ , thôn chắc cũng sắp . Thím Ba, nếu thực sự chia đất, thím và chú Ba định cho thầu ngoài tự trồng ạ?"

 

Bành Quế Hoa ngạc nhiên: "Còn thể cho thầu ngoài ? Trong đại đội thể đồng ý ?"

Loading...