Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-02-02 05:03:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Phú Quý thấy cũng chút tặc lưỡi, thời buổi thịt 1 hào rưỡi một cân, trứng gà hai xu một quả.

 

Có thể tưởng tượng 7 đồng bạc tác dụng lớn đến nhường nào, đây là tiền thể nuôi sống cả một gia đình đấy.

 

Nhà chắc nổi 5 đồng tiền vốn, Bảo bối nhà ông đúng là phúc khí mà.

 

"Số tiền đều dành cho Bảo bối cả."

 

Ngụy Thục Phấn trực tiếp quyết định luôn, Thẩm Phú Quý bây giờ việc gì cũng theo vợ .

 

"Được, cứ dành cho Bảo bối."

 

"Tiền lương bao nhiêu năm nay của thằng hai, phòng nhất với phòng tam tiêu cũng ít ."

 

Thẩm Phú Quý chốt hạ, chuyện ngày hôm liền với cả nhà, Trần Phương và Lý Thúy Hoa thấy lập tức sốt ruột.

 

Chuyện tổ chức đầy tháng đành, tiền mừng đưa cho phòng nhì chứ!

 

Thiên vị thế chẳng là quá đáng lắm !

 

"Không , tiền mừng chẳng lý gì đưa cho phòng nhì cả!"

 

Trần Phương là tính tình nóng nảy, đang lúc ăn cơm mặt liền ý kiến của .

 

" đấy ạ..."

 

Lý Thúy Hoa lí nhí phụ họa một câu, Ngụy Thục Phấn sớm đoán sẽ như , trực tiếp mắng ngược luôn.

 

"Sao, tiền lương bao nhiêu năm nay của thằng hai các chị cũng tiêu ít đấy thôi."

 

"Giờ định lật mặt nhận !"

 

"Cái đồ chiều quá hóa hư."

 

Ngụy Thục Phấn trực tiếp mắng xối xả, mấy cái thứ là cái gì chứ, nhà ai chủ!

 

"Không ... ."

 

Trần Phương và Lý Thúy Hoa thấy bà nổi giận chỉ đành xì , nhưng chuyện thể cứ thế mà qua .

 

"Chuyện bất công quá."

 

Trần Phương tức giận đòi công bằng cho nhà , vốn dĩ cuộc sống trong nhà chẳng dễ dàng gì, chồng còn thiên vị như thế.

 

"Chị công bằng? Bao nhiêu năm nay thằng hai bao giờ kêu bất công ?"

 

"Thằng cả, quản cho vợ ."

 

Thẩm Cương Long vội kéo Trần Phương , bảo cô đừng nữa kẻo nổi giận, Trần Phương chỉ hầm hầm Thẩm Cương Long.

 

"Đừng mà ở đây giở mấy cái trò ruồi bu với ."

 

"Nếu để các chị giở trò tâm cơ gì, đừng trách nhận mấy đứa con dâu nữa!"

 

Ngụy Thục Phấn gõ đầu mấy cô con dâu, cả ba cô con dâu đều dám ho he gì nữa.

 

Thẩm Phú Quý nhấp một ngụm rượu, các con trai và con dâu trong nhà: "Chuyện là do quyết định."

 

Thẩm Cương Long và Thẩm Cương Cường lời bố mà c.h.ế.t lặng, chuyện loạn đành, bố cũng hùa theo loạn thế .

 

Trần Phương và Lý Thúy Hoa lời bố chồng thì đến cái rắm cũng dám đ.á.n.h một cái.

 

Trong nhà , Thẩm Phú Quý , ai dám phản đối.

 

"Bố..."

 

Thẩm Cương Cường nhíu mày, chẳng lẽ bố cũng điên theo ?

 

"Thôi , chuyện cứ thế mà định."

 

"Lát nữa vợ thằng hai, sang phòng mà lấy tiền về."

 

"Vâng ạ, thưa bố."

 

Phương Chi trực tiếp nhận lời luôn, hai cô em dâu khác đều sững sờ, nhận lời nhanh thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-18.html.]

 

Chương 16 Thẩm Cương Nghị kiếm một mớ

Rõ ràng bình thường Phương Chi là dịu dàng nhất, bao giờ xung đột với họ, chuyện gì nhịn là nhịn.

 

Giờ cũng điên ?

 

Trần Phương và Lý Thúy Hoa đều thể tin nổi Phương Chi, Phương Chi cứ thế ăn cơm, gì.

 

Đồ của con gái cô, ai phép lấy , chồng cô quá đủ , phòng nhì lấy tiền xứng đáng!

 

Cô... cũng dọn đường cho tương lai của con gái , ích kỷ thì , hại .

 

Phương Chi - một phụ nữ dịu dàng, vì Thẩm Niệm mà cũng trở nên chủ kiến hẳn lên.

 

Phòng nhất và phòng tam chỉ thấy cả cái nhà điên hết , vì một đứa con gái mà phát điên.

 

Sau tiệc đầy tháng, Thẩm Niệm nhờ sự bao che của Ngụy Thục Phấn, ngày càng trở nên trắng trẻo mập mạp, thoắt cái em ba tháng tuổi.

 

Mùa đông đến, Ngụy Thục Phấn cho Thẩm Niệm nhiều áo bông mới, em cũng đan cho em mấy bộ áo len.

 

Thẩm Niệm quần áo mới áo len mới, phòng nhất phòng tam đương nhiên cũng loạn.

 

vải vóc và len đều dùng tiền trong nhà mua, mà là do ông bà ngoại cùng mợ của Thẩm Niệm gửi tới.

 

"Bảo bối ơi, ông bà ngoại, mợ đều nhớ cháu đấy."

 

"Cậu của cháu là quân nhân đấy nhé, quân nhân bảo vệ tổ quốc."

 

"Mợ của cháu thì dịu dàng lắm, chim sơn ca ở đoàn văn công cơ."

 

"Cháu còn ba họ nữa, ai cũng nhớ cháu cả."

 

Thẩm Niệm ư ư a a khua tay múa chân, chẳng hiểu nổi lời , nhưng Thẩm Minh Lãng là một bé 7 tuổi .

 

"Mẹ ơi, nhớ ông bà ngoại đúng ạ?"

 

Phương Chi con trai lớn thì nhếch môi mỉm , nhẹ nhàng xoa đầu Thẩm Minh Lãng.

 

" , nhớ ông bà ngoại ."

 

Phương Chi nhớ của , Thẩm Minh Lãng xong liền an ủi cô: "Mẹ ơi, khi bố ."

 

"Đợi em gái lớn thêm chút nữa, bố sẽ đưa chúng tỉnh Cương, gặp ông bà ngoại với mợ."

 

"Thật ?"

 

Phương Chi lập tức kích động, cô 11 năm gặp bố , nhớ cho chứ!

 

"Thật mà, bố lén với con đấy."

 

"Tốt quá, quá..."

 

"Bảo bối mau lớn nhé, lớn thể gặp ông bà ngoại ."

 

Phương Chi bế Thẩm Niệm, nhẹ nhàng dỗ dành, Thẩm Niệm ư ư a a, túm lấy tóc Phương Chi mà nghịch.

 

Thẩm Cương Nghị Hải Thị ba tháng , Phương Chi lo lắng vô cùng, sợ Thẩm Cương Nghị gặp chuyện gì trắc trở.

 

may , ngay đêm đó Thẩm Cương Nghị đội gió tuyết trở về, về đến nơi liền đưa bọc đồ cho Phương Chi.

 

"Anh ăn cơm ? Em nấu cho củ khoai lang lót nhé."

 

Phương Chi dứt lời thì cửa tiếng gõ, giọng của Ngụy Thục Phấn truyền .

 

"Thằng hai! Có về ?"

 

"Cất đồ bên trong cho kỹ, để em mở cửa."

 

Thẩm Cương Nghị dặn dò một câu, Phương Chi vội vàng lấy tiền bọc trong miếng vải nhỏ từ trong gói đồ , nhét nệm.

 

"Mẹ, là con đây."

 

Thẩm Cương Nghị mở cửa, Ngụy Thục Phấn lạnh mặt , Thẩm Cương Nghị dù là mặt lạnh đến cũng thấy chút chột .

 

 

Loading...