Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-02-02 06:09:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với việc Thẩm Niệm ăn lương thực tinh, Ngụy Thục Phấn sẽ bất kỳ ý kiến gì, ngược bà còn vui khi thấy Thẩm Niệm ăn ngon hơn một chút.
“ là như , bảo bối nuôi dưỡng thật kỹ càng, tuyệt đối cho nó ăn lương thực thô, dày chịu nổi .”
Thẩm Cương Nghị và Phương Chi gật đầu, bọn họ cũng nghĩ như .
“Mẹ, chúng con mua 50 cân bột ngô, 20 cân khoai tây và 30 cân khoai lang ạ.”
“Mua thêm 5 cân gạo, 20 quả trứng gà và 10 cân bột mì nữa.”
“ , loại lương thực tinh nào khác thì cũng mua thêm một ít, đường đỏ thì để lúc nào Nghị cửa hàng cung tiêu mua.”
Trong nhà đông , Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn cũng theo bọn họ, đương nhiên là chuẩn thêm nhiều lương thực mới , để nhỡ trong nhà chuyện gì cũng đói.
Thẩm Cương Nghị mới phát lương lâu, vợ chồng hai trong tay phiếu thực phẩm, cũng thể phụ giúp thêm cho gia đình.
Ngụy Thục Phấn Thẩm Cương Nghị và Phương Chi mua nhiều như thì trong lòng cũng kinh ngạc, dù đây là lương thực tinh mà, gạo và bột mì càng là thứ mà nhà khác cả tháng chẳng ăn lấy một .
“Được, hai vợ chồng con cứ quyết định , với đại đội.”
Chương 60 Chìm đắm trong sự dịu dàng của phản diện
“Con dâu thứ hai, tiền con cầm lấy.”
Ngụy Thục Phấn móc 4 tệ, tiền là tiền phụng dưỡng hai ông bà già của Thẩm Cương Long và Thẩm Cương Cường đưa trong tháng .
“Mẹ, con với Nghị bây giờ đều là lương , cần tiền của cha ạ.”
“Cứ cầm lấy, với cha con ăn của các con uống của các con, thể để các con bù thêm chứ?”
“Cha con mỗi tháng đều lương, trong tay cũng tiền tiêu, hai ông bà già chúng khả năng cũng chẳng bao nhiêu, con với lão nhị đừng chê ít.”
“Mẹ, thế ạ? Mẹ với cha theo chúng con, chúng con còn vui mừng chẳng kịp nữa là.”
Phương Chi thật sự vui lòng khi bố chồng theo , cô cho rằng hai cụ là gánh nặng, ngược còn là trụ cột của gia đình.
Cô và Nghị , trong nhà đều Ngụy Thục Phấn giúp cô chăm sóc và quán xuyến, Nghị ban ngày nhà, trong nhà chuyện gì cũng Thẩm Phú Quý chủ trì đại cục.
Ngụy Thục Phấn tháo vát, Thẩm Phú Quý lương và bản lĩnh, thỉnh thoảng đều nghĩ cách đổi lương thực với đại đội để phụ giúp gia đình, nhà nhị phòng bọn họ mới là hưởng lợi lớn .
“Con với lão nhị thì nghĩ , nhưng lão đại lão tam chắc gì nghĩ thế.”
“Cứ cầm lấy , để nhỡ lão đại lão tam thấy chúng theo các con ăn tiêu, bọn nó chịu đưa tiền nữa.”
Ngụy Thục Phấn suy nghĩ sâu xa, con mà, một khi cách xa , tâm lý cân bằng thì dễ giữ bản tâm.
“Cứ cầm lấy .”
Thẩm Cương Nghị một câu, lúc Phương Chi mới nhận lấy, tiền cô sẽ dùng để may quần áo mới cho bố chồng và mua ít sữa mạch nha cho hai cụ uống.
“Mẹ, con xin nhận ạ, tiền lương của cha thì cha cứ giữ mà tiêu.”
“Được.”
Ngụy Thục Phấn nghĩ kỹ , tiền lương của Thẩm Phú Quý thì hai cụ sẽ dùng để phụ giúp gia đình, còn đều để mua đồ và quần áo mới cho bảo bối.
Ngụy Thục Phấn ở lâu, cầm tiền về phòng luôn, dặn dò Thẩm Phú Quý chuyện ngày mai tìm đại đội mua lương thực.
“Mua nhiều thế ?”
“Bảo bối ngày một lớn lên, chắc chắn cho nó ăn cái gì một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-den-dui-thai-xuyen-den-thap-nien-70-de-giu-mang/chuong-71.html.]
“Hơn nữa lão nhị kiến thức rộng, mua nhiều thế chắc chắn là lý do của nó.”
Thẩm Phú Quý gật đầu, ông cũng chỉ hỏi một câu thôi, bà già nhà kích động thế nhỉ?
“ , mấy con gà nhà mấy hôm nay chẳng thấy đẻ trứng, vấn đề gì ?”
“Bà nó ơi, trời lạnh gà đẻ trứng chẳng là chuyện bình thường ?”
“Cái rắm! Lão nhị đến lúc đó còn đưa 20 quả trứng gà cho mấy giúp xây nhà, đẻ trứng thì thế nào?”
“Ngày mai xem thử xem, kẻo đến lúc đó gì để đưa cho .”
Trong lòng Ngụy Thục Phấn cứ canh cánh chuyện gà trong nhà đẻ trứng, mấy ngày đẻ , bà sốt ruột thì là Ngụy Thục Phấn nữa.
————
【Ồ hố ~ Lương thực tinh là cái gì ?】
Thẩm Cương Nghị và Phương Chi thấy tiếng lòng của con gái liền cúi đầu xuống, lắm, đây là một cái cục bột nhỏ chỉ cốt truyện mà chẳng chút kiến thức thường thức cuộc sống nào cả.
“Ngoan nào, đợi ngày mai mua lương thực, sẽ nấu hồ gạo cho con ăn nhé.”
【Hồ gạo? Không ngon ~】
Thẩm Niệm từng ăn hồ gạo , chính là cháo kê nấu thật nhừ, nấu đặc, nhưng chẳng chút mùi vị gì cả, Thẩm Niệm thích.
Phương Chi: “.......” Con gái , con đúng là ngày càng xa xỉ đấy!
“Hay là ngày mai món trứng hấp cho con gái?”
Thẩm Cương Nghị thấy con gái thích ăn hồ gạo, chỉ đành đổi sang món khác, Phương Chi còn cách nào khác , chỉ đành đồng ý thôi.
【Trứng hấp? Được đấy ~ Chia cho hai tiểu phản diện một ít nữa.】
【Hy vọng hai tiểu phản diện khi con c.h.ế.t, sẽ đối xử với con hơn một chút ~】
Cái gì cơ?! Chẳng lẽ hai đứa con trai đối xử với con gái ?
Sắc mặt Thẩm Cương Nghị lập tức đen sầm hai đứa con trai đang ngủ giường gạch, ánh mắt đầy sát khí, Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên chỉ cảm thấy lạnh, trong cơn mơ theo bản năng kéo kéo chăn.
【A ~ Buồn ngủ quá ~】
“Ngoan nào, ngủ ?”
Giọng dịu dàng của Phương Chi vang lên, cô còn hát ru cho Thẩm Niệm bản đồng d.a.o tự sáng tác, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt Thẩm Niệm, Thẩm Niệm lập tức trụ vững nữa mà chìm giấc ngủ.
【A ~ Sự dịu dàng của phản diện.......】
Thẩm Niệm lời còn xong ngủ , Phương Chi mỉm đặt cô bé trong nôi, thầm nghĩ chẳng lẽ trị nổi một đứa bé sơ sinh ?
“Vợ , ngày mai kéo thêm ít gạch đỏ về nữa.”
“Anh Nghị, tiền trong tay đủ ?”
Gạch đỏ thời là ba xu một viên, mà bọn họ định xây 4 phòng ngủ cộng thêm một phòng khách, phòng của Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên mỗi phòng rộng 10 mét vuông, phòng của vợ chồng Thẩm Cương Nghị và phòng của ông bà Phú Quý mỗi phòng rộng 30 mét vuông.
Nhà mới của bọn họ giống bên , mỗi phòng đều ngăn cách riêng rẽ, mà đều ở trong nhà, phòng khách ở chính giữa, hai bên là các phòng ngủ.
Phòng khách cũng rộng 30 mét vuông, chiều cao tổng thể là 2.5 mét, nhà bếp ở sân , bếp nấu Thẩm Cương Nghị cũng dùng gạch đỏ để xây.
Những thứ cộng tốn ít nguyên vật liệu , ít nhất cũng dùng đến 1 vạn viên gạch đỏ, chỉ riêng tiền gạch đỏ tốn đến 300 tệ .