Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 250: Thẩm Hạc Quy: Tiện Tay Thôi

Cập nhật lúc: 2026-04-11 23:57:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Viễn Chu thấy cảnh , cũng nhịn về phía Thẩm Hạc Quy:"Nói là Diêm Vương sống, quả thật sai chút nào."

 

Thẩm Hạc Quy chậm rãi mở miệng:"Đó chẳng là vì giúp các lấy đồ ? Tiện tay thôi."

 

Vương Viễn Chu:...... Lời , cứ như thể là bảo bằng.

 

Hai , đến mặt đám .

 

Thẩm Hạc Quy xe của bọn họ trộm, cho nên lúc cũng chẳng hứng thú gì theo Vương Viễn Chu hóng hớt.

 

Anh đến bên cạnh xe của bọn họ, cần gõ, Khương Vân Đàn hạ bộ cửa sổ xe xuống.

 

Thẩm Hạc Quy , hỏi:"Đỡ hơn chút nào ?"

 

Khương Vân Đàn gật đầu :"Khỏi , em đang định xuống xem náo nhiệt đây. Còn khẩu s.ú.n.g mà lấy từ xe Vương Viễn Chu, tiện thể lấy cho luôn."

 

Sau khi cô để dây leo chặn kẻ trộm s.ú.n.g , dây leo lấy s.ú.n.g liền đưa tới cho cô.

 

Cô cảm giác, cùng với sự nâng cao của dị năng, dây leo cô tạo dường như càng hiểu ý cô hơn, tâm linh tương thông với cô.

 

Thẩm Hạc Quy xong, hề bất ngờ chút nào, :"Vậy thôi."

 

Lúc cô trở về, cho dù ký ức . Bọn họ lúc đó đối với cô mà , cũng coi như là xa lạ. mỗi hóng hớt, cô đều bỏ sót.

 

Xem , cho dù là ở thế giới nào, thói quen của cô cũng hề đổi.

 

Thẩm Hạc Quy xong, giúp cô mở cửa xe.

 

Khương Vân Đàn suy nghĩ một chút, vẫn cất hộp bắp rang bơ lấy trong gian.

 

Mặc dù , lúc xem náo nhiệt, cầm những thứ ăn là thoải mái nhất. mà, cái cũng xem cảnh.

 

Nếu là quen đấu võ mồm cãi cọ các kiểu, vấn đề gì, thậm chí còn thích hợp. tình huống hiện tại, nếu cô như , nghi ngờ gì là đang tự kéo thù hận về cho .

 

Khương Vân Đàn nghĩ, đến bên phía Vương Viễn Chu.

 

Mà Vương Viễn Chu bắt đầu cãi với bọn họ .

 

Khương Vân Đàn gọi một tiếng, thấy Vương Viễn Chu , cô trực tiếp dùng dây leo đưa khẩu s.ú.n.g đến mặt Vương Viễn Chu.

 

Mặc dù loại chuyện , ném s.ú.n.g qua trông sẽ ngầu hơn. mà, lỡ bắt , s.ú.n.g hỏng thì tính cho ai? Dù cô cũng dị năng, như càng cho thấy cô vận dụng dị năng của .

 

Khương Vân Đàn:"Khẩu s.ú.n.g đang treo lấy từ xe các ."

 

, thả treo lên xuống. Sắc mặt gã trắng bệch, lúc đầu còn kêu la, về kêu tiếng nữa .

 

thả xuống, ánh mắt vẫn vô cùng đờ đẫn, trông như dọa cho ngốc luôn .

 

Vương Viễn Chu khẩu s.ú.n.g trong tay, nhịn hỏi đồng đội phía :"Ai trong các để quên s.ú.n.g xe ? Xong còn khóa xe?"

 

Tiêu Hồi lái xe giọng điệu yếu ớt :"Tình huống lúc đó quá khẩn cấp, đỗ xe xong, kéo cửa xe là chiến luôn, nhất thời cũng nghĩ nhiều như a."

 

"Hơn nữa, đó lúc chúng gặp tang thi giữa đường, cơ bản cũng kịp khóa xe."

 

Vương Viễn Chu xua tay, hỏi:"Vậy khẩu s.ú.n.g là ai để quên, đó , phát s.ú.n.g cho các , các nhất định mang theo bên ?"

 

Tống Lai , âm thầm giơ tay:"Là của ."

 

Vương Viễn Chu lườm một cái:"Cậu cũng thành thật đấy, còn tưởng định đợi tự chỉ đích danh cơ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-tan-the-kieu-ngao-duoc-ngay-nao-hay-ngay-ay-ryub/chuong-250-tham-hac-quy-tien-tay-thoi.html.]

 

Tống Lai nịnh nọt:"Sao thể chứ? Đội trưởng sai , tình huống lúc đó quá khẩn cấp, thể lúc xuống xe vướng chỗ nào đó, dẫn đến việc nó rơi xe."

 

"Sau đó nhận , nhưng lúc đó chúng dứt nữa. Hơn nữa, nghĩ là dị năng hệ Kim, s.ú.n.g đối với tác dụng cũng lớn lắm, cho nên mạo hiểm lấy."

 

" nhớ s.ú.n.g ở ngay xe, đợi chiến đấu kết thúc xong, lấy cũng giống thôi."

 

Vương Viễn Chu xong lời , ném khẩu s.ú.n.g trong tay cho :"Được , tình huống đặc biệt, cũng nữa. Sau chú ý một chút, s.ú.n.g của khác trộm mất, quả thực là nỗi nhục nhã tột cùng."

 

"Vâng ." Tống Lai liên tục gật đầu, nghiễm nhiên là bộ dạng của đại tổng quản ngự tiền.

 

Khương Vân Đàn nhịn thêm vài , ngờ bên cạnh Vương Viễn Chu cũng khá thú vị.

 

Lúc , trong mười mấy đang nơm nớp lo sợ , bỗng quỳ xuống cầu xin tha thứ:"Xin , chúng sai , chúng nên ăn trộm đồ của các . chúng thực sự quá đói , vất vả lắm mới chúng giải quyết đám tang thi lầu, chúng mới dám ngoài tìm đồ ăn."

 

" , chúng một thời gian dài ăn một bữa đàng hoàng . Các thể nể tình chúng khó khăn như , tha cho chúng ."

 

" đúng đúng, chúng trả đồ cho các , các thể coi như chuyện gì xảy , tha cho chúng một con đường sống ."

 

"Đồ chúng lấy cũng nhiều. Hơn nữa, chúng còn thương , cứ coi như chúng hòa ."

 

Bọn họ cầu xin tha thứ, lấy những thứ ăn trộm .

 

Vương Viễn Chu thấy cảnh , trực tiếp tức .

 

Thế nào gọi là bọn họ cũng lấy bao nhiêu đồ? Từng túi từng túi đồ ăn , còn khẩu s.ú.n.g của Tống Lai. Những thứ còn tính là ít ?

 

Bất quá...

 

Vương Viễn Chu liếc bức tường kim loại do Thẩm Hạc Quy tạo , đó vẫn còn lưu dấu vết bỏng của mấy .

 

mặc áo da, cho nên lúc tường vẫn còn dấu vết áo da cháy khét để .

 

Vương Viễn Chu suy nghĩ một chút :"Các , để đồ , cứ coi như việc thiện mỗi ngày, tha cho các một con đường sống."

 

Bọn họ tuy ăn trộm đồ, nhưng thật, chuyện trong mạt thế là chuyện thường tình, chỉ thể xem thủ đoạn của ai cao minh hơn, nắm đ.ấ.m của ai cứng hơn mà thôi.

 

Khương Vân Đàn và Thẩm Hạc Quy thấy câu trả lời của , hề bất ngờ chút nào.

 

Trong những đó, vài liên tục lời cảm ơn.

 

một chằm chằm mặt Vương Viễn Chu.

 

Người nọ cất cao giọng :"Anh là con trai của căn cứ trưởng , ngờ trùng hợp như , gặp ở đây."

 

" , họ Dương, cứ gọi là Đại Dương là ." Đại Dương vô cùng tự nhiên, trực tiếp bắt chuyện với Vương Viễn Chu:"Bây giờ Kinh Thị xây dựng xong căn cứ ? Trước chúng chỉ thấy đài phát thanh, nhưng vẫn thấy căn cứ trông như thế nào."

 

Vương Viễn Chu thuận miệng :"Thực cũng gần giống như mạt thế, chỉ là căn cứ thì kiểm tra tương đối nghiêm ngặt. tình huống bình thường, cơ bản nào thể căn cứ."

 

Anh tuy như , nhưng trong lòng cũng vô cùng hiểu, chuyện với ? Bọn họ hẳn là thiết lắm nhỉ.

 

Khương Vân Đàn Đại Dương, Vương Viễn Chu, hai bọn họ thoạt cũng giống như quen . Đại Dương sẽ là đào cái hố gì cho Vương Viễn Chu nhảy chứ?

 

Quả nhiên, giây tiếp theo, bọn họ liền thấy Đại Dương dùng giọng điệu ân cần kỳ vọng :"Anh là con trai của căn cứ trưởng, nghĩ đến hẳn là kế thừa tư tưởng suy nghĩ cho tất cả của ông ."

 

"Những như chúng đến căn cứ, hẳn là sẽ sẵn lòng đưa chúng an đến căn cứ chứ?"

 

Lúc , những bên cạnh gã cũng phản ứng , mười mấy cái miệng đồng loạt đưa yêu cầu tương tự với Vương Viễn Chu.

 

 

Loading...