Nữ Phụ Độc Miệng, Cả Vương Phủ Đều Sợ - Chương 44: Vậy huynh uống nhiều nước ấm vào
Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:26:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi, tôn lên dung nhan tuấn tú và đôi mắt sâu thẳm của , khiến khỏi ngưỡng mộ. Diện mạo xuất chúng, đường đều dừng bước ngoái .
Điều thu hút sự chú ý nhất, gì khác chính là cỗ Vạn Công kiệu tỏa ánh vàng rực rỡ — tiêu tốn tâm huyết của vạn danh thợ thủ công chế tạo thành, thể xưng là một tòa cung điện di động.
Toàn kiệu lấy gỗ t.ử đàn khung, chạm trổ chín tầng mây cuộn, mái hiên xếp lớp điểm xuyết chuỗi ngọc bằng sợi vàng.
Trên bức bình phong sơn son bốn mặt, hàng trăm đồng t.ử đang nô đùa giữa chốn quỳnh lâu ngọc vũ, mỗi một chi tiết đều thợ thủ công dùng d.a.o khắc mảnh như sợi tóc chạm trổ tinh xảo.
Cùng với cách ngày càng gần Tướng quân phủ, bàn tay cầm dây cương của Giang Hàn Vũ rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Đây là đầu tiên trong đời cảm thấy căng thẳng.
Khi chinh chiến sa trường đối mặt với mấy chục vạn đại quân, cũng từng căng thẳng như .
Tô Lẫm sớm dẫn Tô Trạm, Tô Triết cung kính chờ đợi ở cửa chính, thấy Giang Hàn Vũ mặc hỉ phục đỏ thẫm xuống ngựa, lập tức ôm quyền vái sâu, cất giọng dõng dạc.
“Lão thần cung nghênh điện hạ.”
Giang Hàn Vũ đưa tay đỡ hờ.
“Tô Tướng quân cần đa lễ.”
Hai hàn huyên vài câu, liền quản gia dẫn đường, cùng bước chính sảnh.
Đến giờ lành, hỉ nương xướng cao.
“Mời Vương phi xuất các!”
Toàn phúc phu nhân dìu Tô Ngữ Yên uyển chuyển bước , hài thêu bước qua t.h.ả.m gấm, vạt váy thướt tha như mây.
Đi đến trung đường, Giang Hàn Vũ sớm lặng chờ đợi.
Khi thấy con gái mà ngày nhớ đêm mong lúc đang mặc giá y đỏ rực như lửa thướt tha về phía , ánh mắt khẽ run lên, thể rời mắt nữa.
Bộ giá y màu đỏ tươi thêu chín con phượng hoàng bằng chỉ vàng tỏa sáng rực rỡ, phô bày trọn vẹn dáng vẻ yêu kiều.
Vòng eo thon thả, nhỏ nhắn đầy một nắm tay, đường cong uyển chuyển, tuyệt mỹ tựa thiên thành.
Vạt váy thướt tha, lông đuôi phượng hoàng bằng vàng tung bay theo từng bước chân, hồng trang quét đất, tựa như ráng chiều ánh mây.
Cùng với việc Tô Ngữ Yên càng bước càng gần, Giang Hàn Vũ chỉ cảm thấy vạn vật xung quanh đều lu mờ.
Đợi nàng bước trung đường, Giang Hàn Vũ nhanh ch.óng thu liễm tâm tư và đích hành lễ điện nhạn.
Theo tiếng hô lớn của hỉ nương, Tô Ngữ Yên bái biệt phụ mẫu.
Mặc dù trùm khăn voan đỏ nàng thấy, nhưng thể thấy.
Nàng thấy Đỗ thị đang .
Cũng , con gái ruột từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, nay đón về nửa năm gả vợ , tính toán chi li thì mới chung sống với con gái nửa năm, trong lòng Đỗ thị thể lưu luyến cho !
Nghe tiếng nức nở kìm nén của Đỗ thị, Tô Ngữ Yên sống hai đời đầu tiên cảm nhận tình yêu thương của phụ mẫu, hốc mắt kìm mà đỏ hoe.
Bái biệt phụ mẫu xong, nàng từ từ dậy, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống đất.
Sau đó, Tô Lẫm bước tới, đích giao cổ tay ngọc ngà của con gái cho Giang Hàn Vũ.
“Tiểu nữ ngoan cố, mong điện hạ thương xót.”
Giang Hàn Vũ trịnh trọng gật đầu, ôn tồn đáp.
“Nhạc phụ yên tâm, bản vương nhất định sẽ trân trọng nàng.”
Lễ xong, hỉ nương hô lớn.
“Lên — kiệu —!”
Đợi Tô Trạm vô cùng trân trọng cõng nàng lên, Tô Ngữ Yên lau giọt lệ nơi khóe mắt.
Nằm sấp tấm lưng rộng lớn của Tô Trạm, Tô Ngữ Yên thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở bình thường của .
Huynh ...... đang .
Thế là, nàng ghé tai tìm một chủ đề để chuyện.
“Đại ca, theo sự hiểu của về mẫu , xuất giá thế mẫu sẽ mấy ngày liền. Đợi mặt xong thì trở về biên ải, chia xa là ba năm. Trong nhà chỉ còn Tô lão nhị cái đồ mất trí .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-mieng-ca-vuong-phu-deu-so/chuong-44-vay-huynh-uong-nhieu-nuoc-am-vao.html.]
“Tô lão nhị cái đồ thiếu tâm nhãn đó những thể mang giá trị cảm xúc cho mẫu , mà còn khiến tâm trạng của mẫu vốn đau buồn vì con cái ở bên cạnh càng thêm dậu đổ bìm leo.”
Tô Trạm đến mức đường cũng sắp rõ, gì cũng gật đầu.
“Được, ngày mai đại ca sẽ cưới, đừng bận tâm.”
“Quy củ hoàng gia nhiều, hôm nay bước qua cửa Thụy Vương phủ tuyệt đối tùy tâm sở d.ụ.c như ở nhà nữa.”
“Sau hậu viện Vương phủ tam thê tứ là điều khó tránh khỏi, cho dù chịu ủy khuất cũng bất chấp quy củ mà chạy về nhà đẻ kẻo chọc cho Thụy Vương điện hạ sinh lòng bất mãn. Sau buồn thể thư cho đại ca.”
Nghe vị tướng quân cao hơn tám thước thành lệ nhân, Tô Ngữ Yên đưa tay lau giọt nước mắt má .
“Đại ca, sẽ sống , nhà họ Tô chúng cũng sẽ , trấn thủ biên cương cần lo lắng cho trong nhà.”
Cùng lúc đó, Tô Triết theo phía thấy đại ca và tương tác ấm áp, chua xót như nuốt trọn cả một rừng nho, lau nước mắt .
“Ngữ Yên, bước qua cửa Thụy Vương phủ, gặp thể tùy tâm sở d.ụ.c nữa . Ta cũng buồn, thể an ủi vài câu ?”
Tô Ngữ Yên mở miệng là phát điên.
“Muội buồn, nhưng cứ từ từ hẵng buồn.”
“Nếu thực sự buồn đến mức kiểm soát , uống nhiều nước ấm .”
Tô Triết , nước mắt càng tuôn trào mãnh liệt hơn.
Không là do chua xót là do tức giận.
Tô Trạm cõng Tô Ngữ Yên bước khỏi cổng Tướng quân phủ.
Liền thấy thị tùng rước dâu của Thụy Vương phủ khiêng cỗ Vạn Công kiệu lấp lánh ánh sáng chờ sẵn.
Khi thấy cỗ Vạn Công kiệu xa hoa tột bậc , trong Tướng quân phủ đều trợn mắt há hốc mồm.
Phải rằng, Vạn Công kiệu chính là đại từ chỉ cỗ kiệu cưới đỉnh cấp của các triều đại lịch sử!
Dưới ánh mặt trời, rèm châu lay động, tua rua tỏa sáng.
Sau khi Tô Ngữ Yên từ lưng Tô Trạm xuống, Giang Hàn Vũ đích đỡ Tô Ngữ Yên lên kiệu.
Ba tiếng pháo lễ vang trời, nghi trượng rầm rộ khởi hành.
Tô Lẫm một cổng phủ, đưa mắt loan giá ngày một xa, cho đến khi tiếng trống nhạc tan biến ở cuối con phố dài.
Cơn gió nhẹ thổi qua, khóe mắt đỏ hoe của ông xẹt qua ánh lệ.
Đứng lặng hồi lâu, Tô Lẫm lưu luyến , lẩm bẩm .
“Nguyện con gái đời , bình an vui vẻ.”
Thân vương rước dâu vốn dĩ vạn đổ xô đường, nay còn dùng Vạn Công kiệu rước dâu, điều khiến cho hai bên bộ tuyến đường chen vai thích cánh, chật ních .
Ngay cả ít thế gia nữ cũng chen chúc lên tận phía để chiêm ngưỡng sự xa hoa của Vạn Công kiệu.
Khi bọn họ thấy Giang Hàn Vũ tuấn tú vô song cưỡi con ngựa cao to và cỗ Vạn Công kiệu lấp lánh ánh vàng, đôi mắt ghen tị đến đỏ ngầu!
Thụy Vương phủ hôm nay mái hiên treo lụa đỏ, tung bay trong gió, như báo hiệu hỉ sự sắp đến.
Dưới đất trải t.h.ả.m đỏ, từ cổng kéo dài tận trong sảnh, hình dáng tựa như xích long, phủ rực rỡ hẳn lên, hỉ khí ngập tràn.
Theo quy củ, lúc cổng Thụy Vương phủ đáng lẽ đóng kín, ngụ ý mượn hành động để dập tắt bớt tính khí của tân nương t.ử.
bây giờ Thụy Vương phủ mở toang cửa chính, thể thấy tâm tư của Giang Hàn Vũ quả thực dùng đến mức tận cùng, là nửa điểm ủy khuất cũng để Tô Ngữ Yên chịu, là cáo chiếu cho trong thiên hạ coi trọng Thụy Vương phi đến nhường nào.
Mặt trời ngả về tây, ráng chiều rực rỡ.
Tô Ngữ Yên uyển chuyển bước t.h.ả.m đỏ, từ từ bước khỏi loan dư.
Khoác tấm áo choàng lộng lẫy, tựa như ôm trọn cả dải ngân hà, ánh tà dương chiếu rọi, ánh sáng gợn sóng lăn tăn.
Giang Hàn Vũ mặc hỉ bào bằng lụa đỏ sẫm, nghiêm trang. Tay nâng dải lụa gấm thêu rồng phượng bằng chỉ vàng, đưa cho Tô Ngữ Yên.
Hai mỗi cầm một đầu dải lụa, chậm rãi bước sảnh.
Bách tính vây xem cảm thán.
“Bà lão sống hơn sáu mươi năm, đầu tiên thấy một hôn lễ thịnh thế như .”