Nữ Phụ Độc Miệng, Cả Vương Phủ Đều Sợ - Chương 52: Có một số người kết hôn là vì tình yêu, còn một số người kết hôn lại là vì bệnh tình

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:26:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Về phương diện liên hôn , Vương gia chu mặt, chỗ nào để chê.”

 

“Chiêu lấy lòng bằng sự chân thành của Vương gia dỗ dành cha thành phôi t.h.a.i luôn , cha vô cùng hài lòng với đứa con rể là ngài, ngài thành công kéo nhà họ Tô về trướng của ngài.”

 

Giang Hàn Vũ thẳng vấn đề.

 

“Sở dĩ bản vương cho nhà họ Tô thể diện ngút trời và cho nàng một hôn lễ thịnh thế là vì bản vương thích nàng.”

 

“Nếu gặp nữ t.ử khiến rung động, bản vương cả đời sẽ lấy vợ.”

 

Tô Ngữ Yên vốn tưởng Giang Hàn Vũ đối xử với như là vì lôi kéo nhà họ Tô: “???”

 

“Úm ba la xì bùa, mặc kệ ngươi là ác quỷ phương nào, bây giờ, lập tức, ngay tức khắc, cút khỏi Thụy Vương!”

 

Giang Hàn Vũ: “......”

 

“Bản vương quỷ nhập.”

 

Tô Ngữ Yên từng nghĩ vị Thân vương ngay đầu gặp mặt dăm bảy lượt buông lời tàn nhẫn đòi g.i.ế.c yêu , nàng cố gắng bình tĩnh .

 

“Cho nên...... mối hôn sự là Vương gia đến mặt Hoàng thượng xin ?”

 

Giang Hàn Vũ hỏi tất đáp.

 

“Hôn sự là Hoàng tổ mẫu tìm Phụ hoàng định .”

 

Hoàng tổ mẫu chỉ nhanh hơn bản vương một bước, bởi vì bản vương vốn dĩ định ngày hôm bãi triều xong sẽ tìm Phụ hoàng xin ban hôn.”

 

Tô Ngữ Yên: “......”

 

“Là kẻ nào từng thề thốt son sắt — ‘Bản vương thà cưới một quả phụ mang theo hai đứa con cũng sẽ cưới ngươi’ hả?”

 

“Vương gia, ngài thấy đau mặt ?”

 

Giang Hàn Vũ đường hoàng rộng rãi.

 

“Đau mặt còn hơn đau lòng.”

 

“Bản vương là thù tất báo, yêu tất cầu. Sẽ vì e ngại thể diện mà bỏ lỡ nàng.”

 

Tô Ngữ Yên: “......”

 

Nàng phát từ tận đáy lòng.

 

“Không ngờ Vương gia là một trai bệnh.”

 

“Quả nhiên, một kết hôn ở bên là vì tình yêu, còn một kết hôn ở bên là vì bệnh tình.”

 

“Là thuộc vế , chúng khiến cho một kẻ khéo ăn khéo như cũng cảm thấy khó bình phẩm.”

 

Giang Hàn Vũ: “......”

 

Tô Ngữ Yên thực sự hiểu.

 

“Không , Vương gia thích ở điểm nào chứ?”

 

“Yêu điên? Yêu quậy? Yêu mặt dày hơn tường thành?”

 

Giang Hàn Vũ lời từ tận đáy lòng.

 

“Nàng đối với bản vương còn dám quát tháo sai bảo, thể buông tha cho Tô Dao ? Cho nên bản vương vẫn luôn quan sát nàng.”

 

“Qua quan sát, bản vương phát hiện nàng là phạm , phạm , hơn nữa trong xương tủy lương thiện ở nơi.”

 

“Thái độ của một đối với kẻ yếu phản ánh bản chất bên trong của đó. Nàng đối với Thôi Tuyết thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ, còn đối với cha con gánh xiếc rong cứu t.ử phù thương, cho họ con đường sống.”

 

“Phát điên chỉ là màu sắc bảo vệ của nàng, đại ái mới là chân tính tình của nàng.”

 

Tô Ngữ Yên như .

 

“Vương gia còn gì nữa?”

 

Giang Hàn Vũ ánh mắt nóng bỏng nàng.

 

“Thế nhân đều u mê trong thuật tâm cơ, chí cương dễ gãy, chí xảo thành vụng. Người thực sự thấu ngộ đại đạo, đều lấy tâm vô vi đối đãi , lấy bản sắc thị nhân. Người đ.á.n.h bài ngửa mới là đáng sợ nhất và cũng là thực lực nhất.”

 

“Những kẻ thẳng kiêng dè hành sự quang minh lạc, tựa như tấm gương sáng soi vật, thiện ác tự hiện. Bọn họ quyền mưu, mà là hiểu rõ cùng tần tự sẽ tụ họp, kẻ khác đường cuối cùng sẽ rời xa, thứ họ chơi chính là dương mưu.”

 

“Cho nên khi nàng đối mặt với Thái t.ử, Hoàng hậu và các thế gia nữ, bề ngoài vẻ như chiêu thức gì, nhưng thực chất mặc cho ngươi ngàn vạn toan tính, cũng khó phá ván cờ thẳng thắn .”

 

“Nàng hỏi bản vương thích nàng ở điểm nào, thể là bản vương đầu tiên nếm thử nữ sắc nên thèm khát thể mềm mại của nàng, cũng thể bản vương vì cái tính cách đại trí nhược ngu, giả heo ăn thịt hổ, nhảy nhót khác biệt với thường của nàng mà rung động.”

 

Tô Ngữ Yên vỗ tay khen ngợi.

 

“Vương gia giác ngộ ít nhất cũng là mười vạn cuốn sách .”

 

“Hơn nữa câu thèm khát thể thể một cách mượt mà như ? Sự quang minh lạc của Vương gia cũng thực sự khiến kinh ngạc.”

 

Giang Hàn Vũ thẳng thắn thành khẩn.

 

“Thực sắc tính dã, cho nên tâm tư bẩn thỉu chắc chắn là , nàng thông minh hơn , bản vương cần đường hoàng che đậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-doc-mieng-ca-vuong-phu-deu-so/chuong-52-co-mot-so-nguoi-ket-hon-la-vi-tinh-yeu-con-mot-so-nguoi-ket-hon-lai-la-vi-benh-tinh.html.]

 

“Trước mặt nàng, bất kỳ sự che đậy và lừa gạt dỗ dành nào cũng chỉ khiến nàng sinh lòng cảnh giác, như , chi bằng đem bộ tâm tư của thổ lộ cho sạch sẽ. Cho dù bây giờ nàng thích , nhưng cũng sẽ vì thế mà sinh lòng phản cảm với .”

 

Tô Ngữ Yên tán thưởng cú ném bóng thẳng của .

 

“Không sai, thực sắc tính dã.”

 

“Phải là, Vương gia và Lạc Vô Trần đều là nam sắc đỉnh cấp.”

 

“Vương gia là đại diện tiêu biểu cho phái cao ngạo lạnh lùng, Lạc Vô Trần là đại diện tiêu biểu cho phái ôn nhuận như ngọc.”

 

Giang Hàn Vũ nheo đôi mắt tuấn tú.

 

“Nàng thích Lạc Vô Trần?”

 

Tô Ngữ Yên quang minh lạc.

 

“Cái đó thì , chỉ là đầu tiên gặp mặt, quả thực y cho kinh diễm.”

 

“Đương nhiên, đầu tiên gặp Vương gia, cũng Vương gia cho kinh diễm dữ dội.”

 

Giang Hàn Vũ quen với việc nàng nhanh mồm nhanh miệng cố gắng đè nén sự chua xót đang cuộn trào trong lòng.

 

“Bản vương sẽ khiến nàng yêu bản vương.”

 

Tô Ngữ Yên: “......”

 

“Vương gia...... thực sự động sắc tâm với ?”

 

Giang Hàn Vũ: “......”

 

“Bản vương cảm thấy chân tâm thì phù hợp hơn sắc tâm.”

 

Tô Ngữ Yên nhướng mày.

 

“Không quan trọng.”

 

“Vương gia , trong tình cảm, kẻ thiên vị đều chỗ dựa mà sợ hãi ? Đã Vương gia động tâm , mặt đừng xưng là bản vương nữa.”

 

Giang Hàn Vũ cần suy nghĩ.

 

“Ta sửa ngay đây.”

 

“Ngày đại hôn, nàng đưa yêu cầu của nàng, bây giờ đưa yêu cầu của .”

 

“Yêu cầu của là nàng trả lời thành thật câu hỏi của .”

 

Tô Ngữ Yên đại khái đoán hỏi về phương diện nào liền .

 

“Vương gia hỏi .”

 

“Nàng và Lâm Hạc Khanh đều là mượn xác hồn, đúng ?”

 

Cho dù chuẩn , Tô Ngữ Yên vẫn vô cùng kinh ngạc.

 

Bởi vì thể đoán Lâm Hạc Khanh cũng !

 

Bề ngoài nàng vẫn giữ vẻ sóng yên biển lặng.

 

“Ta là Cửu Thiên Huyền Nữ, là xuống nhân gian lịch kiếp. Còn về Lâm Hạc Khanh , rõ lắm, dù tam giới lớn, cũng mỗi ...... mỗi hồn đều từng gặp.”

 

Giang Hàn Vũ: “......”

 

“Ừm, nàng đừng vội, nàng cứ bịa thêm chút nữa , vội .”

 

Tô Ngữ Yên: “......!”

 

“Vương gia đúng là tâm trí như yêu.”

 

“Ta đến đây trúng mị độc, kẻ sợ trời sợ đất như bộc lộ mặt chân thật nhất mặt Vương gia Vương gia đoán thì cũng thôi , ngài đoán Lâm Hạc Khanh?”

 

Giang Hàn Vũ hề giấu giếm.

 

“Bởi vì ghen.”

 

“Sau khi hôn kỳ của nàng và định , đến Thừa tướng phủ tìm . Từ lời cử chỉ của ngày hôm đó và những đổi ánh mắt cùng biểu cảm liên tục của vì một lời của nàng ngày hôm nay mà phán đoán .”

 

“Hắn mang tiếng là thích nàng, ngoài nếu đối mặt trò chuyện với và thu hết những phản ứng đổi của mặt nàng đáy mắt, thì thể nào cảm giác gì đó đúng.”

 

Tô Ngữ Yên vỗ bàn kêu tuyệt.

 

“Bản lĩnh minh sát thu hào của Vương gia đúng là ai sánh kịp.”

 

“Đã mở cửa sổ trời tiếng sáng , cũng thẳng luôn. Vương gia thể phán đoán và Lâm Hạc Khanh là mượn xác hồn, ắt hẳn cũng một chuyện: Ví dụ như Tô Dao bốc khỏi thế gian, Tần Phong thần quỷ xuất hiện giường của Thái t.ử phi, và Lâm Hạc Khanh vì gả cho ngài mà về phe ngài.”

 

“Cho nên đoán Vương gia cũng phân tích năng lực lật đổ thiên hạ.”

 

“Sự thật cũng đúng như ngài suy đoán, ở đại lục thể tốn chút sức lực nào mà lật tay mây úp tay mưa.”

 

“Cho nên chúng cứ tương kính như tân, mỗi tự an hảo.”

 

 

Loading...