Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:15:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Thanh Ngô sửng sốt một chút, "Làm... ổ?"

" ," Tô Thiển Vân tiếp tục mở miệng : "Nó thích lắm, còn chăn tơ tằm, nó mỗi ngày đều đắp lên ."

"Hóa là như a," Tô Thanh Ngô từ từ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt tiểu miêu mi cũng sắc bén như đó nữa, "Ngủ sớm ."

Tô Thiển Vân bóng lưng Tô Thanh Ngô, nghi hoặc nhíu mày, trong miệng còn lầm bầm .

"Sao cứ kỳ kỳ quái quái."...

Nói là hái lá , Tô Thiển Vân dậy thật sớm. Khi cô mở mắt , tiểu miêu mi còn trong cái ổ nhỏ của nó, ngủ chổng vó lên trời.

Tô Thiển Vân đắp chăn kỹ cho nó, đồ ngủ liền cửa.

"Chủ phòng, ngay cô chắc chắn dậy giờ ."

Tô Thiển Vân về phía tới, hóa là Hồ An Bang. Cô giật nảy , "Giáo sư Hồ, ngài dậy sớm như ?"

"Đây tối qua chủ phòng hái lá , mong chờ cả đêm ngủ. Vừa mới tờ mờ sáng, ông dậy ."

Người chuyện là Dương Văn Vũ, quần áo ông còn tính là chỉnh tề. Vừa tới, mở miệng .

"Sư phụ, con cũng tới ."

Dương Kỳ ngược tinh thần hơn Dương Văn Vũ nhiều, lưng còn cõng một cái gùi lớn.

Tô Thanh Ngô đúng lúc cũng mở cửa từ bên trong , thấy mấy ngoài cửa thì sửng sốt, đó trong mắt xẹt qua sự hiểu rõ. "Xem chọn thời gian khéo."

[Woa, chủ phòng hôm nay sớm quá nha.]

[Hôm qua chủ phòng hái , trách hôm nay mở livestream sớm như .]

[Không sai, nếu tui thức trắng một đêm, còn đuổi kịp.]

[Lầu mau ngủ , mạng ch.ó quan trọng nhất.]

[Tui thật sợ bạn đột t.ử.]

Những đại lão thật tích cực.

Tô Thiển Vân bất đắc dĩ, liền mở miệng : "Vậy chúng cùng thôi."

Không khí bình minh thật sự tệ, trong lành dễ chịu. Nhìn về phía xa, thậm chí còn nổi lên một lớp sương mù mỏng. Mấy mới một lúc, đầu phủ một lớp sương nước nhỏ.

"Đây chính là nước sương ?"

Dương Văn Vũ biểu hiện vui vẻ, tuy tóc ướt rũ xuống, nhưng sự kinh ngạc trong mắt thế nào cũng giấu .

"Thần kỳ quá!"

Cỏ dại ven đường cũng phủ lên một lớp nước, dùng tay sờ một cái liền dính đầy tay nước. Tô Thiển Vân dẫn đường phía , một đoàn lắc la lắc lư về phía vườn .

[Phong cảnh quá.]

[Xanh mướt, bao phủ một lớp khí trắng, đây chẳng lẽ chính là cảm giác m.ô.n.g lung chủ phòng ?]

[Tui cảm thấy chính là , quả nhiên vẫn là chủ phòng văn hóa.]

[Khi nào thể Hoang Tinh thì , tui nhất định c.h.ế.t cũng chớp mắt. Đẹp quá, nơi như .]

[Xanh mướt, chính là .]

Khi mấy đến vườn , đừng tóc, ngay cả quần áo cũng dính một lớp giọt nước.

Tầm lúc cao hơn đó nhiều, xung quanh cũng càng ngày càng sáng sủa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-104.html.]

"Khi hái cẩn thận, chỉ hái lá non đỉnh." Tô Thiển Vân đổi cái giỏ xách trong tay sang khoác lên cánh tay, "Trà Ô Long chú trọng tam diệp khai diện thái, chính là chồi lá đỉnh xòe hai ba lá, hoặc là hai bốn lá."

, mẫu cho mấy .

Dương Kỳ chồi non tay Tô Thiển Vân, cả đều kinh ngạc.

"Sư phụ, hái nhỏ như a," Dương Kỳ đặt cái gùi lưng xuống, chút thất vọng mở miệng : "Con còn tưởng là cắt cành những cây về chứ."

[Đù! Tui thể , tui cũng nghĩ như ?]

[Lầu , bạn một .]

[Cho nên hái chủ phòng , thật sự chỉ hái một chút xíu đỉnh?]

[Hình như là , chủ phòng bỏ chồi non hái trong giỏ !]

[Tui đó còn tưởng thể sản xuất nhiều, nghĩ chủ phòng thể bán , ngờ vẫn là tui nghĩ nhiều .]

[Lầu , bạn một .]

Cây Ô Long khác biệt lắm với các cây khác, cây cao hơn một mét vặn đến n.g.ự.c Tô Thiển Vân. Ngoại trừ chồi non cùng mang theo màu vàng xanh , những lá khác đều là màu xanh đậm.

Cư dân mạng phòng livestream liền thấy rát họng, loại nếm thử một miếng.

Có Tô Thiển Vân mẫu, mấy vị đại lão cũng hứng thú bừng bừng bắt đầu hái . Chỉ tiếc những đều là đầu tiên hái , tốc độ và độ chính xác đều lắm.

Tô Thiển Vân hái hơn nửa giỏ, những mới chỉ hái một nhúm nhỏ.

Mười cây Ô Long hệ thống thưởng, phẩm chất hơn nhiều. Tô Thiển Vân chăm sóc đủ tỉ mỉ, cây mọc tệ.

Mười cây cô mới hái một nửa, cái giỏ trong tay đầy . Tô Thiển Vân đổ hái trong gùi của Dương Kỳ, tiếp tục đầu hái.

Trời sáng hẳn, sương mù dày đặc xung quanh cũng dần dần tan .

Tô Thiển Vân khoảnh khắc nhiệt độ khí tăng lên, hái xuống chồi non cành cây cuối cùng.

[Nhìn vẻ cũng khá nhiều mà, chủ phòng thể treo bán ở cửa hàng ?]

[Bán thế nào? Một mua một lá?]

[Chủ phòng nếu nguyện ý bán từng lá một, tui đương nhiên nguyện ý mua .]

[Lá tuy rằng , nhưng chính là mùi vị của nó thế nào.]

Một đoàn trở về, nước sương cỏ dại ven đường sớm nhiệt độ tăng cao bốc . Chỉ là mặt đường còn lưu ẩm, khiến tất cả những gì thấy đó tính là mơ.

Tô Thiển Vân xách cái giỏ rỗng, khi ngang qua ruộng đồng hái ít cải thìa.

"Đi thôi, nên về ăn sáng ."

Hồ An Bang trải qua bữa cơm tối qua, coi như tay nghề nấu cơm của Tô Thiển Vân chinh phục.

"Chủ phòng hôm nay định món ngon gì?"

[Mong chờ, bữa sáng của chủ phòng cũng thơm a.]

[Hu hu hu, tui đến nhà chủ phòng, tui ăn nhiều, chỉ một tỷ muỗng thôi.]

[Một đ.ấ.m một lầu quái vật hu hu.]

[Chủ phòng! Chị còn cho chúng tui hái về ăn thế nào ?]

[Trà là thấy non, đoán chừng chủ phòng lát nữa lúc ăn sáng sẽ chần giống như cải thìa, ăn kèm với bữa sáng.]

 

 

Loading...