So với họ, Tô Thiển Vân tỏ vô cùng bình tĩnh.
"Làm giấy đó."
"Bốp!"
Dương Văn Vũ đưa tay tự tát một cái, mặt lập tức hiện lên năm dấu ngón tay đỏ ửng. Điều chứng tỏ, cái tát của Giáo sư Dương, đó là hề nương tay chút nào.
[Chà chà, tàn nhẫn thì vẫn là lão Dương của chúng tàn nhẫn.]
[Thấy , giáo sư khoa thực vật của chúng mới là tàn nhẫn, ông đ.á.n.h cả chính .]
[Tui thể là tui cũng tự tát một cái ?]
[Vừa tui cũng tự tát một cái.]
Tô Thiển Vân: "..."
Mọi đều bình tĩnh một chút !
Ánh mắt Hồ An Bang đống đồ màu nguyên bản của tre còn là sự ghét bỏ như nữa, mà là mang theo ánh mắt bảo tàng để nó.
"Chủ... chủ phòng, thứ thật sự thể giấy ?"
Tô Thiển Vân trả lời vô cùng chắc chắn, "Đương nhiên là thể, nếu ông tin, một tháng đến phòng livestream của xem."
" tin, thể tin chứ," Hồ An Bang nghi hoặc mở miệng, " mà... tại còn đợi thêm một tháng nữa, bây giờ ?"
Bây giờ đương nhiên là .
Tre mặc dù ngâm rửa trong nước vài tháng, nhưng đặc tính dẻo dai của nó khiến nó vẫn giữ nguyên hình dáng khi xuống nước.
Loại tre như , là thể thành giấy , nó còn cần trải qua xử lý đặc biệt.
Tô Thiển Vân suy nghĩ một chút, "Một cây tre thành giấy, ít nhất trải qua mười mấy hai mươi công đoạn. Bây giờ chẳng qua là ngâm tre trong nước, tính toán chi li thì mới chỉ là công đoạn đầu tiên mà thôi."
"Hóa là ," Mặc dù thể lập tức thấy sự đời của tờ giấy cổ xưa, nhưng lời của Tô Thiển Vân, trong lòng Hồ An Bang yên tâm hơn ít.
Mọi cùng dùng sức, vác tre ngâm xong về. Tô Thiển Vân đặt nó sang một bên, đó liền đổ những củ tỏi rửa sạch trong nia tre, bưng ngoài phơi nắng.
Nhân lúc rảnh rỗi, Tô Thiển Vân bưng những lá Ô Long xanh mướt đang để bên ngoài trong.
Tiếp theo là Lương thanh (phơi nguội).
Lật qua lật lá phơi nắng một lượt, trải đều chúng đặt trong phòng thông gió, đó cứ cách hai tiếng nhẹ nhàng đảo một là .
Bước là để lá oxy hóa lên men.
Đừng thấy Tô Thiển Vân đơn giản, học vấn bên trong nhiều lắm đấy.
Dương Kỳ gần, liền thể ngửi thấy một mùi hương thanh mát. Cậu chút khó tin những lá trải , "Sư phụ, mùi là do nó phát ?"
[Ngửi vẻ thơm phết.]
[Chủ phòng, như là thể ăn ?]
[Tui cảm thấy sự việc lẽ đơn giản như , những lá mặc dù vẻ ăn . sự việc chính là như , chủ phòng càng khiến thể nắm bắt .]
[Tâm tư của chủ phòng đừng đoán, đoán tới đoán lui cũng hiểu .]
[Ngửi thơm hơn cỏ chăn nuôi nhiều, mùi vị chắc cũng ngon hơn cỏ chăn nuôi.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-111.html.]
" ," Tô Thiển Vân cẩn thận trải đều lá , " lúc nó ngay cả bán thành phẩm cũng tính là, uống nước do nó pha thì còn đợi thêm vài ngày nữa."
Dương Văn Vũ đưa tay cầm lấy một lá , đặt ch.óp mũi ngửi nhẹ.
"Mùi vị của lá thật khác biệt," Dương Văn Vũ trầm ngâm một lát, tiếp tục : "Hơi giống mùi vị chúng ngửi thấy trong rừng cây, nhưng cảm giác giống. chủ phòng, cô nó tên là Ô Long, còn tên gọi khác của lá ?"
Tô Thiển Vân suy nghĩ một chút, "Trà Ô Long là bán lên men, thuộc loại thanh . Ở Thủy Lam Tinh, loại nổi tiếng nhất của giống Thiết Quan Âm, còn Đại Hồng Bào."
Dương Văn Vũ chỉ cảm thấy mà choáng váng, "..."
Phức tạp quá!
[Vãi, tui còn tưởng Ô Long chỉ là một loại , hóa nó là một giống.]
[Chà chà, tui ngộ !]
[Tổ tiên đúng là cầu kỳ, uống chút cũng nhiều học vấn như .]
[Còn , tui nó mà vẻ mặt ngơ ngác, một nữa nghi ngờ là kẻ mù chữ.]
[Sinh viên khoa lịch sử cũng biểu thị hiểu.]
Tô Thiển Vân khuôn mặt ngơ ngác của Dương Văn Vũ, : "Ở Thủy Lam Tinh, cho dù là cùng một giống rau. Người ở các vùng khác , đều sự khác biệt lớn. Giống như công đoạn sấy khô cuối cùng, tùy theo mức độ lửa lớn nhỏ cũng thể chia thành ba loại khác ."
Dương Văn Vũ: "..."
Cáo từ!
Mẹ nó thôi thấy lùng bùng lỗ tai, còn bảo học thế nào nữa?
Tô Thiển Vân nhịn , "Đừng lo lắng, những kiến thức tìm hiểu một chút là . Không trong nghề, cũng cần cố ý học."
[Chủ phòng mặc dù sai, nhưng tui thật sự học.]
[Không sai, học thử xem. (Có thể lấy ngoài khoe khoang.)]
[Ha ha ha ha ha ha, lầu nghĩ giống tui .]
[ đúng , tui lên mạng kể chuyện chủ phòng nhuộm màu ở nhà tui, bố tui mà sửng sốt. Cuối cùng lấy video của chủ phòng , họ lúc mới cuối cùng cũng tin.]
[Chà chà, cuối cùng cũng các tìm cách để khoe khoang đúng ?]
Tô Thiển Vân lật mặt lá , cứ để nó ở đây hai tiếng đồng hồ.
Vừa khỏi cửa, Hồ An Bang liền điên cuồng vẫy tay với Tô Thiển Vân.
"Chủ phòng chủ phòng, bây giờ thế nào?" Ông xổm những thanh tre đó, lông mày nhíu c.h.ặ.t, dường như đang suy nghĩ chuyện đại sự nhân sinh gì đó.
Tô Thiển Vân tới, "Giáo sư Hồ, giấy ít nhất cũng một tháng mới thể ."
Cho nên ... vội vàng cũng vô dụng.
"Ây da..." Hồ An Bang gãi gãi tóc, chút ngượng ngùng mở miệng, "Cái đó, chẳng là sớm thấy giấy chủ phòng ."
Dương Văn Vũ đưa tay khoác lên vai Hồ An Bang, "Lão Hồ, đừng khó chủ phòng."
[Ha ha ha ha ha, giáo sư Dương và giáo sư Hồ quan hệ .]
[Không quan hệ , hai cứ thích đấu võ mồm thôi.]