[Chính là mấy thứ dùng lửa trần để đốt đó hả? Chủ phòng lúc đó để gì nhỉ?]
[Chế mực, cảm thấy chủ phòng thể mực ?]
[Không , tui vãi cả ngay cả mực là thứ gì cũng , chủ phòng thể mực , nhưng tui tin chủ phòng.]
[Tui cũng tin chủ phòng!]
Tô Thiển Vân cẩn thận mở cửa, sợ dùng sức một chút, gió cuốn theo sẽ thổi tắt đèn dầu bên trong. Cô mở một khe hở, để Dương Kỳ , cô lúc mới cẩn thận đóng cửa .
Trải qua vài ngày đốt, trong khí tràn ngập mùi hăng hắc của dầu hỏa, thực sự dễ ngửi chút nào.
Dương Kỳ ho nhẹ một tiếng, "Sư phụ, cần mở cửa sổ thông gió một chút ?"
Cô thoáng qua cửa sổ cách khá xa chỗ , gật gật đầu. Tô Thiển Vân cầm nhíp, nhấc bấc đèn cháy xuống đáy lên. Lại châm thêm chút dầu bát đèn cạn dầu.
Làm xong những việc , cô cầm lấy chiếc cọ đặt bên cạnh.
[Chủ phòng đây là đang gì?]
[Như là thể mực ? Cái cũng đơn giản quá, tui cũng !]
[Không gì sai cả, tui cũng .]
[Tui cảm thấy sự việc đơn giản như .]
Chiếc cọ trong tay Tô Thiển Vân là cọ theo nghĩa truyền thống, nó là thứ Tô Thiển Vân mua Tinh võng, là lông của động vật gì, chất liệu mềm mại. Tô Thiển Vân dùng dây buộc , cắt tỉa vài cái là thành hình dáng vô cùng thuận tay.
Chỉ thấy cô nhấc khay sắt phía đèn dầu lên, nhắm khay trống hứng tro cầm cọ quét xuống.
Muội than dính khay sắt, liền cọ quét xuống chiếc khay trống chuẩn sẵn.
Những ngày Tô Thiển Vân luôn thỉnh thoảng thu thập những than .
Thời gian hình thành than, ảnh hưởng lớn đến chất lượng của mực.
[Woa, hóa là thế a.]
[Học học .]
[Nhìn vẻ vui, tui cũng thử.]
[ đen quá, chẳng như chủ phòng chút nào.]
[ , hơn nữa tay chủ phòng kìa, mới dính một chút tro trở nên đen như .]
Tô Thiển Vân dùng cọ quét than tấm sắt xuống, than bay lên lơ lửng rơi xuống tay , quần áo, liền biến thành từng chấm đen nhỏ xíu.
Hơn nữa loại than còn đặc biệt khó giặt, da còn đỡ một chút, quần áo thì hết cách .
"Sư phụ, những thứ thực sự thể thành mực ?"
Tô Thiển Vân cầm cọ, đầu cũng ngẩng lên mà : "Đương nhiên , nếu tốn công sức cái gì."
[Nghe ý của chủ phòng là cô thực sự thể mực ?]
[Chắc là .]
[Chủ phòng đều , thì chắc chắn là thật .]
[Tui tin chủ phòng!]
Tô Thiển Vân quét bộ than mấy tấm sắt xuống, lúc mới lên tiếng: "Được , chúng ngoài ."
"Nhanh ?"
Dương Kỳ ngây cô.
"Sao thể," Tô Thiển Vân giải thích một câu, "Muội than vẫn còn ít, thu thập thêm vài ngày nữa."
Dương Kỳ thở phào một , "Hóa là ."
[Tui tin chủ phòng!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-150.html.]
[, tui cũng tin chủ phòng!]
[Chủ phòng chắc là sẽ cái thứ mực gì đó thôi.]
[Chắc ~]
Hai bước ngoài, Tô Thiển Vân phủi phủi than dính , "Ở trong đó lâu, cảm giác đều cái mùi đó ."
Dương Kỳ đúng lúc giơ tay lên, ngửi ngửi mùi , đó gật đầu khẳng định: " là chút mùi."
Tô Thiển Vân thấy như , suýt nữa thì bật thành tiếng.
"Một lát nữa là bay hết thôi, cần lo lắng," Tô Thiển Vân về phía xa, đến cửa thấy Chúc Nham tới, vai còn vác một thứ to.
Từ xa, thấy vẫy tay về phía .
"Tô tiểu thư!"
Tô Thiển Vân thấy còn sửng sốt một chút, "Chúc Nham? Sao đến đây," , cô thứ vác vai, "Anh ôm cái gì?"
Đợi , Tô Thiển Vân lúc mới rõ thứ vác vai là cái gì.
Chúc Nham vuốt mặt một cái, "Hôm nay chúng tuần tra, lúc ngang qua nó đột nhiên rơi xuống."
"Vậy các chứ," Tô Thiển Vân vội vàng hỏi, cô những quả chuối nặng thế nào. Nếu phòng , e là nó đè c.h.ế.t .
"Không ," Chúc Nham lắc đầu.
Binh lính của họ đều do đích lão đại huấn luyện , nếu dễ dàng đè trúng như , họ thực sự cần sống nữa.
[Woa, to quá, đây là thứ gì .]
[ thế, chủ phòng mau kể .]
[Hình dáng của nó kỳ lạ quá, cũng là rau ?]
[Thật giả , xào lên ăn ? Màu xanh mướt, cũng ngon .]
Chúc Nham cũng từng thấy loại đồ vật , liền trực tiếp mang đến cho Tô Thiển Vân.
Tô Thiển Vân thoáng qua chỗ đứt gãy, là những sợi xơ lởm chởm, giống như lời Chúc Nham . Chắc là cây chuối chịu nổi sức nặng của buồng chuối lớn , lúc mới rơi xuống.
"Nó gọi là chuối, ăn ngon."
[Chuối? Là một loại trái cây rau củ.]
[Tui cảm thấy khả năng là trái cây cao hơn.]
[Tui cảm thấy chính là nó .]
[Nhìn dáng vẻ của chủ phòng, thì cơ bản đáp án lên mặt còn gì.]
[Chủ phòng ngon, cũng nó rốt cuộc ngon .]
Chúc Nham gãi đầu, "Hóa nó tên là cái a."
[Tui cảm thấy chữ hương đều tầm thường, xem hoa quế chủ phòng kìa, đó là địa vị cao đến mức nào. Mọi xem chuối (hương tiêu) kìa, đều khắc chữ hương tên .]
[Lầu nghĩ tồi, tui cảm thấy khả năng.]
[Đừng đoán nữa, tóm cứ theo chủ phòng là chuẩn cần chỉnh.]
[Không gì sai cả.]
Một buồng chuối lớn như dễ cất, Tô Thiển Vân bảo Dương Kỳ tìm một cái túi lớn, cho chuối trong.
"Chuối bây giờ vẫn chín," Tô Thiển Vân tiếp tục : "Đợi khi giấm chín, màu vỏ ngoài của nó sẽ biến thành màu vàng, đến lúc đó mới là lúc ăn ngon nhất."
Dương Kỳ cầm túi trùm lên chuối, "Sư phụ, như , nước miếng của con sắp chảy ."