Còn đậu đũa, khi Tô Thiển Vân và Dương Kỳ qua. Trên cái giàn đó, hai bên đều mọc đầy những quả đậu đũa thon dài.
“Sư phụ, những cái chúng đều hái ?”
Tô Thiển Vân dáng vẻ của đậu đũa, “Hái , chín hái, cũng là lãng phí đất. Chi bằng hái , ít nhất cũng thể bán cho nhiều hơn.”
Đậu đũa chừng một luống.
Nhìn dáng vẻ , ít nhất cũng thể thu hoạch một hai ngàn cân.
Robot đều đang bận việc khác, đậu đũa chỉ thể dựa hai bọn họ thu hoạch. một luống đậu đũa , thu đến phế tay chắc cũng thu hết.
Dương Kỳ gian nan nuốt nước bọt, “Sư phụ, là chúng mua thêm mấy con robot .”
“Quả, quả thực mua thêm mấy con robot ,” Tô Thiển Vân nhớ tiền thưởng nhận trong phòng livestream mấy tháng gần đây, cùng với tiền bán rau kiếm , bắt đầu tính toán trong lòng xem nên mua mấy con robot .
[Hahahahaha, vẻ khó khăn quá.]
[Chủ phòng thật sự là quá t.h.ả.m , hahahahaha.]
[ chủ phòng những việc quả thực quá vất vả.]
[Không sai, tui sợ hình nhỏ bé của chủ phòng kiên trì nổi. Chúng vẫn nên thưởng cho chủ phòng nhiều chút, để cô mua thêm mấy con robot việc .]
[Lầu sai.]
“Cảm ơn bố mày tặng Giỏ hoa kim cương x100!”
“Cảm ơn Ái Cật Thảo tặng Phi thuyền x50!”
“Cảm ơn chồng của chủ phòng tặng Tinh hạm x1!”...
Trong chốc lát, phòng livestream các loại hiệu ứng quà tặng quét màn hình, Tô Thiển Vân thấy vội vàng : “Cảm ơn , nhưng đừng tặng quà nữa. Tiền mua mấy con robot, vẫn .”
Vừa dứt lời, liền thấy phòng livestream trôi qua một dòng thông báo in đậm hoa.
“Cảm ơn Ta là bố của tiểu đồ tặng Tinh hạm x3!”
Dương Kỳ: “...!”
Thằng ranh con, mày vãi cả nữa xem, mày là bố của ai?!
Cô quên mất, những đều là những kẻ tàn nhẫn từng gặm sống cỏ chăn nuôi.
Người đặt cái tên cũng là một kẻ đại thông minh.
Tô Thiển Vân vỗ vỗ vai Dương Kỳ, “Đừng giận, đừng giận.”
“Sư phụ, ...” Trong lòng Dương Kỳ uất ức, chỉ cái tên ‘Ta là bố của tiểu đồ ’ đang nhảy nhót trong phòng livestream : “Người quá tiện .”
[Thằng ranh con, mày ai tiện hả?]
Nhìn giọng điệu mắng quen thuộc, Dương Kỳ ngơ ngác trong giây lát.
Người chẳng lẽ thật sự là bố ?
[Ra ngoài chơi bời lâu như , ngay cả bố ruột cũng nhận, đợi về xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !]
“Không ,” Dương Kỳ kinh ngạc đến mức miệng nhỏ khẽ há, ngơ ngác hỏi: “Ông thật sự là bố ruột ?”
[Nói thừa!]
Cư dân mạng trong phòng livestream đều xem đến ngây , đó liền ha ha ha rộ lên.
[Hàng ghế đầu kinh hiện bố ruột.]
[Hahahahahaha, Dương Kỳ hôm nay là nguồn vui của tui.]
[Con trai hài hước thế , bố cũng kém cạnh a.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-163.html.]
[Hai bố con đều là diễn viên hài vui vẻ.]
“Bố,” Dương Kỳ kinh ngạc đến mức tai thỏ cũng hiện , “Sao bố đến xem livestream ?”
[Ông đây vẫn luôn ở đây, thằng nhóc thối tha , lời sư phụ mày cho , nếu thì tao đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nghịch t.ử mày.]
Dương Kỳ tủi một tiếng, “Con , bố yên tâm .”
[Đừng gây thêm phiền phức cho sư phụ mày!]
“Dạ,” Từ khi bố ruột ngày nào cũng xổm trong phòng livestream, Dương Kỳ liền cảm thấy chỗ nào cũng . Bố ruột công việc bận rộn , thời gian xem livestream a.
cũng nghĩ nhiều, “Yên tâm ạ.”
[Hiện trường nhận cỡ lớn của hai cha con.]
[Kinh! Thiếu niên hai mươi tuổi mà đuổi theo gọi là con trai...]
[Lầu khá lắm, đến Tinh Võng việc thật sự là lãng phí nhân tài.]
[Hahaha, bố ruột chằm chằm đồ thể nghịch ngợm nữa ?]
[Không bố Dương , dám nghịch ngợm đ.á.n.h gãy chân.]
Dương Kỳ tự hu hu hu một lúc, đó giống như việc gì. Cầm lấy cái kéo Tô Thiển Vân chuẩn cho , liền bắt đầu thu hoạch đậu đũa.
“Sư phụ sư phụ,” Dương Kỳ để đậu đũa thu hoạch sang một bên, “Đậu đũa ngon ?”
Hai đối diện , ở giữa là giàn đậu đũa. Mỗi phụ trách một mặt, thu hoạch như tốc độ nhanh hơn.
“Nó thể muối dưa chua,” Tô Thiển Vân nghĩ ngợi, liền thẳng: “Dùng nó dưa đậu đũa muối chua, ngon lắm đấy.”
[Thảo! Nghe chủ phòng đến đồ ăn, tui vãi cả bắt đầu chảy nước miếng .]
[Hầy, ai mà thế chứ.]
[Chủ phòng khi nào mở cửa Hoang Tinh a, tui nếm thử cơm chủ phòng . Lần những trúng thưởng cơm canh chủ phòng , đăng ảnh lên Tinh Võng, thèm c.h.ế.t tui .]
[Tui vãi cả bây giờ đang tìm những bức ảnh Tinh Võng để duy trì sự sống, trong miệng còn ngậm dịch dinh dưỡng đây.]
[Lầu vẻ t.h.ả.m quá.]
“Dưa muối?” Dương Kỳ nhớ một chút, đó hai mắt sáng lên : “Là dưa muối , chắc là thể ăn nhỉ.”
“Được ,” Tính toán thời gian cũng hơn một tháng , đương nhiên là thể ăn .
Mấy ngày nay cô cứ bận rộn mãi, cũng thời gian xem dưa muối muối thế nào . Tô Thiển Vân quyết định, hôm nay cô nhất định xem thử.
Nghĩ , động tác tay cô cũng nhanh hơn.
[Nhiều đậu đũa thế , chủ phòng bán một ít .]
[ đúng, đồ cũng thể quên fan hâm mộ chúng tui a.]
[Chủ phòng cho dù dưa muối, cũng muối hết nhiều thế . Cứ cho chúng tui nếm thử một chút, mấy đứa nhỏ sắp thèm c.h.ế.t .]
[Không sai, chủ phòng thương xót chúng tui .]
[Chủ phòng!]
“Bán,” Tô Thiển Vân cư dân mạng đang lăn lộn ăn vạ trong phòng livestream, chỉ cảm thấy gân xanh trán đang giật điên cuồng, “Mọi yên tâm , sẽ bán.”
Họ cũng sai, nhiều đậu đũa như , cô quả thực ăn hết.
Đậu đũa tuy dài, nhưng vô cùng non nớt. Tô Thiển Vân chỉ cầm kéo cắt, cũng dám xuống tay ngắt. May mà vỏ ngoài của nó mỏng manh như , sẽ cứ ngắt một cái là một vết thương.